Mộ Thanh yên án thư. Thật lâu nàng vẫn chịu bước lên giường . Cứ hễ thấy chiếc giường hành quân là nàng nhớ tới bức tranh lụa từng trải lên đó, cảm giác như hễ chạm m.ô.n.g xuống là sẽ bốc cháy ngùn ngụt.
Nàng cứ chằm chằm chiếc giường chịu ngủ.
Trong khi đó, tại phủ Đô đốc cách đại doanh Thủy quân ba mươi dặm, đang nhàn nhã gác lửng bẩm báo.
Gió đêm nay rít gào dữ dội hơn đêm qua, bóng cành cây lắc lư in hằn vách như bàn tay quỷ. Nam t.ử lắng lời bẩm báo, vui buồn để lộ, chỉ ánh mắt là chớp tắt ngừng.
"Chủ thượng, sai một chữ nào!".
Huyết Ảnh quỳ rạp cái bóng của nam tử, đêm nay chẳng đợi chủ t.ử cất lời hỏi, tự động khai báo.
Nào là "đóng giả xác c.h.ế.t sơ hở", nào là "thượng mã phong", nào là "dựng ", sai một chữ nào.
"Ừ".
Bộ Tích Hoan chắp tay lưng đó, trong giọng chút hỉ nộ ái ố.
"Nàng còn gì nữa?".
"Còn họa sư tay nghề kém cỏi quá, ngài đổi khác".
"Hửm?".
"Cô nương còn gửi cho ngài một bức thư!".
Huyết Ảnh lúc mới run rẩy móc thư , cung kính dâng lên đỉnh đầu. Chớp mắt, bức thư rút .
Bên trong thư gì, đương nhiên dám trộm. đoán chừng chắc chắn là lời mắng nhiếc chủ t.ử . Lúc cô nương nhà thấy bức lụa, sắc mặt lúc gọi là cực kỳ đặc sắc.
Hắn bỗng nhiên lết lùi về phía . Chủ t.ử hao tâm tổn trí như chuốc lấy một phen mắng mỏ, chắc hẳn tâm trạng đang vô cùng tồi tệ.
Căn gác lửng chìm tĩnh mịch hồi lâu. Sau tiếng bóc thư sột soạt, gian rơi tĩnh lặng.
Huyết Ảnh rụt cổ . Quả nhiên, đoán đúng ! Gã họa sư là do tự tay tìm về, chuyến tiêu đời thật ...
Nào ngờ bên cửa sổ chợt vang lên một tràng trầm thấp. Huyết Ảnh ngớ , to gan lén liếc mắt lên. Chỉ thấy Bộ Tích Hoan đang cúi đầu, mặt suýt chút nữa vùi hẳn bức thư, đến nỗi sung sướng nhẫn nhịn cực độ.
Chủ t.ử sảng khoái đến nhường , trong ấn tượng của quả thực từng thấy qua bao giờ...
"Lui !".
Tiếng dần dứt, giọng cất lên từ bên cửa sổ trở nên hờ hững, lạnh nhạt như gió lướt, hệt như lúc bình thường. Cứ như thể tràng vui vẻ nãy chỉ là ảo giác của Huyết Ảnh .
"Rõ!".
Huyết Ảnh dậy cáo lui, bóng lặng lẽ lùi về phía cầu thang chìm hẳn màn tối. Chỉ thấy hình thoắt một cái, tàn ảnh dường như vẫn còn lưu gác, nhẹ nhàng đáp xuống tận lầu .
Trên bàn đặt một xấp bản vẽ Huyết Ảnh dâng lên.
Bộ Tích Hoan thong thả bước tới, xuống bên bàn đặt lá thư trong tay mặt. Ánh trăng xuyên qua song cửa, lặng lẽ trải lên mặt giấy, soi rõ từng nét chữ thanh tú của thiếu nữ.
Tờ giấy rộng là thế, mà chỉ vỏn vẹn đôi dòng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-588-phan-thuong-kho-nuot.html.]
“Nghe quân nhã hứng , khéo thần cũng tinh thông đôi chút”.
Bộ Tích Hoan đưa tay cầm xấp bản vẽ lên, nhưng ánh mắt vẫn lưu luyến hai dòng chữ , mãi chẳng chịu rời .
Ý nơi đáy mắt mỗi lúc một sâu.
Chẳng cần thấy mặt, chỉ mấy chữ thôi, cũng tưởng tượng dáng vẻ của nàng khi đặt bút. Hẳn vẫn là gương mặt lạnh nhạt , đôi mắt trong veo như phủ sương, ngay cả giọng cũng bình thản chẳng chút gợn sóng. Thế nhưng lời chua đến thế, tưởng như cách cả mấy chục dặm vẫn ngửi thấy mùi giấm.
Bộ Tích Hoan cúi mắt hồi lâu.
Cười , chẳng hiểu nghĩ đến chuyện gì, ý nơi khóe môi dần nhuốm thêm mấy phần hậm hực.
Đã chê họa sư tìm đủ bản lĩnh, còn bảo đổi khác. Đổi tới đổi lui, nàng tiến cử cuối cùng chính là bản nàng.
Nàng cũng ghen đấy ?
Nghĩ đến đây, thấy trong lòng chẳng cân bằng cho lắm.
Họa sư rõ ràng là nam nhân.
Còn nàng thì ? Năm trăm ! Tròn năm trăm cái m.ô.n.g nam nhân!
Hắn còn tính sổ với nàng, nàng giành phần ăn giấm . là chỉ cho phép quan châu đốt lửa, chẳng cho dân chúng thắp đèn.
Bộ Tích Hoan khẽ hừ một tiếng, vẻ mặt dường như chút bất mãn. Thế nhưng cái bất mãn chẳng thể nào che nổi nét nơi đáy mắt. Dưới ánh trăng nhàn nhạt, đôi mắt vốn sâu thẳm khó dò giờ đây dâng lên một tầng nhu tình triền miên, như thể ngay cả bản cũng chẳng buồn che giấu.
Bực nàng là thật. Vui vì nàng cũng ghen, càng là thật.
Hai thứ cảm xúc tưởng như trái ngược quấn lấy , chua ngọt, khiến lòng chẳng nên giận nên .
Bộ Tích Hoan sống đến từng tuổi, chuyện hiểm ác thấy quá nhiều, lòng nóng lạnh cũng nếm chẳng ít. Thế mà thứ cảm giác vụn vặt, chẳng đáng để ngoài nhắc tới khiến cảm thấy mới mẻ đến lạ.
Đời nếu thể gặp một khiến giận, vui, ghen tuông vì những chuyện chẳng , cam tâm tình nguyện nếm đủ tư vị vì ...
Ông trời đối với , rốt cuộc cũng đến nỗi bạc bẽo.
Bộ Tích Hoan gấp lá thư , động tác hiếm khi cẩn thận đến thế. Hắn đặt nó xuống bàn, cũng chẳng tiện tay nhét đó, mà thu vạt áo sát . Đến khi lá thư cất kỹ, mới chịu thu chút tâm tư phong nguyệt, cúi mắt xấp bản vẽ trong tay.
Chỉ xem qua vài tờ, đôi mày dài khẽ nhướng lên.
Đều là khí cụ luyện binh.
Bút pháp của Mộ Thanh xưa nay vốn thiên về tả thực, vẽ thứ gì cũng chú trọng hình dáng và kết cấu hơn là ý cảnh. Những khí cụ giấy chỉ phác họa từ nhiều góc độ khác , mà những chỗ phức tạp còn nàng tháo tách từng bộ phận, vẽ riêng thành hình. Từng khớp nối, từng chi tiết, kích thước dài ngắn, lớn nhỏ đều ghi chú rõ ràng. Người thợ chỉ cần bản vẽ, gần như chẳng cần nàng bên giải thích cũng thể hiểu chế tạo thế nào.
Bộ Tích Hoan lật từng tờ một, ánh mắt dần trở nên chăm chú.
Nhìn qua, những thứ chẳng gì huyền diệu. Đơn giản chỉ là những khí cụ dùng để chạy, nhảy, leo, trèo, vượt chướng ngại, rèn sức bền và sự nhanh nhẹn. Đối với tu luyện võ học như , chúng gần như chẳng bao nhiêu tác dụng.
Người trong võ lâm luyện nội công, khinh công, chiêu thức, một cao thủ chân chính đủ sức vượt tường băng mái, lấy một địch mười. chiến trường bao giờ là giang hồ.