Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 558: Một mồi lửa kinh toàn doanh
Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:25
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngược dòng thời gian một khắc , Mộ Thanh tiếp cận đại trướng Quân hầu.
Xung quanh đại trướng trong vòng bán kính mười mét, các binh tay lăm lăm trường thương, gác nghiêm ngặt, quan sát tứ phía. Thấy bước tới, họ lập tức chĩa mũi giáo nhọn hoắt, lạnh lẽo về phía Mộ Thanh
"Kẻ nào?".
Mộ Thanh hề nao núng, tiếp tục sải bước, bình chứa dầu hỏa gọn trong tay nàng từ lúc nào.
Ánh trăng tròn vằng vặc hắt những tia sáng lạnh lẽo xuống ngọn núi xa, trong khi ngọn lửa trại vẫn bập bùng cháy sáng rực rỡ. Khuôn mặt thiếu niên che khuất trong bóng tối, nhưng bộ quân phục Đô úy mặc thu hút sự chú ý đầu tiên.
"Hóa là Đô úy".
Đám binh thoáng sững sờ, vội vã hạ vũ khí xuống.
"Đêm hôm khuya khoắt Đô úy tới đây, chẳng việc gì khẩn cấp? Quân hầu đại nhân nghỉ ".
Đám binh thể nhận vị Đô úy mặt là ai. Thiếu niên khựng bên đống lửa, ánh lửa hắt lên khuôn mặt qua giá sắt cao quá đầu , tạo nên những mảng sáng tối đan xen, khiến trông càng bí hiểm.
Bầu khí trở nên u ám, căng thẳng. Đám binh mới buông lỏng cảnh giác lập tức dựng , vung mũi giáo chĩa thẳng Mộ Thanh.
"Ngươi là...".
Chữ "ai" còn kịp thốt , đám binh trố mắt thiếu niên mặc quân phục Đô úy vung tay đập mạnh vật gì đó giá sắt của đống lửa trại. Kèm theo tiếng "choang" khô khốc, vật đó vỡ tung. Chàng thiếu niên nhanh nhẹn vung tay ném mạnh, vật thể đó xé gió bay vút lên trung, lao thẳng về phía mái lều. Đám binh ngửa cổ theo, trân trân chứng kiến vật đó rơi "bộp" xuống mái lều, vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, trượt dọc theo mái lều rơi lả tả xuống đất.
Đám binh ngoái đầu những mảnh vỡ từ vò sành, một cơn gió đêm thổi qua mang theo mùi hôi. Cái mùi ... giống hệt mùi dầu hỏa.
Dầu hỏa?
Có kẻ đột kích?
Đám binh bàng hoàng tột độ, nhưng chuyện quá muộn màng. lúc họ đang cúi xuống những mảnh vỡ của hũ dầu hỏa, một mồi lửa ném qua đỉnh đầu họ. Gió đêm thổi mạnh, tàn lửa bay tứ tung, sáng rực một cách kỳ lạ. Những đốm lửa tựa như muôn vàn vì rơi xuống trần gian, bất ngờ bùng cháy dữ dội.
Ngọn lửa cuồng nộ nuốt chửng mái lều, trong chớp mắt biến thành một biển lửa sáng rực, tưởng chừng như thiêu rụi cả bầu trời đêm.
Tấm rèm cửa lều đột ngột hất tung, một bóng xông . Hai mắt đỏ ngầu, sát khí bừng bừng như hổ dữ:
"Khốn kiếp! Kẻ nào to gan dám lén lút tấn công đại doanh Thủy quân. Kẻ nào dám châm lửa đốt đại trướng của lão tử".
Người đó vóc dáng lực lưỡng, giọng vang dội như sấm rền. Không ai khác, đó chính là Lão Hùng - từng là Bách trưởng của Mộ Thanh thời còn tân binh, nay thăng tiến trở thành Quân hầu của Đông đại doanh Thủy quân.
Hũ dầu rơi xuống mái lều, Lão Hùng giật tỉnh giấc. Hắn còn kịp xỏ giày cho ngay ngắn, chỉ vơ lấy áo ngoài, xách cây rìu lớn lao thì ngọn lửa bùng lên dữ dội.
Lão Hùng kinh giận.
Đông doanh sâu nhất trong đại bản doanh, ba mặt Bắc, Tây, Nam doanh che chắn, phía tựa hồ Đại Trạch. Muốn đ.á.n.h tới đây, hết vượt qua tầng tầng phòng tuyến bên ngoài.
Vậy mà kẻ chẳng những lọt , còn đốt đại trướng Quân hầu ngay mắt binh.
Lão Hùng tức đến mặt mày xanh mét.
Nhục nhã!
“Người !”.
Tiếng quát như sấm khiến đám binh bừng tỉnh. Lúc họ mới hồn, đồng loạt vung giáo vây lấy kẻ đột nhập.
Lão Hùng kỹ, càng càng nổi giận.
Chỉ một . Một xâm nhập Đông doanh. Một tiến đến tận đại trướng. Một phóng hỏa ngay mắt .
“Một mà cũng dám xông đại doanh Thủy quân, còn đốt cả đại trướng của lão tử?”.
Lão Hùng siết chặt cán rìu, giận đến bật : “Bắt nó ! Lão t.ử xem thử thằng nhãi nào gan lớn đến thế!”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-558-mot-moi-lua-kinh-toan-doanh.html.]
Đám binh lập tức áp sát, mấy mũi giáo đồng loạt chĩa về phía Mộ Thanh.
Nàng tránh. Trái , Mộ Thanh bước thẳng khỏi bóng tối.
Ánh trăng rơi xuống gương mặt lạnh lùng của thiếu niên.
“Là !”.
Hai chữ dứt, những mũi giáo đang lao tới bỗng khựng .
Lão Hùng c.h.ế.t sững. Đám binh cũng trợn tròn mắt.
Gương mặt chẳng gì nổi bật, nhưng năm vạn Thủy quân Giang Bắc ai thể nhận nhầm.
Mộ Thanh.
Người từng cùng họ bước khỏi Tây Bắc, cũng là vị Đô đốc mà họ chờ suốt những ngày qua.
Đại trướng phía vẫn cháy ngùn ngụt.
Trước mặt họ, vị Thủy sư Đô đốc lẽ đường đường chính chính bước đại doanh giữa tiếng nghênh đón của năm vạn quân, chọn cách xuất hiện đầu tiên bằng việc đốt trụi đại trướng Quân hầu.
Tiếng kim loại va chạm lanh canh vang lên, vài mũi giáo tuột khỏi tay rơi loảng xoảng xuống đất. Đôi mắt Lão Hùng trợn trừng như chực văng ngoài.
Ngọn lửa thiêu rụi doanh trại nổ lép bép hòa cùng tiếng hô hoán thất thanh của đám binh tạo nên một mớ âm thanh hỗn độn như một buổi diễn tuồng.
"Hả?"
"Ớ?"
"Á?"
"Hơ!"
"Đô... Đô... Đô... Đô đốc?!".
Ngược dòng thời gian trở một chút, tại nhà xí của Bắc đại doanh.
"Ngũ trưởng và Đồn trưởng của ngươi tên là gì?".
Viên Thập trưởng nheo mắt dò xét Nguyệt Sát với ánh đầy nghi kỵ.
"Ngũ trưởng và Đồn trưởng?". Nguyệt Sát khẽ nhướng mày.
" , tên gì?".
Thấy đối phương ngập ngừng, sự nghi ngờ trong lòng viên Thập trưởng càng dâng cao.
Nguyệt Sát hiếm hoi nhoẻn miệng , nhưng nụ toát vẻ lạnh lùng, xa cách: "Dăm ba cái chức Ngũ trưởng, Đồn trưởng quèn mà cũng tư cách sai bảo ?".
Viên Thập trưởng còn kịp hiểu câu ngông cuồng ý gì, Nguyệt Sát động.
Bóng đen vụt qua ánh trăng. Chỉ trong chớp mắt, mười tên tuần binh đồng loạt ngã xuống, một ai kịp phát tiếng động.
Nguyệt Sát chẳng buồn xử lý những kẻ bất tỉnh. Nơi vốn hẻo lánh, đến khi Bắc doanh phát hiện đội tuần tra mất tích, xa từ lâu.
Hắn ngẩng đầu vọng gác gần nhất, mũi chân khẽ điểm. Thân ảnh lập tức biến mất. Khi xuất hiện nữa, vọng gác, còn tên lính canh chân thì bất tỉnh nhân sự.
Từ cao, Nguyệt Sát nhanh chóng quan sát bố trí lều trại và đường tuần tra của Bắc doanh. Sau khi xác định phương hướng, lao màn đêm.