Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 562: Một đêm thử quân

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:29
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc nãy, khi lửa bùng lên ở doanh trại phía , kháo rằng kẻ châm lửa đốt đại trướng Quân hầu chính là Thân vệ trưởng của Đô đốc. Ban đầu nhiều còn bán tín bán nghi, nhưng đến đây thì quả thực là sự thật mười mươi.

Trên đời , vị Đô đốc nào châm lửa đốt chính doanh trại của cơ chứ? Rốt cuộc Đô đốc đang toan tính điều gì?

Chẳng ai thể đoán định ý đồ của ngài. qua ba mệnh lệnh trảm quyết sắc bén , ai nấy đều cảm nhận cơn thịnh nộ ngùn ngụt của Đô đốc. Ngày mai, hoặc ngay trong đêm nay, chắc chắn sẽ kẻ trả giá đắt.

"Tuân lệnh!".

Ngụy Trác Chi vẫn nở nụ tươi tắn, đôi mắt xếch cong lên hình bán nguyệt, lộ rõ vẻ hả hê.

Suốt hơn hai tháng trời vùng trong quân doanh, lén lút giúp ai đó giải quyết mớ bòng bong, chạy đến rạc cả chân. Vừa mới mò mặt về vài hôm, đang rảnh rỗi sinh nông nổi thì ngóng tin nàng đang bận bịu phá án kinh thành. Hắn đoán chắc mẩm, ngay khi nàng vác xác về doanh trại, kiểu gì cũng một vở kịch ho để thưởng thức.

Từ nay trở , cái đại bản doanh Thủy quân sẽ náo nhiệt . Hắn đ.á.n.h tiếng với vài kẻ "máu lạnh" nào đó, dạo sẽ cấm túc bản , thèm lết xác ngoài nữa.

Ngụy Trác Chi hớn hở bay vút , lãnh trách nhiệm truyền đạt mệnh lệnh dập tắt sự hỗn loạn tại các đại doanh.

Hàn Kỳ Sơ cẩn thận cất kỹ đại ấn, xuống ngựa lững thững bộ, hướng thẳng về phía Trung quân đại trướng.

Trung quân đặt tại Đông đại doanh, ba mặt các đại doanh khác che chắn, phía tựa hồ Đại Trạch. Xét bộ bố cục phòng thủ, đây vốn là nơi khó xâm nhập nhất.

Thế nhưng, đại trướng Quân hầu đầu tiên bốc cháy chính là nơi . Người châm lửa là Mộ Thanh. Lúc Chương Đồng vội vã chạy tới, nàng vẫn đại trướng. Phía xa, lửa từ Bắc và Nam doanh cũng lượt bốc lên, nhuộm đỏ cả màn đêm.

Giữa ánh lửa ngút trời, Mộ Thanh lặng, thần sắc lạnh như sương.

Lão Hùng trông thấy Chương Đồng liền mừng rỡ nháy mắt hiệu.

Từ lúc Mộ Thanh lộ phận, lão cả bụng nghi vấn mà chẳng mở miệng từ . Đốt đại trướng của lão ngay trong đêm đầu tiên trở về, chuyện dù thế nào cũng cho một lời giải thích chứ?

Chương Đồng chẳng để ý đến lão. Hắn chỉ Mộ Thanh.

Mười bước. Rõ ràng chỉ cách mười bước, bao chuyện xảy ở Thịnh Kinh, cách bỗng trở nên xa lạ đến lạ thường.

Ngươi về ... câu tới bên môi, cuối cùng vẫn thốt .

Chương Đồng nhớ cuối gặp nàng trong quân doanh. Khi nàng sắp triều, còn vẫn chỉ nghĩ từ nay hai mỗi kẻ một con đường. Không ngờ đội tân binh chỉnh biên thành Thủy quân. Càng ngờ, trở thành Thủy sư Đô đốc Giang Bắc chính là nàng.

Chương Đồng im lặng một thoáng bước tới.

“Đô đốc trở về?”.

Giọng bình tĩnh. Chỉ , những ngày qua chờ đợi tin nàng trở về đến mức nào. giờ phút , thể gọi nàng như . Một tiếng “Đô đốc” xa cách, mà là đang trao cho nàng sự tôn trọng của một thuộc tướng.

Năm vạn Thủy quân thể phục nàng, nhưng những tướng lĩnh cũ của quân Tây Bắc chắc. Thời còn ở Tây Bắc, các lão tướng yêu mến nàng, phần nhiều là do sự ưu ái lây lan. Nguyên Tu mến mộ tài năng của nàng, nên các lão tướng cũng coi nàng như nhà. giờ đây, nàng trở thành cấp cũ của Nguyên Tu, Thủy quân còn sự chỉ huy của quân đội Tây Bắc nữa. Trái tim của các lão tướng vẫn một lòng hướng về Tây Bắc. Huống hồ đêm nay, nàng trở về tập kích quân doanh, đốt đại trướng Quân hầu. Sau trận lửa , chắc chắn sẽ đòi nàng giải thích.

Đây chính là lúc nàng cần dựng uy. Vậy thì sẽ là đầu tiên đúng vị trí của .

Chương Đồng tiến thêm vài bước, chậm rãi mở bàn tay. Một con d.a.o phẫu thuật trong lòng bàn tay chai sạn.

“Đô đốc...”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-562-mot-dem-thu-quan.html.]

Hắn nàng.

“Vật là của ngài?”.

Giọng vẫn trầm như thường. Chỉ đầu ngón tay cầm con d.a.o khẽ run lên ánh lửa.

Mộ Thanh đăm đăm bàn tay , đôi mắt lấp lánh tia ấm áp nhưng giọng thốt lạnh lùng như băng:

"Con d.a.o đó thuộc về ngươi. Ta để nó trong lều của kẻ nào, hãy bảo kẻ đó tự đem đến đây trả cho ".

Dứt lời, nàng dứt khoát xoay rời , hướng thẳng về phía trung quân đại trướng.

"Triệu tập bộ Quân hầu và Đô úy đến đại trướng Đô đốc ngay lập tức!".

Nàng thấu hiểu tâm ý của Chương Đồng và ghi nhận tấm lòng .

Tại Trung quân đại trướng, các tướng lĩnh thuộc Đông đại doanh mặt sớm nhất. Mộ Thanh chễm chệ ở vị trí chủ tọa, im lặng một lời, chỉ kiên nhẫn chờ đợi.

Khoảng hai khắc , các Quân hầu của ba đại doanh Bắc, Tây, Nam dẫn theo dàn Đô úy rầm rập tiến .

Nguyệt Sát, Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải cũng theo gót bước , ánh mắt dò xét của đám tướng lĩnh, ba họ đường hoàng vị trí phía Mộ Thanh.

"Mạn phép hỏi Đô đốc, cớ khi về doanh trại cho binh thông báo ? Tại nổi lửa thiêu rụi đại trướng của chúng !".

Vừa bước , một vị tướng lĩnh kìm nén bức xúc, lớn tiếng chất vấn.

Kẻ lên tiếng tiên là Lư Cảnh Sơn, Quân hầu của Nam đại doanh. Lão Hùng liếc xéo Lư Cảnh Sơn, đôi lông mày nhíu chặt . Hắn vốn dĩ là Mạch trưởng của Mộ Thanh thời còn là tân binh. Trên đường tòng quân, họ từng kề vai sát cánh, sinh t.ử trong trận chiến ở thôn Thượng Du, tình đồng đội nhờ thế mà khăng khít hơn hẳn. các Quân hầu của ba đại doanh chẳng mối thâm giao với nàng. Tâm trí họ chẳng hề đặt ở Thủy quân, nên cũng chẳng coi nàng gì, ăn cũng chẳng chút kiêng dè. Tình hình đêm nay xem chừng khó bề thu xếp thỏa.

Lão Hùng len lén lên vị trí chủ tọa, thầm toát mồ hôi lo lắng cho Mộ Thanh.

Thế nhưng, Mộ Thanh phớt lờ Lư Cảnh Sơn. Nàng nhạt một tiếng bất ngờ quát lớn:

"Lưu Hắc Tử!".

Nghe tiếng gọi, Lưu Hắc T.ử từ phía lưng Mộ Thanh bước tới giữa đại trướng, chắp tay quỳ gối: "Có mặt!".

"Nói cho . Đêm nay phe tổng cộng bao nhiêu tham gia đột kích?".

"Bốn !".

"Quân của Thủy quân đại doanh là bao nhiêu?".

"Năm vạn!".

Lưu Hắc T.ử gào lên lanh lảnh, chỉ với hai câu đáp trả ngắn gọn khiến đám tướng lĩnh đỏ bừng cả mặt.

 

Loading...