Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 560: Đêm loạn thủy doanh

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:27
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay lúc Mạc Hải dứt tiếng thét, một mồi lửa từ trung vút qua đầu , rơi chuẩn xác vũng dầu hỏa. Ngọn lửa bùng lên, rực rỡ và dữ dội hệt như ngọn lửa đang thiêu rụi Đông đại doanh.

Đám binh lính đang nhón gót tò mò ngóng về hướng Đông đại doanh bỗng đồng loạt ngoái đầu , suýt nữa thì sái cả cổ – Quái lạ, đại doanh của cũng đang bốc cháy phừng phực thế . Kẻ địch tập kích ? Chúng đang trốn ở xó xỉnh nào ?

Nhìn ngọn lửa bốc cao ngùn ngụt mái lều, sắc mặt Mạc Hải xám ngoét. Hắn lập tức phóng ánh mắt hình viên đạn về phía vọng gác. Đám lính cận cũng ngửa cổ theo, và tất cả đều bàng hoàng nhận kẻ đang đó.

Tuy nhiên... dường như chỉ duy nhất một tên.

Chỉ một tên đơn thương độc mã mà dám cả gan tập kích doanh trại Thủy quân ? Kẻ đó rốt cuộc là thần thánh phương nào?!

Mạc Hải giận dữ gầm lên một tiếng, giương cung kéo tên, nhắm thẳng về phía kẻ lạ mặt – Mặc kệ là ai, cứ b.ắ.n hạ tính tiếp.

Thế nhưng, kẻ vọng gác bay vút lên trung, mũi chân điểm nhẹ lên đầu mũi tên đang lao tới. Mũi tên cắm phập xuống khu đất trống ngay vọng gác. Đám lính cận vội vã giương giáo đ.â.m tới, nhưng mũi giáo kịp nhấc lên, kẻ đó tung nhảy qua đầu chúng, đáp xuống vững chãi ngay mặt Mạc Hải. Hắn rút một vật, dí thẳng mũi Mạc Hải.

Đang trong cơn thịnh nộ tột độ, Mạc Hải trừng mắt như gà chọi, tức giận giật phăng vật đó từ tay Nguyệt Sát. Vừa cúi xuống , sững sờ, c.h.ế.t trân.

Đó là một tấm lệnh bài!

Lệnh bài ghi rõ: Giang Bắc Thủy Sư Đô đốc, Thân Vệ Trưởng!

Khi Đông đại doanh bốc cháy, Lưu Hắc T.ử khéo lẩn trốn một nhà xí gần khu vực đại trướng Quân hầu. Nhìn thấy ngọn lửa rực sáng từ phía Đông, khỏi trầm trồ thán phục.

Đô đốc tay nhanh gọn lẹ thật!

"Báo động! Có kẻ đột kích! Mau báo cho Quân hầu! Nhanh lên!".

Nam đại doanh quả nhiên náo động. Từng tốp lính từ ngoài nhà xí hớt hải chạy về phía đại trướng Quân hầu.

Lưu Hắc T.ử bước khỏi nhà xí. Thấy xung quanh các lều trại lố nhố những bóng đang chỉ chỏ bàn tán về hướng Đông đại doanh, bèn cúi gầm mặt, trộn đám lính tuần tra đang chạy thục mạng. Mới chạy vài bước, Bắc đại doanh cũng bùng lên ngọn lửa, khiến khu vực càng thêm phần hỗn loạn.

Bên ngoài đại trướng Quân hầu, Lư Cảnh Sơn vung cây thương đỏ rực rỡ bước . Hắn đăm đăm về phía hai đại doanh Đông và Bắc, trong ánh mắt cũng đang rực cháy những ngọn lửa căm phẫn.

Hai đại doanh khá xa, nhưng ngọn lửa mới bùng lên, gió đêm mang theo mùi dầu hỏa khen khét thoảng qua. Lư Cảnh Sơn mặt mày tối sầm, ghim chặt ánh mắt hai đại doanh đang rực cháy, vắt óc suy nghĩ xem kẻ to gan lớn mật nào dám dở trò tập kích .

Đang chìm trong dòng suy nghĩ, hàng lông mày bỗng nhíu chặt , linh cảm điều gì đó sai sai. Hắn đột ngột ngoắt .

Chờ ! Hai đại doanh ở tít đằng xa, ngọn lửa cũng chỉ thiêu rụi đại trướng Quân hầu chứ cháy lan cả khu vực, thế thì mùi dầu hỏa thể nồng nặc đến ?

Vừa đầu , đập mắt Lư Cảnh Sơn là lều trại của chính . Đám lính cận và lính tuần tra đang xúm xít ngóng về phía Đông và Bắc, để trơ trọi cửa lều, một ai túc trực bảo vệ xung quanh. Tim thót lên một nhịp, theo phản xạ, phóng mạnh cây thương trong lều.

Cây thương đỏ rực đ.â.m toạc từ đầu sang đầu của lều trại, kình lực dũng mãnh x.é to.ạc tấm vải bạt thành hai lỗ hổng to tướng, cỡ bằng đầu .

Từ phía lỗ hổng, một khuôn mặt đen nhẻm thò , toét miệng nhăn nhở với Lư Cảnh Sơn xuyên qua lớp vải bạt, ngửa một cái rụp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-560-dem-loan-thuy-doanh.html.]

Ngọn lửa bùng lên dữ dội từ phía lều trại. Lư Cảnh Sơn điên tiết, cây thương phóng , liền giật lấy thanh đao của một tên lính cận lao thẳng lều. Bọn lính cận và lính tuần tra lúc mới tá hỏa nhận đại doanh của cũng đang bốc cháy. Bị một phen hoảng vía, chúng lật đật bám theo Lư Cảnh Sơn vây ráp phía lều trại.

Thế nhưng, phía lều trại vắng tanh vắng ngắt. Kẻ phóng hỏa cao chạy xa bay. Đám lính Nam đại doanh trân trân theo bóng lưng của kẻ đốt lều, ai nấy đều c.h.ế.t sững.

Kẻ đó... là một gã thọt!

Một tên thọt mà dám to gan lớn mật đột nhập đại doanh Thủy quân? Một tên thọt mà dám châm lửa đốt đại trướng Quân hầu? Tên nhóc rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Lưu Hắc T.ử dừng đằng xa, vung tay ném mạnh một vật. Lư Cảnh Sơn nhanh tay bắt gọn, cúi xuống thì c.h.ế.t .

Lệnh bài!

Giang Bắc Thủy Sư Đô đốc, Thân Vệ!

Khi Đông doanh bốc cháy, Thạch Đại Hải lập tức rời khỏi chỗ ẩn nấp, trộn đám quân sĩ đang hối hả chạy về phía đại trướng.

Hắn chờ ở đây khá lâu. Dù nóng ruột, vẫn nhớ lời Mộ Thanh dặn nhẫn nại, tuyệt đối hành động thời cơ.

Đến khi theo dòng tiến sâu Tây doanh, Bắc và Nam doanh cũng lượt nổi lửa.

Ba nơi cùng cháy.

Mục tiêu đều là đại trướng Quân hầu.

Hầu Thiên, Quân hầu Tây doanh, lập tức nhận điều bất thường.

Hắn tuy vóc gầy gò, nhưng ánh mắt sắc sảo, phản ứng cực nhanh. Vừa nhận tin, lập tức điều quân bao vây đại trướng, đồng thời phái sang ba doanh còn dò xét tình hình.

Ba đại trướng cháy. Tây doanh chính là mục tiêu cuối cùng. Binh lính nhanh chóng khép chặt vòng phòng thủ.

Hầu Thiên trướng, lạnh lùng quan sát bốn phía. Hắn xem kẻ nào còn bản lĩnh châm ngọn lửa thứ tư.

Thạch Đại Hải quan sát tình hình, trong đầu lóe lên một kế sách.

Từ đằng xa, gân cổ lên gào thét: "Báo ——".

Tiếng kêu x.é to.ạc màn đêm, kịp tới gần, đám lính cận chặn họng.

"Kẻ nào đến báo tin?".

Thạch Đại Hải vội vàng gỡ lệnh bài, chìa cho đám lính xem. Hắn quỳ sụp xuống đất, giọng run run: "Bẩm Quân hầu! Bọn chở nước thải núi, tình cờ phát hiện mấy đ.á.n.h ngất xỉu trói gô gốc cây. Cả xe chở nước thải lẫn xe chở phân đều biến mất. E là gian tế trộn doanh trại ".

 

Loading...