Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 569: Mầm họa trong doanh

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:37
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hôm nay dù các ngươi còn ở Tây Bắc, cũng trị nhẹ hơn !”.

Nguyên Tu lạnh lùng đám tướng lĩnh từng theo chinh chiến nhiều năm.

“Có điều, nếu là , quân côn hạ thì tuyệt đối đổi thành quân trượng”.

“Các ngươi ở trong quân bao nhiêu năm, chịu quân pháp còn ít ? Anh Duệ tuy phán quân côn, nhưng hành hình dùng thứ gì, xuống tay nặng nhẹ , chẳng lẽ các ngươi ?”.

Ánh mắt càng thêm lạnh.

“Hắn chừa thể diện, cũng chừa đường lui cho các ngươi. Đừng nương tay mà còn ”.

Bất cứ ai chịu phạt chốn quân doanh đều lôi quân, điểm mặt chỉ tên từng tội vi phạm, mới thi hành án công khai. Cách mang mục đích "g.i.ế.c gà dọa khỉ", răn đe quân. Thế nhưng, trong việc thi hành án vô vàn mánh khóe. Hình cụ chia thành quân côn và quân trượng, đòn roi chia thành đ.á.n.h kéo và đ.á.n.h nảy. Ngay cả vị trí đ.á.n.h cũng phân định rạch ròi: lưng, eo, m.ô.n.g đùi.

Quân côn thì tròn trịa, chắc nịch, mỗi đòn giáng xuống là nát thịt thấu xương. Dù c.h.ế.t thì xương cốt cũng gãy vụn, chỉ cần năm mươi quân côn là dư sức biến một khỏe mạnh thành phế nhân.

Ngược , quân trượng thì dẹt và rộng, chỉ gây tổn thương ngoài da chứ khó phạm đến gân cốt. Thường chỉ những trường hợp tha mạng mới dùng đến quân trượng.

Đánh kéo là lúc quân trượng giáng xuống, cầm trượng tiện tay kéo lê một đường. Kiểu đ.á.n.h chỉ cần vài trượng là da tróc thịt bong. Những kẻ sành sỏi thấy m.á.u me be bét sẽ tưởng đ.á.n.h nặng tay lắm, nhưng thực chất nạn nhân chỉ chịu nỗi đau thể xác ngoài da.

Còn đ.á.n.h nảy mới thực sự là đoạt mạng. Khi quân trượng giáng xuống, đ.á.n.h sẽ nương theo lực đàn hồi của da thịt mà lập tức nảy trượng lên. Đòn đ.á.n.h xước da, nhưng gây tụ m.á.u bầm da. Nhìn bề ngoài thì tưởng đ.á.n.h nhẹ, nhưng nếu nhanh chóng tan m.á.u bầm, vài ngày chỗ bầm sẽ mưng mủ, trong quân doanh gọi là "trứng lòng đào". Mông nạn nhân lúc đó sẽ căng bóng như quả trứng, bên trong thì mủ m.á.u lõng bõng. Một khi mủ vỡ sẽ tạo thành một cái lỗ sâu hoắm, chữa khéo là chầu Diêm Vương.

Hôm nay, hàng trăm binh tướng chịu phạt thao trường, m.ô.n.g đẫm m.á.u trông rõ thê thảm, nhưng kỳ thực chỉ là nỗi đau ngoài da. Đặc biệt là nhóm bốn của Lão Hùng, đòn roi chỉ giáng xuống lưng và mông, tuyệt đối chạm tới hai vị trí hiểm yếu dễ gãy xương là eo và chân.

“Những chuyện , kẻ ở trong quân lâu năm ai mà chẳng hiểu. Anh Duệ tuy nhập ngũ lâu, nhưng xuất ngỗ tác, thương thế nặng nhẹ thế nào còn cần các ngươi dạy ?”.

Nguyên Tu lạnh lùng quét mắt qua đám .

“Hắn nương tay, các ngươi nhận thì thôi, còn dám sang trách tàn nhẫn?”.

“Đại tướng quân, thuộc hạ ý đó...”.

Viên Đô úy ban nãy còn lớn tiếng bất bình giờ hụt hẳn khí thế, nhưng vẫn cố cãi:

“Thuộc hạ chỉ xót Quân hầu và các . Nếu bọn thuộc hạ lơ là quân vụ thì Quân hầu chịu trách nhiệm, Đô đốc vắng doanh suốt hai tháng, chẳng lẽ ?”.

Sắc mặt Nguyên Tu lập tức trầm xuống.

“Ăn hàm hồ!”.

“Hắn phụng chỉ hành sự. Các ngươi cũng phụng chỉ bỏ bê quân vụ ?”.

Viên Đô úy cứng họng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-569-mam-hoa-trong-doanh.html.]

“Hai tháng qua ở Thịnh Kinh điều tra vụ tham ô tiền tuất của quân Tây Bắc. Số bạc là của những tướng sĩ bỏ mạng nơi biên ải, là tiền nuôi cha , vợ con họ”.

Nguyên Tu im lặng một thoáng.

“Chuyện , nợ các tướng sĩ t.ử trận một lời công đạo. Anh Duệ đòi nó”.

Ánh mắt chậm rãi lướt qua những gương mặt quen thuộc mắt.

“Hắn từng cứu mạng ở Tây Bắc. Lần trở về Thịnh Kinh, cứu thêm một . những điều để các ngươi mang ơn ”.

Giọng Nguyên Tu bỗng lạnh hẳn.

“Ta chỉ các ngươi nhớ cho rõ: vắng doanh vì quân vụ, còn các ngươi ở trong doanh mà bỏ quân vụ. Hai chuyện , đừng đem đ.á.n.h đồng”.

“Các ngươi đều là từng tin tưởng, cũng chính tay cất nhắc hàng ngũ tướng lĩnh tân quân. Ta cứ ngỡ dù mặt, các ngươi vẫn đang mang quân chức gì, gánh trách nhiệm gì”.

Hắn đám hồi lâu, cuối cùng chỉ : “Xem , lầm các ngươi”.

"Hả?".

Đám Đô úy ngơ ngác , mù tịt về những chuyện .

Doanh trại Thủy quân cách Thịnh Kinh ba mươi dặm, tin tức từ kinh thành lọt tới đây . Hầu hết những thông tin họ ngóng đều từ những lời c.h.ử.i rủa của bọn lính Tiêu Kỵ doanh. Đám lính đó cũng mập mờ, úp mở, khiến họ cứ đinh ninh Đô đốc đang bận bịu điều tra mấy vụ án vặt vãnh ở kinh đô, trong lòng thầm oán trách Đô đốc lơ là Thủy quân.

Hóa , từ đầu chí cuối, bọn họ trách oan Đô đốc ?

"Các ngươi hãy khắc cốt ghi tâm điều . Nếu Thủy quân ruồng bỏ các ngươi, thì Tây Bắc cũng cửa cho các ngươi về ".

Nguyên Tu bất thình lình buông một câu lạnh lùng.

"Đại tướng quân?!". Đám Đô úy kinh hãi tột độ.

"Đại tướng quân, chúng thuộc hạ nay luôn một lòng một trung thành với ngài!".

"Ta ".

Nguyên Tu lướt mắt qua từng gương mặt tướng lĩnh. Bọn họ đều là những em sinh tử, cùng bảo vệ non sông nơi biên ải Tây Bắc.

"Các ngươi một ngày là lính của Nguyên Tu , thì cả đời vẫn . Các ngươi ngã xuống, sẽ chôn cất t.ử tế; các ngươi tàn phế, sẽ chăm sóc suốt đời; các ngươi về quê, sẽ thu xếp chu . Thế nhưng, quân lệnh như núi, vi phạm là vi phạm. Nếu chấp nhận các ngươi, sẽ sắp xếp cho các ngươi về quê, hoặc theo những công việc khác. tuyệt đối, chuyện quân ngũ".

Nói xong, Nguyên Tu lưng bước , bỏ đám cựu tướng Tây Bắc chôn chân tại chỗ, mặt mày tái mét.

 

Loading...