Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 571: Thang Lương có mắt

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:39
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh gật gù, hỏi thêm về xuất của nữa, mà đột ngột chuyển sang chuyện chính: "Đêm qua tại ngươi chặn đường đội trưởng vệ của ? Hắn điểm gì khả nghi ?".

Nguyệt Sát chính là đội trưởng vệ của Mộ Thanh. Thang Lương đinh ninh rằng việc chặn khiến Mộ Thanh mất mặt, nên mới gọi đến để hạch sách. Hắn dám trả lời thẳng, vội vàng thanh minh.

"Việt đội trưởng chẳng gì khả nghi cả, mạt tướng chỉ... chỉ là tình cờ...".

"Thủy quân chỗ cho những kẻ thiếu nhuệ khí, ngay cả chút chuyện cỏn con cũng dám thẳng".

Mộ Thanh lạnh lùng cắt ngang lời Thang Lương.

Thang Lương giật hoảng hốt. Gia đình vốn bần hàn, tòng quân là con đường thoát nghèo duy nhất. Khó khăn lắm mới cất nhắc lên chức Thập trưởng nhờ sự chăm chỉ rèn luyện và tuân thủ kỷ luật nghiêm ngặt ở biên cương. Bây giờ nếu đuổi về quê, tuyệt đối cam tâm. Hắn đành cúi gầm mặt, cung kính nghiêm, thành thật trả lời.

"Lúc đó... mạt tướng cũng rõ Việt đội trưởng điểm gì khả nghi, chỉ cảm thấy gì đó sai sai nên mới sinh lòng cảnh giác mà hỏi han. Về , khi Việt đội trưởng đ.á.n.h ngất xỉu, tỉnh mới là Đô đốc cùng đội vệ đột nhập đại doanh. Lúc đó, mạt tướng mới sực nhớ trang phục của Việt đội trưởng nhiều sơ hở. Bộ quân phục mặc ngắn, mặc dù giày lính và bao tay che chắn, nhưng ống quần và tay áo vẫn nhăn nhúm, xộc xệch, trông khả nghi".

Đôi mắt Hàn Kỳ Sơ bỗng sáng rực lên. Đêm qua, mặc dù trực tiếp tham gia đột nhập đại doanh, nhưng thừa hiểu với sức lực của một , việc lẻn giữa hàng vạn quân binh tuyệt đối là chuyện dễ dàng. Việt đội trưởng chắc chắn di chuyển cực kỳ bí mật trong bóng tối. Ban đêm ánh sáng lờ mờ, mà một tên Thập trưởng thể tinh ý phát hiện những điểm bất thường trong trang phục của . Nếu rèn luyện bài bản, tên chắc chắn sẽ là một hạt giống trinh sát xuất sắc.

Nguyệt Sát khẽ hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ. Mắt tinh thì ích gì khi võ công kém cỏi.

Thang Lương rụt cổ , dám Nguyệt Sát, tưởng rằng đang tức giận.

Mộ Thanh điềm nhiên : "Đã hiểu, ngươi sang một bên đợi ".

Thang Lương cứ ngỡ khi hỏi xong, Mộ Thanh sẽ cho lui. Nào ngờ nàng chỉ yêu cầu sang một bên chờ đợi. Hắn dám hó hé thêm nửa lời, cũng chẳng rõ lý do thực sự của cuộc triệu tập hôm nay, đành ngoan ngoãn lùi một góc và chờ đợi.

Khoảng nửa canh giờ , hai nữa bước đại trướng.

Một Thang Lương nhận ngay, đó là Ngụy đại nhân – quan truyền tin của quân đội. Nghe đồn Ngụy đại nhân là thiếu chủ của gia tộc họ Ngụy – một trong những gia tộc giàu bậc nhất Giang Nam. Giang hồ vẫn thường gọi ngài là Ngụy Công tử.

Ngài là t.ử chân truyền của phái Hợp Cốc, chính tay Hợp Cốc Quỷ Thủ thu nhận. Thuật dịch dung của ngài gọi là xuất quỷ nhập thần, còn khinh công thì xưng tụng là nhất giang hồ. Một lai lịch hiển hách như , cam tâm tình nguyện chui rúc quân ngũ một viên quan truyền tin?

Đám binh lính cấp cứ xì xào bàn tán, kẻ thì tò mò, thì ghen tị. , Ngụy đại nhân thiện, cởi mở, bao giờ vẻ quan cách, cũng chẳng hề mang thói kiêu căng của đám con cháu thế gia. Nhờ , ngài lòng binh lính trong doanh trại.

Thang Lương kính cẩn cúi chào Ngụy Trác Chi, đó dời ánh mắt sang thiếu niên cùng ngài.

"Tham kiến Đô đốc!".

Thiếu niên lấm lét Mộ Thanh. Bắt gặp ánh mắt nàng đang hướng về phía , vội vàng cúi gầm mặt xuống, dán chặt mắt mũi giày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-571-thang-luong-co-mat.html.]

"Đêm qua gan lớn thế cơ mà, hôm nay rúm ró như rùa rụt cổ ?". Mộ Thanh lên tiếng hỏi.

"À… Đô đốc uy nghiêm quá, thuộc hạ phần e sợ…".

Cậu thiếu niên lẩm bẩm trong bụng, nhưng mười mươi dám hé răng, chỉ cúi gằm mặt xuống đất.

"Quê quán ở ? Xưng danh tánh !". Mộ Thanh hỏi tiếp.

"Bẩm Đô đốc, thuộc hạ là dân Lĩnh Nam, tên gọi Ô Nhã A Cát".

Thiếu niên liếc trộm Mộ Thanh một cái, đôi mắt trong veo lấp lánh sự tò mò.

Mộ Thanh khựng , liếc Hàn Kỳ Sơ. Cái tên sặc mùi ngoại lai. Lĩnh Nam tiếp giáp với Nam Đồ, giang hồ đồn đại vùng biên ải là nơi quần cư của vô bộ tộc thiểu . Nàng vốn am hiểu tường tận về các nhánh gia phả rắc rối nơi đây.

Hàn Kỳ Sơ tinh ý bắt cái của Mộ Thanh, liền lên tiếng: "Ngươi là tộc Ô Nhã ?".

Ô Nhã A Cát gật đầu cái rụp: " ạ".

Hàn Kỳ Sơ sang giải thích cặn kẽ cho Mộ Thanh: "Tộc Ô Nhã thực chất là một nhánh rẽ của tộc Đồ Ngạc. Hai trăm năm , khi Đại Đồ chia cắt thành Nam Đồ và Đồ Ngạc, vùng Lĩnh Nam thường xuyên xảy tranh chấp lãnh thổ giữa hai quốc gia. Đại Đồ khi sùng bái thần quyền. Chẳng rõ vì cớ sự gì, tộc Đồ Ngạc nổi dậy xưng vương, nội chiến bùng nổ, đất nước suýt chút nữa thì diệt vong. Cuối cùng, Đại Đồ đành nhượng bộ, từ bỏ tranh chấp lãnh thổ với Đại Hưng, đồng thời cống nạp công chúa để đổi lấy viện binh từ Đại Hưng. Nhờ đó, họ mới giữ một nửa giang sơn, và đổi tên thành Nam Đồ quốc. Tộc Ô Nhã chính là những di cư từ vùng tranh chấp ở Lĩnh Nam sang đây, tính đến nay ngót nghét hai thế kỷ".

"Vậy cớ an phận sống trong tộc, lặn lội tha hương tòng quân?". Nắm cội nguồn, Mộ Thanh tiếp tục tra khảo.

"Sống mãi trong tộc thì gì vui thú? Chí nam nhi là xông pha sa trường, đền nợ nước!".

Giọng thiếu niên đanh thép, dõng dạc, nhưng cái đầu vẫn cúi gầm.

Mộ Thanh sa sầm nét mặt: "Ta chỉ sự thật".

Ô Nhã A Cát giật thót , len lén liếc Mộ Thanh, cúi đầu lấp liếm: "Thì… sự thật là mà!".

Thấy cố tình lảng tránh, Mộ Thanh đang định nhíu mày thì khóe mắt vô tình bắt gặp nụ bí hiểm của Ngụy Trác Chi. Mày nàng lập tức giãn , nét mặt trở về vẻ lạnh lùng vốn .

"Được, bận tâm lý do ngươi tòng quân gì. Dù thì, một khi bước chân Thủy quân, ngươi chính là lính của . Ta hề kỳ thị ngoại tộc, nhưng cũng đừng hòng ban phát cho ngươi bất cứ đặc ân nào. Ngươi ý kiến gì ?".

"Đa tạ Đô đốc! Thuộc hạ cầu còn !".

 

Loading...