Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 565: Nguyên Tu giá lâm
Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:33
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Tu phi ngựa tới nhanh như một cơn gió. Đám đông binh lính chắn lối ở tiền doanh lập tức dạt hai bên như sóng rẽ. Nam t.ử khoác bộ chiến bào đỏ rực như màu nắng gắt, đạp làn gió nhẹ lướt qua lớp cát vàng. Ánh mắt sắc lạnh, nghiêm nghị quét qua đám tướng lĩnh cũ đang quỳ rạp chân đài điểm tướng. Đôi chân mày rậm nhíu chặt , toát lên vẻ uy nghiêm khó dò.
Lão Hùng và những khác cảm nhận ánh sắc như d.a.o , đồng loạt cúi gầm mặt xuống, nhắm nghiền mắt , hổ thẹn dám ngẩng đầu lên.
Mộ Thanh chắp tay lưng, dáng vẻ hiên ngang. Nàng khẽ vung tay hiệu, Thạch Đại Hải hiểu ý liền bê ngay một chiếc ghế tựa đến đặt bên sườn đài điểm tướng.
Nguyên Tu bước lên đài, an tọa ghế, miệng thốt nửa lời.
Vương Vệ Hải và Triệu Lương Nghĩa sừng sững lưng Nguyên Tu, trợn trừng mắt đám Lão Hùng đang trói gô sân, hận thể rèn sắt thành thép.
Vị thư sinh theo gót Nguyên Tu xuống từ chiếc xe ngựa đỗ ngay phía đài điểm tướng. Vừa đảo mắt qua hàng trăm tướng lĩnh và binh lính đang quỳ rạp sân, đôi mắt chợt lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Mộ Thanh thèm đoái hoài đến việc sắp xếp chỗ cho , liền thản nhiên bệt luôn xuống càng xe ngựa, đôi mắt dán chặt diễn biến thao trường.
Mọi tề tựu đông đủ, Mộ Thanh bấy giờ mới phóng ánh bao quát khắp bốn phía đại doanh, nơi hàng chục vạn binh lính đang đen kịt, cất giọng sang sảng:
"Các ngươi chắc hẳn đang thắc mắc, tại đột ngột trở về? Tại khi về đ.á.n.h tiếng báo để đại doanh chuẩn nghênh tiếp? Tại châm lửa thiêu rụi doanh trướng của các Quân hầu?".
Giọng trong trẻo của vị Đô đốc trẻ tuổi vang dội khắp bốn bề, dẫu thể lọt đến tai từng lính trong cả vạn quân, nhưng những đang quỳ rạp chân đài điểm tướng và đám binh lính xếp hàng vòng ngoài đều rõ mồn một. Thoáng chốc, những tốp lính đầu hàng ngoắt đầu , thì thầm rỉ tai . Tiếng xì xào bàn tán lan nhanh như những con sóng ngầm len lỏi khắp bốn bề doanh trại.
"May là đột ngột trở về. Bằng , thấu cái cảnh quân kỷ rệu rã, t.h.ả.m hại đến nhường trong doanh trại!".
Mộ Thanh hét lớn một tiếng. Âm thanh như tiếng sấm gầm vang, khiến đám lính đang rỉ tai truyền tin ở phía giật thót . Tiếng xì xào tắt ngấm, vạn con đồng loạt ngẩng phắt đầu, dán mắt lên đài cao.
“Các ngươi vì Long Võ Vệ dám kéo đến tận cổng doanh khiêu khích ?”.
Mộ Thanh chỉ xuống đám đang quỳ đài: “Vì các ngươi cho chúng cái cớ để khinh thường!”.
“Tướng lĩnh dung túng, binh sĩ chểnh mảng; quân lệnh nghiêm, gặp biến thì tự loạn. Một đội quân đến chính còn giữ nổi quân kỷ, lấy gì khiến kẻ khác kiêng dè?”.
Nàng lạnh lùng quét mắt qua năm vạn quân.
“Bị mắng đến tận cửa doanh — oan”.
Mộ Thanh chắp tay lưng, dõng dạc tuyên bố. Giọng nàng rền vang như sấm, ánh mắt sắc như d.a.o lướt qua đám đông, cuối cùng dừng ở Hàn Kỳ Sơ.
Hiểu ý, Hàn Kỳ Sơ rút từ trong n.g.ự.c áo một cuộn quân lệnh, trịnh trọng trao tay cho Ngụy Trác Chi đang đợi sẵn đài. Lẽ văn kiện do chính tuyên , nhưng khổ nỗi mang nghiệp bút nghiên, chẳng lấy một mẩu nội công lận lưng, sức đủ để truyền âm thanh cho cả vạn quân cùng .
Nhận lấy cuộn quân lệnh, Ngụy Trác Chi thầm thét trong lòng. Đường đường là phận thiếu chủ cao quý, tự dưng biến thành tên chạy vặt thế ?
Hắn vốn tòng quân ở Tây Bắc với dăm ba lý do.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-565-nguyen-tu-gia-lam.html.]
Thứ nhất là trót hứa hẹn với một tên nào đó sẽ để mắt bảo vệ vợ .
Thứ hai là vì bọn họ đều đinh ninh tân quân sẽ cải biên thành Thủy quân và điều động về Thịnh Kinh. Hắn lén lút kiếm một cái mác trong quân đội cốt để bình phong che mắt thiên hạ khi nhiệm vụ.
Và thứ ba, còn một mục đích cá nhân nhỏ nhoi. Thế mà từ lúc lết xác tới Thịnh Kinh, đêm nào cũng cạo mặt cải trang, chuồn ngoài nhiệm vụ bở tai. Cái việc cá nhân bé tẹo đến giờ vẫn thời gian rảnh rỗi mà ngó ngàng tới. Cứ tưởng hôm nay thảnh thơi chút đỉnh, ai dè vướng cái vụ quân lệnh vớ vẩn . Hắn là quan truyền tin, chuyên lo truyền đạt quân lệnh chiến sự những chỉ thị mật, chứ lúc rảnh rỗi thì nhàn rỗi lắm. Hôm nay tự dưng lôi cái loa, việc cho tay quân sư. Nếu Nguyệt Sát – tên nhãi ranh cũng nội công thâm hậu – , thì cớ đùn đẩy cho ? Sợ nội công của cao siêu quá, nghi ngờ phận chắc?
Trời ạ, nữ nhân đúng là khó hiểu!
Ngụy Trác Chi cầm cuộn quân lệnh, miệng thở vắn than dài. Bắt gặp ánh mắt lạnh tanh của Mộ Thanh phóng tới, vội vàng vận nội công, hắng giọng dõng dạc.
"Cổng Tây đại doanh, lính gác lơ là kiểm tra lệnh bài của kẻ lạ mặt xâm nhập. Phạm tội khinh suất quân vụ, phạt ngay một trăm quân côn!".
Giọng của vang dội, truyền xa tít tắp, vạn quân rõ mồn một như thể ai đang kề sát tai mà hét. Ai nấy đều kìm mà hít một lạnh buốt.
Hình phạt quân trượng vốn dĩ vô cùng tàn khốc. Kẻ nhẹ thì da tróc thịt bong, kẻ nặng thì tàn phế cả đời, thậm chí mất mạng như chơi.
Một trăm quân côn... khác nào một bản án t.ử hình.
"Đội Chấp pháp !". Mộ Thanh hét lớn.
"Có mặt!".
Chương Đồng nhận lệnh bước . Hôm nay, đội ngũ của sẽ đảm nhận việc thi hành quân pháp. Hắn liếc đám lính quyền một cái, ngay lập tức, bốn tên lính lực lưỡng bước lên, lôi xềnh xệch hai tên lính đang trói gô từ trong nhóm năm trăm .
"Đô đốc tha mạng!". Hai tên lính sợ hãi gào thét van xin.
Mộ Thanh mặt lạnh như tiền, thèm đoái hoài. Bọn lính chấp pháp nhanh chóng bẻ quặt tay, ấn nghiến hai tên lính quỳ rạp xuống nền đất.
Ngụy Trác Chi tiếp tục dõng dạc tuyên : "Tại Nhị doanh của Tây đại doanh, lính gác bỏ bê nhiệm vụ, ngủ gục ngay cửa lều. Tội danh lơ là quân vụ, xử phạt năm mươi quân côn. Lính tuần tra ngang qua thấy mà ngơ. Tội danh khinh suất quân vụ, cũng năm mươi quân côn. Đô úy của Nhị doanh quản lý quân lính chểnh mảng. Phạt một trăm quân côn".
"Nhất doanh của Nam đại doanh, canh gác lơi lỏng, phát hiện điểm khả nghi nhưng báo cáo. Tội danh khinh suất quân vụ, năm mươi quân côn. Nhị doanh tự tiện điều chỉnh ca gác, tự ý đổi quân lệnh. Tội danh nhiễu loạn lòng quân, phạt một trăm quân côn. Đô úy của Nhất doanh và Nhị doanh cùng chịu tội, mỗi năm mươi quân côn".
"Đô úy Nhất doanh Mã Thương của Bắc đại doanh, nửa đêm ngủ, còn ôm vò rượu gào thét sườn núi. Tội danh loạn quân doanh, một trăm quân côn".
"Đô úy Nhị doanh Ngũ Thường Khai của Đông đại doanh, ngủ say như c.h.ế.t, mất hết ý thức cảnh giác. Tội danh lơ là nhiệm vụ, hai mươi quân côn".