Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 568: Từ nay là Thủy quân

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:36
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh dương lên cao, phủ sáng hình cao lớn của nam tử. Nét trầm lặng trong mắt dần tan , đó là vẻ sắc bén quen thuộc của một vị tướng quen tranh thắng bại sa trường.

Chuyện , cứ để định đoạt.

Trên đài điểm tướng, sóng ngầm vẫn âm thầm cuộn động. Dưới đài, Lạc Thành xem đến vô cùng khoái chí.

Đánh ! Cứ đ.á.n.h mạnh !

Lát nữa trở về, nhất định bẩm với chủ t.ử cho thật rõ: Cô nương nhà ngài hôm nay chỉ năm trăm chịu quân côn, mà còn định phạt cả năm vạn quân.

Nghĩ đến sắc mặt chủ t.ử khi chuyện , Lạc Thành suýt nữa bật thành tiếng. Chắc chắn sẽ đặc sắc lắm đây.

Thế nhưng, Mộ Thanh hề hạ lệnh trừng phạt quân. Nàng chỉ cất cao giọng tuyên bố:

“Hai tháng qua, các ngươi lười nhác thao luyện, xem quen với những ngày tháng an nhàn . Được! Nếu thích nhàn, sẽ cho các ngươi nhàn cho đủ!”.

“Từ hôm nay, kẻ nào luyện binh thì khỏi luyện; thức canh thì khỏi canh. Sáng cần điểm mão, đêm cần tuần phòng. Muốn ngủ thì ngủ, chơi thì chơi, chẳng ai trị tội các ngươi”.

Nàng dừng một thoáng thản nhiên : “Ta cho các ngươi nghỉ trọn một tháng”.

Hả?

Lời tuyên bố thốt , ai nấy đều c.h.ế.t sững, mồm chữ O mắt chữ A.

Trò gì thế ? Ý đồ của Đô đốc là ? Chẳng ai đoán nổi. Họ chỉ rằng, lệnh cho quân nghỉ ngơi một tháng chính thức ban hành. Kẻ nào tự ý tập luyện sẽ xử lý theo quân luật.

Chỉ từng chuyện lính tráng phạt vì đến trễ giờ tập, hoặc lười biếng trốn tập. Chứ chuyện phạt vì tự nguyện tập luyện thì quả là chuyện lạ lùng hiếm thấy.

Sau khi quân rút khỏi thao trường, trở về lều trại, chủ đề "nghỉ phép" trở thành đề tài nóng hổi bàn tán rôm rả.

Mộ Thanh lệnh cho Lạc Thành đ.á.n.h xe ngựa chở hành lý đại trướng Trung quân. Trong khi đó, Nguyên Tu cùng Vương Vệ Hải và Triệu Lương Nghĩa lập tức chạy tới khu quân y để thăm hỏi các thương binh.

Lão Hùng và bốn khác thương nặng nhất, hiện vẫn đang hôn mê bất tỉnh, đang điều trị tích cực tại khu quân y. Những Đô úy khác thương nhẹ hơn thì bố trí chung một lều lớn để tiện chăm sóc.

Khi Nguyên Tu đến khu quân y, bên ngoài lều tụ tập đông đúc các tướng lĩnh của quân đội Tây Bắc. Hôm nay bảy Đô úy phạt, những còn tuy bình yên vô sự nhưng ngay khi giải tán lập tức hớt hải chạy đến đây. Thấy các quân y tất bật , họ vội vàng xúm hỏi han tình hình thương tích của đồng đội. Các quân y đang bận tối tăm mặt mũi, thời gian trả lời.

Một Đô úy đang định nổi cáu thì chợt thấy Nguyên Tu bước tới, vội vã thu vẻ bực tức, cung kính hành lễ: "Đại tướng quân!".

Những Đô úy khác tiếng gọi cũng đầu , nét mặt rạng rỡ hẳn lên: "Đại tướng quân!".

Kể từ lúc chia tay ở ngoại thành Thịnh Kinh hơn hai tháng , khi Đại tướng quân phong hầu, họ thể thành chúc mừng. Dạo gần đây tin ngài ám sát, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, họ cũng chẳng thể đến thăm. Nay gặp ngài bằng xương bằng thịt, thấy ngài vẻ bình phục, các tướng lĩnh ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng, khi nghĩ đến những đồng đội đang quằn quại đau đớn trong lều quân y, sắc mặt họ chùng xuống.

"Đại tướng quân, tên Chu Nhị Đản đó ác độc quá mức!". Một Đô úy bực tức thốt lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-568-tu-nay-la-thuy-quan.html.]

Nghe , Nguyên Tu tung ngay một cú đá : "Các ngươi lơ là phòng ngự còn dám vác mặt đây kêu ca ?".

Tên Đô úy đá lảo đảo, ôm m.ô.n.g chạy xa lóc cóc chạy về, vẻ mặt chằm vằm, lầm bầm phân trần: "Chuyện cũng thể đổ cho bọn thuộc hạ. Ai mà lường tân quân cải biên cơ chứ? Anh em ai cũng đau đáu hướng về Tây Bắc, về Đại tướng quân. Tâm trí mà ở cái doanh Thủy quân ?".

Nguyên Tu bồi thêm một cú đá nữa: "Sao? Bộ triều đình quỵt lương bổng của các ?".

Tên Đô úy đá đau điếng, gắt gỏng: "Vậy bọn thuộc hạ thà vứt quách cái lương bổng đó ! Bọn chỉ thiết tha lính của Đại tướng quân thôi!".

"Cút ngay!".

Nguyên Tu phất tay áo, mắng xối xả: "Trong đội ngũ Tây Bắc của chỗ cho những kẻ coi thường quân kỷ như các ngươi!".

"Đại tướng quân, bọn thuộc hạ...".

"Cút!".

Nguyên Tu chẳng thèm đoái hoài đến thương binh nữa, hậm hực lưng bỏ .

Đám Đô úy thấy nổi trận lôi đình, lật đật chạy theo . Đi hơn chục trượng, Nguyên Tu đột ngột ngoắt . Một tên Đô úy bám gót quá sát, suýt nữa thì đ.â.m sầm .

Nguyên Tu đột nhiên quát lạnh: “Cười cái gì?”.

Tiếng đài lập tức im bặt.

“Các ngươi tưởng một lòng trở về Tây Bắc thì thể ở đây việc qua quýt ? Theo chinh chiến bao nhiêu năm, đến bố phòng doanh trại, tuần phòng ban đêm, phá băng hào nước cũng quên sạch ?”.

Ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám tướng lĩnh Tây Bắc.

“Một lũ cựu binh, để bốn đại doanh như chốn . Còn mặt mũi mà ?”.

“Hay các ngươi ỷ cũ của Tây Bắc, thấy Đô đốc mới nhậm chức, căn cơ vững, liền cho rằng dám trị các ngươi?”.

Nguyên Tu lạnh.

“Cho rằng Thủy quân thiếu các ngươi thì luyện nổi binh, nên mới dám cậy già lên mặt?”.

Khác với Long Võ Vệ phần lớn là con cháu thế gia, binh sĩ ba đạo quân ngoại vi đa phần xuất dân thường, thành phần hỗn tạp, kẻ từng phiêu bạt giang hồ, từng lăn lộn nơi phố chợ. Một đội quân như , chỉ dựa quân pháp nghiêm khắc vẫn đủ; khiến họ thực sự phục tùng, cầm quân hết khiến họ tâm phục. Thu phục , đó sẽ là những hãn dám liều mạng nơi sa trường. Không thu phục , càng đông càng khó trị.

Thủy quân Giang Bắc lúc chính là như .

Tân quân cải biên, quân tâm định; đám tướng lĩnh cũ một lòng nhớ Tây Bắc, từ xuống đều sinh lòng chểnh mảng. Mộ Thanh tuy mang chức Đô đốc, nhưng mới nhậm chức lâu, uy tín trong quân lập. Không ít vẫn quen coi nàng là viên tướng trẻ từng trướng Nguyên Tu, là cựu binh Tây Bắc, trong lòng khó tránh khỏi vài phần xem nhẹ.

Bọn họ cho rằng nàng cần họ nhiều hơn họ cần vị Đô đốc . Bởi mới dám lơi quân pháp, nhác thao luyện, thậm chí ngầm chắc rằng nàng sẽ thật sự xuống tay chỉnh trị.

 

Loading...