Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 599: Báo kỵ trúng kế

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:31:07
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một lúc lâu , cơn hỗn loạn mới dần lắng xuống.

Chiến mã ngã lượt gượng dậy, lắc đầu phì phì, móng cào xuống mặt đường.

đất thì một ai lên.

Hơn ngàn kỵ binh phía cuối cùng cũng định đội hình.

Không còn tiếng quát tháo. Không còn tiếng vó ngựa. Hơn ngàn đôi mắt đồng loạt chằm chằm về phía .

Trong ánh trăng mờ đục, đoạn quan đạo bỗng trở nên tĩnh lặng đến rợn .

Hai bên đường, giữa những bụi cỏ khô lay động trong gió, hơn hai mươi bóng chậm rãi thẳng dậy.

Trên quan đạo cũng lượt xuất hiện thêm mấy chục .

Tất cả đều mặc quân phục Hổ kỵ doanh.

lưỡi đao trong tay họ lúc đang kề cổ binh sĩ Báo kỵ doanh.

Mặt mũi đám đầy máu, y phục rách nát, trông chẳng khác gì trải qua một trận ác chiến t.h.ả.m liệt. Thế nhưng ánh lửa chập chờn, từng kẻ nhếch miệng , hai hàm răng trắng lóa hiện giữa những gương mặt bê bết máu.

Đến lúc , kẻ ngu ngốc đến cũng hiểu.

Đám “tàn binh” ... Là giả!

Giữa một đám đến chẳng chút thiện ý , chỉ đầu vẫn lặng im.

Đó là một thiếu niên chừng mười sáu, mười bảy tuổi.

Dung mạo bình thường đến mức ném giữa đám đông cũng chắc khiến ngoái thêm thứ hai. Ánh mắt tĩnh lặng đến lạ, chẳng hề vẻ đắc ý của kẻ phục kích thành công, cũng chút sát khí phô trương nào.

Hắn chỉ đó, một tay giữ Đô úy Báo kỵ doanh, tay cầm một thanh dao. Lưỡi d.a.o lách qua khe giáp, dừng ngay tim .

Đám Báo kỵ doanh phần lớn từng tận mắt thấy vị Đô đốc trẻ tuổi của Thủy quân Giang Bắc. Bởi , lúc đầu chẳng mấy ai để tâm tới gương mặt xa lạ .

Ánh mắt của họ đều thanh d.a.o trong tay thiếu niên hút lấy. Đó là một thứ binh khí cực kỳ kỳ lạ.

Chuôi dài, lưỡi hẹp, dđao mỏng đến kinh . Nó vẻ hùng hậu của chiến dao, cũng chẳng mang khí thế sắc bén phô trương của bảo kiếm. chính vì quá mỏng, nó dễ dàng luồn qua khe nối của thiết giáp, áp sát nơi yếu hại nhất thể .

Chỉ cần bàn tay cầm d.a.o tiến thêm một tấc... Trái tim Đô úy Báo kỵ doanh sẽ xuyên thủng.

Trong đám kỵ binh phía , là ai bỗng hít mạnh một .

Thịnh Kinh gần đây vẫn lưu truyền một lời đồn. Nghe vị Anh Duệ Đô đốc thống lĩnh Thủy quân Giang Bắc tuổi còn trẻ, dung mạo chẳng gì nổi bật.

Nghe xuất ngỗ tác.

... Binh khí tùy của vị Đô đốc chẳng danh đao bảo kiếm gì, mà là một thanh d.a.o dùng để nghiệm thi, mổ xác.

Hơn ngàn ánh mắt nữa đổ dồn về phía thiếu niên đang giữa quan đạo.

Dung mạo tầm thường. Tuổi chừng mười sáu, mười bảy. Trong tay là một thanh d.a.o mỏng đến mức thể luồn qua khe giáp, chạm thẳng tim .

Gió đêm lướt qua quan đạo. Ánh lửa những ngọn đuốc chợt chao nghiêng.

Rốt cuộc cũng biến sắc. Kẻ mặt bọn họ... Chính là Anh Duệ Đô đốc của Thủy quân Giang Bắc!

“Anh Duệ Đô đốc ý gì?”.

Đô úy Báo kỵ doanh Mộ Thanh chế trụ, sắc mặt âm trầm, cất giọng chất vấn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-599-bao-ky-trung-ke.html.]

Mộ Thanh khẽ lạnh.

Bàn tay nàng ghìm chặt yết hầu , mũi d.a.o mỏng lạnh lẽo vẫn áp sát nơi tim. Nàng chẳng buồn trong tay, chỉ đưa mắt quét qua hơn ngàn kỵ binh phía , giọng nhàn nhạt:

“Ngày ngày đến doanh c.h.ử.i trận, cướp chiến mã của , đêm nay chặn đường quân nhu của . Ngươi còn hỏi ý gì?”.

Viên Đô úy nghẹn lời.

Hồi lâu, mới miễn cưỡng chống chế: “Giữa các đại doanh vốn là quân đội một nhà. Mấy chuyện chẳng qua chỉ là trêu đùa đôi câu, Anh Duệ Đô đốc hà tất coi là thật?”.

“Ồ?”.

Mộ Thanh lúc mới rũ mắt , khóe môi thoáng cong lên.

“Huynh ?”.

Nàng dừng một nhịp, ung dung hỏi: “Ta từ bao giờ một đám rùa rụt cổ thế ?”.

“...”

Sắc mặt viên Đô úy vốn khó coi, thoắt chốc đỏ bừng.

Hơn ngàn kỵ binh Báo kỵ doanh phía cũng đồng loạt đỏ mặt tía tai.

Những ngày , của Tiêu Kỵ doanh ngày nào chẳng kéo tới cổng Thủy quân đại doanh c.h.ử.i trận? Nào là Thủy quân chỉ đóng cửa , nào là một lũ rùa rụt cổ chỉ dám chui đầu nước. Những lời , bọn họ mắng đến thuộc lòng.

Giờ mở miệng nhận gọi với Thủy quân. Chẳng khác nào tự nhận cùng một ổ với “rùa rụt cổ”.

Chương Đồng , đầu hỏi nghiêm túc: “Chúng loại ?”.

“Không !”. Một tiếng đáp lanh lảnh từ giữa hàng ngũ Báo kỵ doanh vọng .

Ô Nhã A Cát đang kề đao cổ một tên kỵ binh, nghênh ngang bước khỏi đội hình. Theo , hơn mười tinh binh Trại Đặc Huấn cũng lượt hiện — hóa đám sớm trộn giữa Báo kỵ doanh từ lúc hỗn loạn.

Ô Nhã A Cát nhếch miệng , : “Chúng đương nhiên . Rùa rụt cổ mới !”.

Hắn đảo mắt đám Báo kỵ mặt, càng thêm thiếu đòn: “Bọn rụt đầu háng với rùa rụt cổ, chẳng khéo là một nhà ?”.

“Phụt!”.

Đám tinh binh Trại Đặc Huấn lập tức phá lên .

Tiếng vang dội giữa quan đạo, từng trận từng trận đập thẳng tai hơn ngàn kỵ binh Tiêu Kỵ doanh, còn nhức nhối hơn tát mặt.

Thạch Đại Hải cũng đến rung cả vai, sang mắng: “Thằng nhóc nhà ngươi cái miệng thiếu đức thật đấy!”.

Nói ngẫm nghĩ, bổ thêm một câu: “Cứ đà , luyện thêm vài năm nữa khéo đuổi kịp Đô đốc”.

Tiếng quanh đó bỗng khựng .

Ô Nhã A Cát: “...”

Đám tinh binh: “...”

Mấy chục ánh mắt lặng lẽ liếc về phía Mộ Thanh.

Mộ Thanh vẫn đang cầm đao kề tim Đô úy Báo kỵ doanh, sắc mặt lạnh nhạt như thấy gì.

Thạch Đại Hải lập tức ngậm miệng. Hình như... câu mắng luôn cả Đô đốc .

 

Loading...