Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 591: Giăng lưới chờ cá

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:59
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương Đồng định nổi giận quát mắng thì Mộ Thanh men theo con dốc cỏ sâu trong rừng.

"Muốn cưỡi ngựa, lát nữa tự khắc ngựa cho các ngươi cưỡi!".

Rừng sâu cỏ rậm, một trăm tụ tập một bãi đất trống tĩnh mịch bên trong.

Mọi chuyện vẻ , tất cả đều cảm nhận điều đó. Chuyến xuất doanh hôm nay dường như để ngắm cảnh.

"Vẫn còn tâm trạng ngắm cảnh ?".

Mộ Thanh chắp tay giữa rừng, xoay hỏi: "Ngắm cảnh đ.á.n.h , chọn một !".

Một trăm tinh binh ngớ .

"Đánh !".

Hai mắt Ô Nhã A Cát sáng bừng lên. Trong khu rừng tối tăm, đôi mắt thiếu niên hoang dại như dã thú.

"Tất nhiên là đ.á.n.h !".

Lúc , những khác cũng bừng tỉnh, vẻ mặt hưng phấn tột độ, nhao nhao bày tỏ thái độ.

đúng! Mặc kệ là đ.á.n.h ai!”.

Đám lập tức phấn chấn hẳn lên.

Hóa bọn họ Đô đốc lừa một vố! Nói gì mà dẫn nghênh đón khí cụ quân nhu, cuối cùng là dẫn bọn họ đ.á.n.h một trận.

“Vậy Đô đốc thẳng từ đầu?”.

Đã là đ.á.n.h , cớ gì đợi đến khi rời khỏi đại doanh, chui sâu rừng mới chịu rõ? Cứ thần thần bí bí gì?

Mộ Thanh lạnh nhạt liếc sang: “Trong quân tai mắt hỗn tạp. Tin tức mà lọt ngoài, kẻ mai phục đêm nay chắc là chúng ”.

Đám tinh binh lập tức á khẩu.

Phải . Chuyện điều binh mà cũng dám tùy tiện rêu rao, một khi để đối phương hành tung, đến lúc ai phục kích ai còn .

Có kẻ nghĩ thông suốt, lập tức đầy hả hê. Nếu đám còn trong Trại Đặc Huấn cái gọi là “phần thưởng” của một trăm thắng cuộc là một trận đ.á.n.h thật, tiếc đến đứt ruột .

Có điều... đến giờ bọn họ vẫn sắp đ.á.n.h ai.

“Theo tin tức , định chặn đường cướp khí cụ luyện binh của chúng ”. Mộ Thanh .

“Chúng sẽ tay khi trời tối, địa điểm đoạn đường từ Thịnh Kinh về đại doanh Thủy quân, gần doanh trại Tiêu Kỵ”.

Ánh mắt nàng lướt qua một trăm gương mặt mặt.

“Cho nên đêm nay, chúng đón khí cụ”.

Nàng dừng một thoáng.

“Chúng đón ”.

Một trăm đồng loạt sững , hồi lâu chẳng ai lên tiếng.

Ánh tà dương xuyên qua tầng tầng cành lá, rắc xuống những gương mặt trẻ tuổi từng vệt đỏ sẫm. Trong đôi mắt còn ngơ ngác, ánh sáng dần bừng lên, càng lúc càng rực, cuối cùng hóa thành những nụ đầy hưng phấn.

Tiêu Kỵ doanh!

Đại doanh Thủy quân đóng ngoài thành Thịnh Kinh bao lâu, mà chỉ vì một con ngựa kết oán với Tiêu Kỵ doanh. Trước khi Đô đốc trở về, đám ngày nào cũng kéo tới doanh khiêu khích, c.h.ử.i bới. Đêm Đô đốc hồi doanh, ngài phóng hỏa thiêu luôn đại trướng Quân hầu của chúng. Đến ngày Đô đốc lập uy thao trường, Tiêu Kỵ doanh xem náo nhiệt, nàng thẳng tay chặn ngoài cổng chính, khiến Tướng quân của chúng mất sạch thể diện.

Mối hiềm khích giữa hai bên cứ thế càng kết càng sâu.

Nửa tháng nay, Trại Đặc Huấn ngày ngày thao luyện đến tối tăm mặt mũi, đại quân kéo thao trường quan sát. Tiêu Kỵ doanh đến cửa c.h.ử.i bới cũng chẳng còn mấy ai buồn để tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-591-giang-luoi-cho-ca.html.]

Không ngờ phớt lờ lâu ngày, bọn chúng chẳng những điều mà lui, trái còn dám đ.á.n.h chủ ý lên quân nhu của Thủy quân.

“Tin tức về quân nhu lọt ngoài ?”. Chương Đồng cau mày hỏi.

Tâm tư và thủ đoạn của Mộ Thanh, lĩnh giáo chỉ một . Chuyện liên quan đến luyện binh quan trọng như , nàng giao lo liệu khí cụ nhất định hành sự cực kỳ kín kẽ. Theo lý mà , tin tức tuyệt đối thể dễ dàng truyền ngoài.

Mộ Thanh thản nhiên đáp: “Là sai tung tin”.

Chương Đồng: “...”

Mọi : “...”

Một trăm đôi mắt đồng loạt nàng.

Tự tung tin? Vậy ai mới trong quân tai mắt hỗn tạp, để lộ quân cơ thì kẻ mai phục đêm nay chắc là bọn họ?

Mộ Thanh dường như chẳng hề cảm thấy lời .

“Ta từng hứa, đợi đặc huấn kết thúc sẽ dẫn các ngươi tìm Tiêu Kỵ doanh tính món nợ khiêu khích, cướp ngựa. quân cơ chiến trường vốn biến hóa khôn lường, thời cơ đến mắt, chẳng lẽ còn khoanh tay đợi thêm nửa tháng?”.

Thật , ngay từ lúc giao bản vẽ khí cụ cho Huyết Ảnh, trong đầu Mộ Thanh nảy ý định tìm một cơ hội để Trại Đặc Huấn trải qua một trận thực chiến.

Nửa tháng nay, Trại Đặc Huấn thao luyện khí thế ngất trời. Đại quân Thủy quân ngày ngày vây quanh thao trường quan sát, đến cả Tiêu Kỵ doanh kéo tới cửa gây sự cũng chẳng còn ai buồn đáp lời. Với tính khí của đám , càng phớt lờ, chúng càng bên trong Thủy quân rốt cuộc đang giở trò gì.

Nếu đúng lúc để lộ tin tức rằng Thủy quân sắp bí mật vận chuyển một lô khí cụ luyện binh từ Thịnh Kinh về đại doanh...

Tiêu Kỵ doanh thể yên?

Cướp quân nhu là trọng tội. Hiện nay triều đình đang coi trọng việc xây dựng Thủy quân, cho dù Tiêu Kỵ doanh ngang ngược đến cũng chắc dám thật sự cướp khí cụ mang về doanh, tự chuốc họa .

chặn đường để xem thử bên trong đoàn xe đang vận chuyển thứ gì thì là chuyện khác.

Một là thăm dò xem Thủy quân gần đây đang dùng phương pháp gì để luyện quân. Hai là nhân cơ hội phá rối, khiến Thủy quân mất mặt.

Mộ Thanh và Hàn Kỳ Sơ đều tính rằng, chỉ cần miếng mồi thả xuống, Tiêu Kỵ doanh tám chín phần sẽ c.ắ.n câu.

Bởi đêm , hai ở trong trung quân đại trướng bàn bạc hồi lâu, cuối cùng quyết định tương kế tựu kế, lấy chính lô khí cụ mồi, dụ đối phương tự tìm tới cửa, thuận thế cho Trại Đặc Huấn nếm thử mùi vị của một trận thực chiến.

Tin tức là Mộ Thanh cố ý sai Huyết Ảnh thả .

Đoàn xe cũng là nàng cố ý sắp xếp đến chạng vạng mới rời khỏi Thịnh Kinh, đợi trời tối hẳn mới lên đường về đại doanh.

Càng vẻ bí mật, Tiêu Kỵ doanh càng tin rằng thứ vận chuyển trong xe tầm thường.

Càng ban đêm, nàng càng cho chúng một cơ hội thuận tiện để tay.

Mồi thả. Lưới cũng giăng. Chỉ còn chờ cá tự chui .

“Mục đích của đặc huấn bao giờ chỉ là khiến các ngươi chạy nhanh hơn, khỏe hơn chịu đòn giỏi hơn”.

Mộ Thanh đưa mắt quét qua một trăm mặt.

“Bản lĩnh luyện thao trường, cuối cùng vẫn mang dùng trong thực chiến. Ta và Quân sư mất ít tâm sức mới tìm cho các ngươi cơ hội đêm nay”.

Nàng ngừng , ánh mắt lạnh sắc.

“Đừng phí công chúng ”.

“Rõ!”.

Một trăm đồng thanh hét vang, tiếng hô chấn động cả khu rừng.

 

Loading...