Từ xa, Mộ Thanh trông thấy động tĩnh bên . Nàng sải bước tới, hỏi thẳng:
“Muốn tham gia huấn luyện?”.
Mấy vị Tốn trưởng, Mạch trưởng lập tức mừng rỡ, đồng loạt gật đầu.
“Được. Ta hỏi các ngươi một câu. Trả lời đúng, sẽ cho các ngươi tham gia”.
“Đô đốc cứ hỏi!”.
“Đây là quân doanh cái chợ?”.
Mấy nhất thời ngẩn . Cứ tưởng Đô đốc sẽ hỏi điều gì khó khăn, nào ngờ là một câu đơn giản đến mức chẳng cần suy nghĩ.
“Đương nhiên là quân doanh!”.
Sắc mặt Mộ Thanh lập tức lạnh xuống.
“Đã là quân doanh, các ngươi là quân nhân ? Quân nhân lấy phục tùng quân lệnh đầu. Ta hạ lệnh quân nghỉ một tháng, đó chính là quân lệnh! Các ngươi tưởng quân lệnh là chuyện mua bán ngoài chợ, còn thể chạy tới đây cò kè với ?”.
Mấy cứng họng.
“Biết đang ở quân doanh mà ngay cả bổn phận của một lính cũng quên sạch”.
Mộ Thanh lạnh lùng bỏ một câu thẳng.
Mấy vị tướng lĩnh đưa mắt . Lúc bước thao trường còn khí thế hừng hực, lúc trở tiu nghỉu như dội cho một gáo nước lạnh.
Lời của Mộ Thanh chẳng mấy chốc truyền khắp quân. Những kẻ ban nãy còn nhao nhao đòi huấn luyện lập tức im bặt.
Trên thao trường, đợt huấn luyện vẫn tiếp tục.
Những binh sĩ vũng bùn thành đủ năm trăm lượt chống đẩy liền lồm cồm bò lên, nhường chỗ cho tốp tiếp theo. Kết thúc bài tập bùn, họ xếp hàng nghiêm suốt một canh giờ. Đến khi trời tối hẳn, tất cả mới trở về lều quần áo, dùng bữa.
thời gian nghỉ ngơi bữa tối chỉ vỏn vẹn nửa canh giờ. Tiếng trống tập hợp vang lên.
Hai nghìn năm trăm lẻ năm lập tức mặt thao trường, chuẩn cho đợt huấn luyện tiếp theo.
Sáng hôm , khi bắt đầu, Mộ Thanh từng với họ rằng một tháng sắp tới sẽ là một tháng “luyện ngục”. Ban đầu, chẳng ai thực sự hiểu hai chữ đáng sợ đến mức nào. Qua trọn một ngày, còn ai hỏi nữa.
Đến khi đài điểm tướng, ngẩng đầu trời đêm đầy , bọn họ chỉ chung một cảm giác: bao giờ một ngày dài đến thế.
Ai nấy đều tưởng đêm nay vẫn tiếp tục chịu những bài rèn thể lực khắc nghiệt. Nào ngờ Mộ Thanh lệnh cho tất cả xuống.
Nàng bước lên đài điểm tướng. Ánh lửa phía hắt lên bóng thẳng tắp.
“Trong các ngươi, ai tự nhận chút bản lĩnh võ nghệ thì bước lên đây”.
Chương Đồng định dậy.
Mộ Thanh liếc một cái.
“Không tính ngươi. Ta hỏi binh sĩ”.
Chương Đồng lập tức sa sầm mặt.
“Vì tính ?”.
Trong lòng quả thực phục.
Năm xưa núi Thanh Châu, từng thua t.h.ả.m tay nàng. Từ đó đến nay, từng quên trận thua . Bao nhiêu ngày khổ luyện, ít nhiều cũng mang theo ý nghĩ một ngày nào đó đường đường chính chính đấu một trận. Nàng coi như kẻ ngoài cuộc?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-583-mot-thang-lot-xac.html.]
“Đô đốc cho mạt tướng lên đài, đó quân lệnh ?”. Chương Đồng hỏi.
“Không ”.
Mộ Thanh dứt lời, Chương Đồng bật dậy, nhảy thẳng lên đài điểm tướng.
Mộ Thanh chẳng buồn ngăn , chỉ đưa mắt xuống phía .
“Chưa đủ. Thêm vài nữa”.
Chương Đồng đài, ngẩng đầu vầng trăng sáng, cố nén một nghẹn trong lồng ngực.
Những ngày nàng vắng mặt, chỉ mong nàng mau chóng trở về. Bây giờ về thật , chợt cảm thấy cứ tiếp tục thế , sớm muộn cũng nàng chọc tức đến đoản thọ.
Đến lúc , cho dù đầu óc chậm chạp đến , đám binh sĩ đài cũng bắt đầu nhận điều gì đó.
Đô đốc động thủ. Hơn nữa, xem chừng ngài chẳng định đấu từng một.
Mộ Thanh từng theo Nguyên Tu tiến sâu đại mạc. Chỉ với năm , họ len lỏi tận sào huyệt của Địch, trải qua một đêm huyết chiến giữa vòng vây quân địch. Nàng cũng từng một trấn giữ làng Thượng Du, đối đầu với cả toán mã phỉ hung hãn.
Những chiến tích , đám binh sĩ trong trại huấn luyện kể bao nhiêu , nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là chuyện truyền miệng. Chưa một ai thực sự tận mắt chứng kiến bản lĩnh của vị Đô đốc trẻ tuổi .
Giờ cơ hội trực tiếp giao đấu với nàng bày ngay mắt, đám lính lập tức sôi nổi hẳn lên, tranh xin lên đài.
Thấy xung phong quá đông, Mộ Thanh đành tự lựa chọn. Dựa thành tích thao luyện và tỷ thí võ nghệ thường ngày, nàng chọn hơn mười thủ nổi bật nhất.
Hơn mười lên đài, nhanh chóng tản vây Mộ Thanh giữa. Thế nhưng, chẳng ai chịu tay . Bọn họ , háo hức dè chừng. Danh tiếng của Mộ Thanh quá nhiều, đến lúc thực sự đối diện nàng, nhất thời chẳng ai dám tùy tiện xuất thủ.
Mộ Thanh khẽ nhếch môi.
Ánh mắt nàng chậm rãi lướt qua từng , cuối cùng dừng Chương Đồng.
Dưới ánh trăng, đôi mắt càng thêm lạnh và sáng, tựa mặt hồ phủ sương phản chiếu một trời .
Chương Đồng bất giác khựng . Chỉ một thoáng phân tâm đủ.
Mộ Thanh bất ngờ tung chân, đá thẳng n.g.ự.c .
Chương Đồng vốn quen dùng trường thương. Đêm nay tay giao đấu, phản ứng đầu tiên của vẫn theo thói quen khi sử dụng binh khí dài, lập tức lùi tránh đòn.
cú đá vốn chỉ là hư chiêu. Ngay khi Chương Đồng lui, Mộ Thanh xoay đổi hướng. Một cước quét ngang như chớp giáng thẳng tên lính bên cạnh .
“Bốp!”.
Tên lính còn kịp hiểu chuyện gì xảy trúng đòn cằm, lảo đảo ngã vật xuống đất.
Những còn lập tức tỉnh ngộ. Không ai dám chần chừ thêm nữa, đồng loạt xông lên!
Một tên lính vòng phía , vươn tay định khóa cổ Mộ Thanh. Nàng xoay tránh thế, thuận tay chụp lấy cổ tay , lập tức hạ thấp trọng tâm. Eo hông đồng thời xoay mạnh, mượn chính đà lao tới của đối phương quật qua vai.
Tên lính nặng nề ngã xuống đất.
Mộ Thanh cho cơ hội gượng dậy. Cùi chỏ lập tức thúc xuống huyệt Ưng Song ngực. Hắn bật lên một tiếng ho khan, mắt tối sầm, ôm n.g.ự.c im.
Mộ Thanh vẫn dậy.
Hai tên khác từ hai bên xông tới. Nàng chống xoay nửa vòng, hai tay đồng thời chộp lấy cổ chân bọn họ, bất ngờ kéo mạnh vặn sang hai phía. Hai mất thăng bằng, đồng loạt ngã sầm xuống đất.
Chỉ trong vài nhịp thở, bốn xuống!