Ngay sát Đông đại doanh là bờ hồ Đại Trạch. Băng mặt hồ phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, những vách đá ven hồ bắt đầu đ.â.m chồi nảy lộc. Mặt trời tròn vành vạnh như chiếc mâm, hồ nước cong cong tựa mảnh trăng khuyết.
Mộ Thanh men theo bờ hồ tản bộ, đưa mắt xa, chợt thấy một con tuấn mã đang ở nơi băng tan, cỏ xanh mướt. Bộ lông của nó trắng muốt, tinh khôi hơn cả lớp tuyết phủ giữa hồ, chỉ đôi tai và bốn chân là mang màu đen tuyền. Dáng vẻ kiêu hãnh, đơn độc, một hai thế gian.
"Khanh Khanh...".
Mộ Thanh nhăn mặt. Nàng thực sự dị ứng với cái tên sến súa , chắc mẩm đây là một trò đùa quái gở của tên nào đó. Dẫu , bước chân nàng vẫn vô thức tiến về phía chú ngựa .
Con ngựa đang cúi đầu uống nước, chợt thấy tiếng bước chân gần, ngay lập tức, nó ngẩng phắt đầu lên, hếch mõm phun phì phì một cái rõ to, oai cảnh cáo.
Mộ Thanh chẳng thèm đoái hoài, vẫn thong dong bước tới, đến nhưng giọng cất lên rành rọt:
"Ngươi đang ăn nhờ ở đậu trong doanh trại của , uống nước hồ của , gặm cỏ của , thế mà còn dám giở thói dằn mặt nữa? Trên đời đào cái đạo lý ngược đời ? là chủ nào tớ nấy, chủ mặt dày thì ngựa cũng mặt dày y chang".
Mộ Thanh dừng bước, giữ cách ba thước với con ngựa hoang đầu đàn. Nàng vẫn nhớ như in cái hồi Bộ Tích Hoan đầu lân la bắt chuyện với nó ở trường ngựa thành Thạch Quan, cũng giữ cách y hệt thế .
Nàng mù tịt về thuật thuần ngựa, mà cũng chẳng nhã hứng thu phục "Khanh Khanh". Nàng chỉ đơn thuần tìm một để trút bầu tâm sự. Chốn quân doanh , ngoài Nguyệt Sát và Chương Đồng , chẳng ai phận nữ nhi của nàng.
Chương Đồng thì bận rộn công vụ tối mắt tối mũi, còn Nguyệt Sát thì... ôi thôi, cái mặt lúc nào cũng lạnh như tiền, cạy răng nửa lời, đối tượng lý tưởng để tỉ tê chuyện đời.
Kể từ ngày cha nhắm mắt xuôi tay, mái ấm gia đình tan vỡ, nàng lặn lội từ Giang Nam lên tận Tây Bắc sương gió, từ Tây Bắc trôi dạt về Thịnh Kinh phồn hoa, giờ cắm cọc ở cái doanh trại ngoại thành . Cảm giác bơ vơ, lạc lõng, trôi dạt giữa dòng đời lúc nào cũng thường trực trong tâm trí nàng.
Nhìn Khanh Khanh, từ vùng ngoài quan ải hoang dã tiến sâu vùng trung nguyên Đại Hưng, rời xa quê hương thảo nguyên bao la, chia xa bầy đàn ngựa hoang thuộc, lủi thủi một bám theo mà nó trao trọn niềm tin. Có đôi lúc, nàng chợt nhận cảnh của và nó mà giống đến lạ lùng.
Mộ Thanh bệt xuống nền đất lạnh lẽo, phóng tầm mắt giữa lòng hồ, trầm ngâm:
"Chủ t.ử của ngươi đến . Muốn gặp , e là ngươi kiên nhẫn chờ thêm một thời gian nữa".
Chẳng rõ Khanh Khanh hiểu những lời nàng thổ lộ , hoặc giả nó cảm nhận sự thiện chí từ nàng, mà nó vẫn yên bất động, chỉ dùng móng guốc cào cào lớp đất đóng băng cứng ngắc bên hồ.
“Chủ t.ử nhà ngươi quá nhiều việc lo, thể lúc nào cũng thì , ở thì ở. Còn ngươi bướng bỉnh, nhất quyết chịu theo cung, thì chỉ thể ở đây mà đợi thôi...”.
Mộ Thanh khẽ vuốt bờm ngựa, bất giác bật .
“Ngẫm lời ... lẽ chúng quả thật giống ”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-576-khong-chiu-noi-thi-cut.html.]
Mộ Thanh buông giọng nhàn nhạt, đầu sang thì thấy con ngựa cắm cúi gặm cỏ từ bao giờ, thỉnh thoảng hếch mõm phun phì phì, vẻ đây khinh bỉ lắm.
Mộ Thanh cúi gầm mặt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ nhạt nhòa: "Ta dấn đại doanh Thủy quân , ôm ấp một khát vọng mãnh liệt: một ngày nào đó, thể tự do tự tại, thì , gì thì , còn ràng buộc bởi bất cứ thế lực nào".
Con ngựa vẫn dán mõm mớ cỏ, phớt lờ nàng.
"Nghe đồn mấy hôm , đám kỵ binh của trại Tiêu Kỵ lăm le gài bẫy tóm ngươi ?".
Mộ Thanh tiện tay nhặt một viên sỏi đất lên, vân vê tung hứng trong tay.
Tiếng phun phì phì của ngựa bỗng chốc to hơn, điệu bộ khinh khỉnh càng lộ rõ mồn một.
Mộ Thanh quăng mạnh viên sỏi xuống hồ, viên sỏi lướt mặt nước tạo thành những gợn sóng lăn tăn, nàng phắt dậy, lưng bước dứt khoát:
"Chờ vài hôm nữa, sẽ dẫn ngươi dần cho bọn chúng một trận trò".
Lời dứt, bóng dáng nàng leo tót lên ngọn đồi nhỏ, khuất dần rặng cây.
Mấy tên lính của Đông đại doanh đang lấp ló sườn đồi, thấy Mộ Thanh tiến gần liền hốt hoảng nghiêm trang, rập khuôn: "Chào Đô đốc!".
"Ừ".
Mộ Thanh chỉ khẽ ừ một tiếng, bước chân thoăn thoắt lướt qua, chẳng buồn dừng lấy một giây.
Đám lính ngơ ngác theo bóng lưng nàng, sang con ngựa hoang đầu đàn đang nhởn nhơ gặm cỏ bên bờ hồ, mặt đứa nào đứa nấy đều hiện rõ vẻ sửng sốt.
Con ngựa hoang đó cắm chốt ở doanh trại cũng một thời gian khá lâu . Bất kể cỏ mà quân nhu cung cấp xanh non cỡ nào, nó cũng chê ỏng chê eo, quyết thèm đụng miệng. Đám quan giữ ngựa vắt óc suy nghĩ đủ chiêu trò cũng chẳng thể nào mon men gần nó . Con ngựa đó cứ như thành tinh , kiêu ngạo, xấc xược hết chỗ . Thế mà vị Đô đốc nhà thể hàn huyên tâm sự với nó bên bờ hồ một lúc lâu, quả là chuyện lạ một hai.
hôm nay, quân doanh chỉ mỗi một chuyện lạ lùng đó.
Nghe đồn Chương Đô úy phái một toán lính của lên tận núi đốn củi, sai một toán khác hì hục đào mấy cái hố bùn to tổ chảng ngay bãi thao trường. Đào xong còn rạch thêm mấy con mương dẫn nước bao quanh nữa chứ. Chẳng ai hiểu định giở trò gì. Vừa tin phong thanh là đang hì hục nhồi cát bao tải.
Cả buổi chiều, đám lính của Nhất doanh bận rộn như ong vỡ tổ. Khối kẻ hiếu kỳ mon men thao trường hóng hớt, lân la dò hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì, ngặt nỗi ngay cả bọn lính Nhất doanh cũng mù tịt. Hiện giờ, tin đồn lan truyền với tốc độ chóng mặt khắp đại doanh Thủy quân, sự tò mò của đẩy lên đỉnh điểm.