Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 607: Một tờ tấu, một con ngựa

Cập nhật lúc: 2026-09-06 09:07:56
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Là Quân sư soạn”.

Mộ Thanh vẫn cúi đầu và cơm, chẳng ý định giải thích khác.

“Các ngươi thì hỏi ngài ”.

Xoạt một cái, ánh mắt cả Trại Đặc Huấn đồng loạt chuyển hướng, nhất tề dồn lên Hàn Kỳ Sơ.

Hàn Kỳ Sơ đang dùng cơm, thấy đành đặt bát đũa xuống. Hắn vốn là ôn nhã, cả doanh chằm chằm cũng chẳng hề mất tự nhiên, chỉ khiêm tốn mỉm :

“Trong tấu chương đại ý rằng: Năm ngoái ngoài biên ải, Hầu gia tình cờ thu một con ngựa hoang. Thần câu* tính tình cương liệt, thuần dưỡng lâu ngày vẫn chịu khuất phục. Sau nhờ ân trạch của Bệ hạ mà cảm hóa, theo quân hồi triều, thả nuôi nơi đồng hoang”.

*Thần câu: con ngựa phi phàm, cực kỳ quý hiếm, nhanh khỏe và linh tính.

“Tiêu Kỵ doanh tình cờ gặp thần câu, sinh lòng yêu thích, tiếc rằng thể thu phục, bởi mới giận cá c.h.é.m thớt sang Thủy quân Giang Bắc, nhiều tới doanh khiêu khích, lời qua tiếng , tranh chấp dứt”.

Hàn Kỳ Sơ thong thả tiếp:

“Vi thần phụng chỉ luyện binh, từ ngày nhận mệnh đến nay ngày đêm lo nghĩ, dám nửa phần lơ là, chỉ e luyện binh thành, phụ sự ủy thác của triều đình. Thần từng binh pháp câu: ‘Cửu luyện thành binh, cửu chiến thành quân.’ Binh luyện mới tinh, quân chiến mới thành. Thủy quân mới lập, nếu chỉ thao luyện trong doanh mà từng trải qua thực chiến, e rằng khó thành đội quân thực sự thể dùng nơi chiến trận”.

“Lại Tiêu Kỵ doanh vốn là tinh nhuệ của Long Võ Vệ, cho nên mới nhân cơ hội bày một trận diễn luyện, để hai quân giao phong, lấy chiến luyện binh, lấy binh mài binh, mong đạt hiệu quả rèn giũa lẫn ”.

Nói tới đây, Hàn Kỳ Sơ khẽ mỉm : “Lời xuất tự tâm can, mong Bệ hạ minh giám”.

“...”

Cả nhà ăn im phăng phắc. Đám binh lính ngươi , ngươi. Từng chữ hình như đều hiểu. Ghép với thì... hình như chẳng hiểu gì cả.

Thạch Đại Hải gãi đầu hồi lâu, cuối cùng nhịn hỏi:

“Quân sư, rốt cuộc ý gì? Sao xong còn thấy nhức đầu hơn lúc ?”.

Mộ Thanh đang ăn cơm, liền ngước mắt liếc Hàn Kỳ Sơ. Cơ hội như để đám binh lính hiểu rõ mưu tính của Quân sư, từ đó tâm phục khẩu phục , thế mà cứ một tràng văn chương chữ nghĩa. Nói với một đám lính xuất nghèo khó như thế, bọn họ hiểu mới là lạ.

Nàng đặt đũa xuống.

“Ý của Quân sư chỉ bốn điểm”.

Cả đám lập tức phắt sang nàng.

Mộ Thanh giơ một ngón tay.

“Thứ nhất, Khanh Khanh vốn là thần câu ngoài quan ải, nhờ ân trạch của Thánh thượng mới chịu quy phục. Nói cho cùng, đó cũng là ngựa của Thánh thượng. Tiêu Kỵ doanh bắt ngựa của Thánh thượng, bắt chạy tới c.h.ử.i Thủy quân Giang Bắc — bệnh!”.

“Phụt!”.

Chương Đồng đang ăn cơm, đến hai chữ cuối cùng liền phun sạch một ngụm cơm.

Hàn Kỳ Sơ: “...”

Mộ Thanh chẳng buồn để ý, giơ ngón tay thứ hai.

“Thứ hai, triều đình bảo chúng luyện binh. Luyện binh mà chỉ ngày ngày đóng cửa trong doanh múa quyền múa cước, từng thực chiến, luyện giỏi đến cũng chỉ là mắt. Tiêu Kỵ doanh tự nhận là tinh nhuệ của Long Võ Vệ, khéo thích hợp đối thủ. Chúng liền nhắm bọn chúng mà đánh”.

Nàng kết luận: “Tự chuốc lấy!”.

Trong nhà ăn bắt đầu cúi gằm mặt, bả vai run lên bần bật.

Mộ Thanh giơ ngón tay thứ ba.

“Thứ ba, chúng ngày đêm luyện binh, chỉ sợ luyện sẽ phụ sự ủy thác của triều đình. Còn Tiêu Kỵ doanh đường đường là tinh nhuệ lâu năm, kết quả một đội quân mới thành lập đầy một tháng đ.á.n.h thành bộ dạng . Bọn chúng còn mặt mũi dâng tấu hạch tội chúng ?”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-607-mot-to-tau-mot-con-ngua.html.]

Nàng nhướng mắt: “Có hổ ?”.

“Phụt!!!!”.

Lần chỉ một phun cơm. Mấy tên đang cố nhịn đến đỏ cả mặt rốt cuộc cũng phá công, vội vàng đầu sang bên ho sặc sụa.

Hàn Kỳ Sơ đưa tay day trán. Hắn bỗng cảm thấy bài tấu chương cân nhắc từng câu từng chữ suốt nửa đêm, qua miệng vị Đô đốc biến thành một thứ khác.

Mộ Thanh vẫn xong. Ngón tay thứ tư dựng lên.

“Thứ tư, Tiêu Kỵ doanh đóng ở kinh thành lâu, ít trải chiến trận. Chúng đ.á.n.h bọn chúng một trận cũng là giúp bọn chúng tăng kinh nghiệm thực chiến. Con cư an tư nguy. Nhìn trận đêm qua mà xem, nếu đ.á.n.h bọn chúng Thủy quân Giang Bắc, nếu đó thực sự là quân địch đ.á.n.h tới Thịnh Kinh…”.

Mộ Thanh quét mắt cả doanh.

“Bằng bản lĩnh , bọn chúng giữ nổi kinh sư ?”.

Đám binh lính thoáng im lặng.

Mộ Thanh thản nhiên chốt :

“Cho nên trận đòn , xét cho cùng cũng là vì cho bọn chúng. Thuốc đắng dã tật. Tự về mà ngẫm”.

“...”

Cả nhà ăn lặng như tờ. Một nhịp. Hai nhịp.

Rồi ai là bật .

“Ha ha ha ha ha!”.

Tiếng lập tức nổ tung.

Thạch Đại Hải đập bàn đến nghiêng ngả: “Hóa là ý !”.

Hắn sang Hàn Kỳ Sơ, vẻ mặt như đại triệt đại ngộ: “Quân sư, ngài cứ thẳng như Đô đốc chúng hiểu ngay ?”.

Hàn Kỳ Sơ nhất thời chẳng nên giận nên . Hắn Mộ Thanh, bất lực gọi:

“Đô đốc...”.

Một bài tấu chương vốn đến đường đường chính chính, câu nào cũng hợp tình hợp lý, qua miệng nàng tóm chẳng khác nào:

Ngựa các ngươi bắt , các ngươi đ.á.n.h , quân các ngươi luyện xong. Chúng đ.á.n.h các ngươi còn là vì cho các ngươi. Có gì mà cáo trạng?

Mộ Thanh cảm thấy giải thích chỗ nào . Nàng ăn xong miếng cơm cuối cùng, đặt bát đũa xuống dậy.

“Một canh giờ , tập hợp ở thao trường”.

Dứt lời liền xoay rời khỏi nhà ăn.

Đêm qua cả Trại Đặc Huấn thức trắng, đ.á.n.h chạy khắp núi rừng suốt một đêm. Mộ Thanh cho doanh nghỉ buổi sáng, bữa trưa thêm một canh giờ chợp mắt.

Nàng cũng định trở về trung quân đại trướng nghỉ một lát. Thế nhưng tới trướng, bước chân nàng bỗng khựng . Trước đại trướng, chẳng từ lúc nào xuất hiện một con ngựa. Nó đang ung dung cúi đầu gặm đám cỏ non mới nhú, cái đuôi dài thỉnh thoảng phe phẩy một cái, dáng vẻ nhàn nhã như thể nơi đây vốn chính là địa bàn của nó.

Mộ Thanh nó.

“Khanh Khanh?”.

 

Loading...