Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 580: Trong khổ luyện quân tâm

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:48
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vũng bùn mới đào từ đêm qua. Tiết trời đầu xuân se lạnh, lớp bùn vàng đặc quánh, lạnh buốt. Những khúc gỗ tròn cạo sạch vỏ, ngâm trong bùn từ đêm qua. Theo yêu cầu gắt gao của Mộ Thanh, Chương Đồng huy động cả một chiếc cân khổng lồ khi rừng đốn gỗ. Mỗi khúc gỗ dài ngoằng đạt trọng lượng chuẩn tám trăm cân. Lại còn ngâm vũng bùn suốt một đêm ngậm no nước, sức nặng giờ đây ngót nghét ngàn cân. Từng nhóm năm một, hợp sức vác khúc gỗ nặng trịch lên vai. Bọn họ ngả lưng xuống vũng bùn, lấy đà nhổm dậy... Cứ thế lặp lặp nhịp nhàng theo tiếng hô vang dội, ròng rã suốt hai trăm .

Hoàn tất hai trăm nhịp, tất cả rã rời bẹp vũng bùn, tay chân rụng rời, lồng n.g.ự.c thở dốc hồng hộc, chẳng ai còn đủ sức nhúc nhích.

Mộ Thanh bên mép vũng bùn, cất giọng đều đều: "Vất vả cho các ngươi ".

Đám lính đội đặc nhiệm gân cổ lên đáp "Không vất vả!", nhưng khổ nỗi cứ há miệng là phổi đau nhói, sức mà thốt nên lời. Bọn họ la liệt vũng bùn, mặt mũi lấm lem bùn đất, miệng há hốc, nom chẳng khác nào đàn cá chạch sắp c.h.ế.t khô.

"Mọi ngoi lên , dội sạch đống bùn ". Mộ Thanh bờ, hướng về phía mấy vũng bùn hô lớn.

Chẳng tiếng trả lời nào vang lên. Bọn họ vắt kiệt sức lực mới hợp sức đẩy khúc gỗ ngàn cân khỏi , loạng choạng cố gượng dậy, nhưng chỉ đủ sức lết khỏi mép vũng bùn.

Thấy , Mộ Thanh lạnh lùng : "Nhìn cái bộ dạng của các ngươi kìa, dẫu lết lên bờ thì cũng chẳng còn sức mà dội nước . Chi bằng tìm phụ một tay !".

Phụ một tay á?

Đám lính đội đặc nhiệm ngơ ngác ngẩng đầu lên, linh cảm điều gì đó chẳng lành trong câu . Quả đúng như dự đoán, từ đằng xa, một tốp cả trăm tay xách nách mang những chiếc thùng gỗ hối hả chạy tới.

Tốp cũng là thành viên của đội đặc nhiệm. Trên thao trường đào tổng cộng tám vũng bùn, sức chứa mỗi chỉ bốn, năm trăm . Thế nên, bên cạnh mỗi vũng bùn luôn một toán lính chầu chực chờ đến lượt. Những xách thùng nước tiến tới phân phát từng thùng cho .

Ngay lúc đó, Mộ Thanh lệnh dõng dạc: "Dội nước cho họ! Dội cho thật sạch !".

Bao quanh những vũng bùn là một con đường đất nện rộng cỡ một trượng, phía là những con mương dẫn nước đào sẵn. Nước trong mương chảy lênh láng. Đêm qua, Nhất doanh lệnh phiên thức trắng đêm gác mương, nên dòng nước chẳng hề lấy một miếng băng.

Tuy đóng băng, nhưng nhiệt độ nước thì lạnh thấu xương. Nếu mà đem dội thẳng lên ...

Chương Đồng bờ, đưa mắt Mộ Thanh như dò hỏi: "Thật sự thế ?".

Những lính kề vai sát cánh cùng một thời gian dài, coi họ như em. Hắn ngờ nàng nghĩ cái phương pháp rèn binh "hành xác" đến . Dẫu nàng ắt hẳn lý do, nhưng vẫn xót xa, lo lắng em trụ nổi .

"Đây là quân lệnh!".

Mộ Thanh quát lớn, tiếng quát đanh thép vang vọng. Đám bờ lập tức múc nước từ mương, nhắm thẳng xuống vũng bùn mà dội ào ào.

Rào! Rào!

Nước dội xuống ầm ầm như thác đổ, lạnh buốt cắt da cắt thịt. Đám lính đặc nhiệm vũng bùn loạng choạng ngã nhào, bùn vàng trét đầy mặt, trông còn t.h.ả.m hại hơn cả lúc dội nước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-580-trong-kho-luyen-quan-tam.html.]

Chẳng hề lệnh dừng, những thùng nước lạnh giá cứ liên tiếp giội xuống vũng bùn. Mộ Thanh rảo bước dọc theo mép vũng bùn, khuôn mặt lạnh lùng, giọng điệu sắc bén, nhưng những lời nàng thốt như thiêu đốt trái tim những lính:

“Đừng oán hành hạ các ngươi. Các ngươi đều sinh trưởng ở Giang Nam, nước sông mùa đông lạnh đến mức nào, hẳn cần . chiến trường đợi trời ấm mới khai chiến, kẻ địch cũng chẳng vì nước lạnh mà lui quân. Đã là Thủy quân, nếu chỉ xuống nước những ngày hè oi ả, còn gọi gì là Thủy quân?”.

Mộ Thanh những binh sĩ đang vật lộn trong bùn nước, lạnh giọng hỏi:

“Bùn lầy thì ? Nước lạnh thì ? Ngày mai giao chiến giữa mưa lớn, đường sá lầy lội, chẳng lẽ các ngươi bảo quân địch chờ đất khô đ.á.n.h tiếp?”.

Không một ai đáp lời. Chỉ tiếng nước ào ào trút xuống.

Giọng Mộ Thanh vẫn vang rõ giữa màn nước:

“Ta bắt các ngươi ngã trong bùn hôm nay, là để ngày ngã xuống thể dậy nhanh hơn kẻ địch. Ta bắt các ngươi chịu nước lạnh hôm nay, là để mai giữa giá rét, kẻ địch run tay các ngươi”.

Nàng dừng một thoáng.

“Ngày thường chịu thêm một phần khổ, trận sẽ thêm một phần cơ hội sống sót. Ta các ngươi thắng trận, các ngươi lập công. hết, các ngươi còn sống mà trở về gặp cha , vợ con”.

Mộ Thanh vẫn cất cao giọng, nhưng đáp nàng chỉ là một lặng.

Dưới vũng bùn, phun phì phì bùn đất trong miệng, lảo đảo dìu lấy đồng đội mà dậy. Sau một hồi chật vật, tất cả đều vòng tay lưng, cố gắng thẳng .

Những xô nước lạnh buốt vẫn ngừng trút xuống. Kẻ ngã lồm cồm bò dậy, còn vững thì nghiến răng chịu đựng, nhúc nhích lấy một bước. Dòng nước cuốn trôi từng mảng bùn vàng bám mặt, họ, để lộ những gương mặt tái vì lạnh cùng những ánh mắt sáng quắc, kiên định như sắt thép.

Tiếng nước vẫn ào ào vang vọng khắp thao trường, mà giữa hàng ngũ yên tĩnh đến lạ thường.

Trong lồng n.g.ự.c những lính, dòng m.á.u nóng dường như càng lúc càng sôi trào. Bao nghi hoặc, mỏi mệt và bất mãn ban đầu dần tan biến, đó là một ý chí bền bỉ chịu khuất phục. Sau một phen vật lộn trong bùn đất và nước lạnh, khí thế họ dường như cũng khác .

Cảnh tượng khiến hàng vạn quân sĩ quanh thao trường bất giác lặng . Không tiếng reo hò, cũng chẳng một lời tán thưởng, nhưng ánh mắt họ những vũng bùn âm thầm đổi.

Từng xô nước vẫn tiếp tục trút xuống, gột sạch lớp bùn đất những binh sĩ trẻ. Dưới màn nước lạnh buốt, sống lưng họ càng lúc càng thẳng, ánh mắt càng lúc càng sáng, tựa như chính gian khổ mắt đang từng chút một luyện nên ý chí của một lính.

Đến khi Mộ Thanh hiệu dừng , tốp binh sĩ bùn mới lượt trèo lên, nhường chỗ cho những tiếp theo bước xuống, bắt đầu một vòng huấn luyện mới.

 

Loading...