Đám Hổ kỵ nàng tới lui càng thêm phát điên. Mặt nào nấy đỏ gay, ánh mắt dữ tợn như xé sống nàng. Khổ nỗi hai tay trói chặt, miệng bịt kín, chỉ còn hai chân thể giãy.
Thế là cả đám đồng loạt đạp loạn giữa trung.
Cành lá rung rào rào. Cỏ dại lay động. Chim trong rừng kinh hoảng bay tán loạn.
Mộ Thanh cau mày.
Xấu mắt.
Chương Đồng bên cạnh đỏ đến tận mang tai. Hắn vội nhét bộ quân phục Tiêu Kỵ doanh còn tay nàng:
“Chỉ còn ngươi . Đêm nay còn việc lớn , đừng chậm trễ nữa!”.
Giọng gấp gáp khác hẳn ngày thường.
Mới canh hai, mà cứ như trời sắp sáng đến nơi.
Đám tinh binh Trại Đặc Huấn đều lén .
Chương Đô úy xưa nay kính trọng Đô đốc, giữ quân lễ nghiêm đến mức chẳng ai bắt bẻ . Trước mặt ngài từng nửa phần thất thố.
Sao đêm nay ... cuống đến thế?
Binh lính trong Trại Đặc Huấn phần lớn là thiếu niên đương độ sung mãn bừng bừng, mang tâm tính ham vui. Những chuyện hao tâm tổn trí, bọn họ cũng lười suy ngẫm sâu xa. Chút cảm giác kỳ quái chỉ mới thoáng lướt qua trong đầu nhanh chóng những chuyện khác thu hút.
Ô Nhã A Cát xoa xoa chóp mũi, hì hì:
“Đằng nào cũng lột quân phục. Lột một nửa cũng là lột, lột sạch cũng là lột, cho tới luôn?”.
Mấy thiếu niên bên cạnh lập tức hùa theo:
“ thế!”.
“Có lý!”.
Mộ Thanh im lặng đám đang gật gù hăng hái nhất, nhàn nhạt gật đầu:
“Ừm. Quả thật lý”.
Cả đám lập tức càng tươi. nụ còn kịp nở hết, Mộ Thanh chậm rãi tiếp:
“Nếu các ngươi thích náo nhiệt như , nhiệm vụ dụ địch đêm nay giao cho các ngươi”.
“Dụ địch?”.
Ô Nhã A Cát cùng mấy tên thiếu niên lập tức sáng mắt.
Ngay cả gần trăm Hổ kỵ đang treo lủng lẳng cây cũng đồng loạt yên tĩnh hơn. Tiếng “ư ư” c.h.ử.i rủa nhỏ hẳn xuống, những đôi chân đang giãy loạn giữa trung cũng thưa dần.
Tất cả đều dựng tai lên .
Mộ Thanh :
“Lát nữa các ngươi quân phục Tiêu Kỵ doanh, chạy về báo tin. Cứ coi như Thủy quân phục kích, may mắn thoát một mạng”.
Nàng mấy gương mặt đầy vẻ háo hức mắt.
“Muốn thì . Muốn gào thì gào. Muốn c.h.ử.i Thủy quân thế nào cũng ”.
Khóe môi Mộ Thanh cong lên.
“Chỉ một yêu cầu — diễn cho giống”.
Đám thiếu niên lập tức toe.
Mộ Thanh : “Đêm nay dụ bao nhiêu của Tiêu Kỵ doanh khỏi trại, xem bản lĩnh của các ngươi”.
Nàng vốn chẳng giỏi đóng kịch. Muốn nàng giả vờ lóc, hoảng loạn, chạy trốn sống c.h.ế.t khỏi tay đối phương, e rằng ba câu khiến sinh nghi.
Loại việc giao cho đám nhóc lắm trò mắt, rõ ràng thích hợp hơn nhiều.
“Dụ địch xuất doanh?”.
Chương Đồng hưng phấn như bọn họ. Hắn lập tức cau mày.
Tiêu Kỵ doanh tới ba vạn kỵ binh, mà đêm nay phía họ chỉ một trăm . Long Võ Vệ quân lệnh của triều đình thì tùy tiện điều động đại quân. Cho dù đám mắc câu, nhiều lắm cũng chỉ thể kéo một doanh, hơn hai ngàn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-596-dam-nhai-ranh-lam-can.html.]
hai ngàn kỵ binh đối đầu một trăm ... Chương Đồng nhanh chóng tính toán.
Nếu dụ chúng rời khỏi chiến mã, tiến sâu rừng, địa hình thể hạn chế ưu thế của kỵ binh. quân vẫn chênh lệch hơn hai mươi , chỉ dựa một trăm nuốt trọn đối phương gần như thể.
Trừ phi… Sắc mặt chợt đổi.
“Chẳng lẽ đêm nay...”.
“!”.
Mộ Thanh ngắt lời. Đến lúc , nàng mới chịu lật lá bài cuối cùng.
“Một trăm các ngươi chỉ là đội tiên phong theo ngoài”.
Ánh mắt nàng quét qua bộ đội ngũ.
“Phía còn viện quân”.
Nàng dừng một thoáng.
“Đêm nay, bộ Trại Đặc Huấn xuất chiến”.
Một trăm nhất thời im phăng phắc. Ngay đó, ánh mắt cả đám đồng loạt bừng sáng. Cơ hội thực chiến như đêm nay, gặp một khó. Nếu chỉ cho một trăm tham gia về, quả thực quá lãng phí.
Ngay từ đầu, Mộ Thanh và Hàn Kỳ Sơ tính đến chuyện . Sở dĩ báo cho Trại Đặc Huấn, chính là thử xem nửa tháng rèn giũa, khi bất ngờ nhận quân lệnh trong đêm, bọn họ thể tập hợp, xuất phát và ứng biến nhanh đến mức nào.
Một trăm tiên phong. Đại quân phía do Hàn Kỳ Sơ thống lĩnh, nhận lệnh xong sẽ lập tức rời doanh tiếp ứng. Tính theo thời gian... Lúc , hơn hai ngàn phía lẽ lên đường.
“Đêm nay...”.
Ô Nhã A Cát nuốt nước bọt, đôi mắt sáng rực: “Toàn trại đều đánh?”.
Mộ Thanh liếc : “Ngươi còn chê lúc nãy đ.á.n.h đủ tay mà?”.
Ô Nhã A Cát lập tức nhe răng .
Đám xung quanh cũng đồng loạt phấn chấn.
Theo Đô đốc ngoài một chuyến, tiện tay dọn sạch hơn trăm Hổ kỵ, quả thực chẳng đủ để bọn họ thỏa cơn ngứa tay. Nếu lát nữa còn thể đ.á.n.h một trận đường đường chính chính với cả một doanh Tiêu Kỵ...
Chỉ nghĩ thôi thấy m.á.u nóng sôi lên.
Ngược , đám Hổ kỵ treo cây đến “ bộ Trại Đặc Huấn xuất chiến”, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Bị phục kích.
Bị bắt sống.
Bị lột sạch treo lên cây.
Chỉ từng thôi đủ khiến Tiêu Kỵ doanh mất sạch thể diện. Nếu đêm nay còn Thủy quân dụ cả một doanh ngoài, đ.á.n.h cho một trận mặt ... bọn họ còn mặt mũi nào gặp trong kinh?
Mộ Thanh chẳng buồn để ý sắc mặt bọn chúng. Nàng ôm bộ quân phục Kiêu Kỵ doanh trong tay: “Ta đồ. Các ngươi chuẩn ”.
“Chuẩn gì?”.
Mấy thiếu niên còn đang chìm trong hưng phấn, nhất thời phản ứng .
Mộ Thanh sâu rừng, đầu: “Các ngươi đang đóng vai tàn binh thoát khỏi một trận phục kích”.
Giọng nàng lạnh nhạt vọng : “Bị đ.á.n.h một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t mà sạch sẽ, mặt mày hồng hào thế , các ngươi định lừa ai?”.
“À…”.
Ô Nhã A Cát kéo dài giọng, lập tức hiểu . Hắn đầu.
Trên cành cây mặt, một tên Hổ kỵ đang treo lơ lửng, đúng lúc cũng đang trợn mắt .
Hai bên .
Ô Nhã A Cát lập tức nở một nụ cực kỳ thiện. Hắn bám lấy cây, thoăn thoắt trèo lên. Chẳng mấy chốc xổm chạc cây ngay bên cạnh đối phương.
Tên Hổ kỵ lập tức dự cảm chẳng lành.
Ô Nhã A Cát cúi đầu , giọng vô cùng khách sáo: “Đắc tội nhé”.