Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 559: Bốn phương hỏa khởi
Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:26
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vọng gác sang vọng gác khác, nơi qua, lính canh thậm chí cơ hội phát hiện gặp địch.
Chẳng bao lâu, Nguyệt Sát vượt qua hơn nửa Bắc doanh.
lúc , một tiếng hát khàn khàn từ triền dốc phía vọng tới:
“Giang sơn khói lửa ngút trời, Tướng sĩ từ biệt cha. Khoác chiến giáp, quan ải. Nam nhi sắt m.á.u xông pha!”.
Đại mạc mịt mù tuyết trắng, Trung cốt chôn cát chẳng về. Xách đầu giặc Hồ khải , Hòa đàm cái quái gì !”.
Mấy câu đầu còn dáng quân ca, đến câu cuối biến thành lời tự chế.
Nguyệt Sát vọng gác, tiếng gào vang cả một góc doanh, lạnh nhạt sang.
Mã Đô úy. Người mà Hàn Kỳ Sơ đặc biệt dặn dò đề phòng.
Khóe môi Nguyệt Sát khẽ nhếch. Tìm .
Trên triền dốc, Mã Đô úy gào xong một khúc, tự thấy vô cùng thống khoái, liền ngửa cổ dốc rượu. Uống mấy ngụm, chợt thấy vầng trăng một bóng đen lao thẳng về phía .
“Phụt—”.
Mã Đô úy sặc rượu. Chưa kịp rõ tới là ai, vò rượu trong tay rơi xuống vỡ tan. Hắn đưa tay lau mặt, cổ họng bỗng siết chặt.
Một giọng lạnh ngắt vang lên ngay đầu.
"Câu cuối!". Kẻ giọng điệu điềm nhiên.
Câu cuối cái quái gì?
Cổ họng Mã Đô úy siết chặt, chẳng thể thốt nên lời, chỉ trợn trừng mắt Nguyệt Sát, hận thể ăn tươi nuốt sống – Mày là thằng ranh con nào ?!
"Câu cuối của bài ca dao".
Tại cho ngươi ?
Mã Đô úy nắm chặt lấy cổ tay Nguyệt Sát, sức gỡ những ngón tay như gọng kìm , ánh mắt hằn học sát khí – Thằng gián điệp khốn khiếp!
Mã Đô úy hạng ngốc. Doanh trại Thủy quân Giang Bắc là bọn lính mới tò te, gì đứa nào khinh công cao cường đến . Kẻ đang vận quân phục lính tráng, mười mươi là thích khách trộn từ ngoài thì cũng là gián điệp vùng trong quân ngũ lâu.
mà, tên gián điệp g.i.ế.c để gì? Hắn chỉ là một Đô úy quèn. Một là chẳng nắm giữ cơ mật quân sự nào, hai là Thủy quân Giang Bắc mới thành lập, còn kịp thao luyện, lấy cơ mật để mà giấu?
“Nói câu cuối của bài ca dao. Ta sẽ cho ngươi là ai”.
Mã Đô úy trợn mắt. Muốn hỏi thì hết khai tên họ chứ!
Khổ nỗi cổ họng đang trong tay đối phương, chỉ thể nghiến răng c.h.ử.i thầm.
Nguyệt Sát lạnh nhạt : “Bại tướng tư cách mặc cả. Nói, chỉ đ.á.n.h ngất ngươi. Không ...”.
Hắn dừng một nhịp: “Ta lột sạch đồ của ngươi”.
Mặt Mã Đô úy lập tức xanh mét.
Nguyệt Sát thoáng khựng . Nhìn vẻ mặt , lập tức hiểu đối phương đang nghĩ , sắc mặt cũng tối sầm theo. Bàn tay siết cổ bỗng mạnh thêm mấy phần.
“Lột sạch quân phục. Treo ngươi lên vọng gác. Để cả Bắc doanh cho rõ vị Đô úy nào nửa đêm bỏ vị trí, ôm rượu lên núi gào hát, tự biến thành bia sống cho kẻ địch”.
Mã Đô úy xong chẳng thấy nhẹ nhõm hơn chút nào. C.h.ế.t thì c.h.ế.t. Hắn lăn lộn ở Tây Bắc bao năm, gì sợ? lột sạch treo lên vọng gác thì tuyệt đối . Mặt mũi của thể mất, mặt mũi quân Tây Bắc thể mất theo.
Chẳng chỉ là một câu hát thôi ?
Mã Đô úy nghiến răng, mấp máy môi: “Quyết t.ử báo quốc!”.
“Ồ!”.
Nguyệt Sát buông một tiếng nhàn nhạt. Rồi giơ tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-559-bon-phuong-hoa-khoi.html.]
Bốp!
“Không hát thì đừng gào”.
Mã Đô úy mắt tối sầm. Trước khi bất tỉnh, vẫn cố trừng mắt Nguyệt Sát, dường như xác nhận tên khốn thật sự giữ lời .
Nguyệt Sát chẳng buồn . Bảo lột quần áo một gã đàn ông? Nằm mơ !!
Hắn xoay rời khỏi triền dốc, chỉ bỏ một câu: “Tự khắc tới nhặt ngươi”.
Xử lý xong Mã Đô úy, Nguyệt Sát vọng gác.
Có tầm từ cao, cần vòng vèo thêm nữa. Men theo các điểm canh gác, lượt hạ gục lính trực, từng bước áp sát trung tâm Bắc doanh.
Chẳng bao lâu, đại trướng Quân hầu hiện trong tầm mắt.
Nguyệt Sát về phía đó, ánh mắt lạnh nhạt.
Dễ hơn tưởng!!
Nguyệt Sát vọng gác, dáng vẻ ung dung chẳng khác nào một tên lính đang trực đêm. ánh mắt từ đầu đến cuối chỉ hướng về Đông doanh.
Hắn đang chờ Mộ Thanh.
Nàng khinh công, chẳng xe chở chất thải che mắt như , vượt qua tầng tầng canh phòng của Đông doanh tất nhiên khó hơn nhiều.
Nguyệt Sát âm thầm định thời gian.
Nửa canh giờ.
Nếu quá nửa canh giờ mà phía Đông vẫn động tĩnh, sẽ lập tức phóng hỏa Bắc doanh. Một khi nơi loạn lên, Đông doanh tất kinh động, Mộ Thanh cũng dễ tìm sơ hở mà hành động.
lo thừa. Chưa đầy hai khắc, phía Đông bỗng lóe lên một điểm sáng. Chớp mắt , lửa bốc cao, nhuộm đỏ cả một góc trời.
Nguyệt Sát nhướng mày. Nhanh hơn dự liệu. Xem chỉ vì quân doanh phòng sơ hở. Nàng quả thực giỏi tìm kiếm và lợi dụng sơ hở của khác. Nàng thực sự tố chất bẩm sinh để trở thành một sát thủ xuất chúng. Nếu huấn luyện từ nhỏ...
Ý nghĩ thoáng qua, Nguyệt Sát âm thầm tiếc nuối. Đáng tiếc, nàng nhập môn quá muộn.
Phía vọng gác, đám tuần binh Bắc doanh cũng phát hiện ánh lửa.
“Cháy !”.
Tiếng hô vang lên, cả doanh lập tức xôn xao.
Lúc , tốp tuần tra của Bắc đại doanh đ.á.n.h động bởi ánh sáng chói lòa từ phía Đông.
"Chuyện quái gì thế ? Cháy ở ?".
"Hình như là doanh trại Hỏa Đầu thì ?".
"Bếp núc gì tầm ? Nhìn hướng đó... kiếp, giống đại trướng Quân hầu quá!".
"Hả?".
"Kẻ địch tấn công... Có kẻ địch tấn công!".
Chẳng rõ ai là cất tiếng thét đầu tiên, nhưng chỉ chốc lát, Bắc đại doanh náo loạn như ong vỡ tổ. Cảnh tượng hỗn độn bao trùm: kẻ hớt hải chạy báo tin cho đại trướng Quân hầu, cuống cuồng gióng chuông báo động, những tên lính ngái ngủ lồm cồm bò khỏi lều ngơ ngác... Xung quanh các vọng gác, lính tráng chạy lăng xăng, rối tinh rối mù.
Từ vọng gác, Nguyệt Sát ung dung lấy lọ dầu hỏa , bóp nhẹ một cái. Lọ vỡ, vung tay ném thẳng về phía đại trướng Quân hầu.
Bình dầu hỏa rơi sầm xuống nóc lều, vỡ toang với một âm thanh chát chúa. Tiếng động lớn đến mức đám lính tuần tra đang hớt hải chạy về phía đại trướng cũng khựng . Cánh màn lều hất tung, Quân hầu Mạc Hải lao ngoài, ngửi thấy mùi dầu hỏa nồng nặc liền hoảng hốt thét lên:
"Nguy to !".
Thế nhưng, chuyện quá muộn màng.