Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 556: Giấu mình giữa địch

Cập nhật lúc: 2026-08-29 17:30:23
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng chân mỗi lúc một gần. Lạ , chẳng hề thấy sợ. Trái , m.á.u trong dường như đang nóng dần lên. Đứa trẻ làng chài từng nhút nhát năm nào bỗng nhận , đang mong chờ một trận đánh.

Năm bước.

Tiếng chân đột ngột dừng . Ngay chỗ ẩn nấp.

Người bước tới là chỉ huy một đội tuần tra. Hắn chẳng hề để ý chân tháp canh, chỉ đó đảo mắt quanh doanh trại.

“Nếu thật sự là đám Tiêu Kỵ lẻn , tám chín phần là vì con ngựa đầu đàn. Nó đang ở ?”.

Người bên cạnh đáp: “Quanh hồ Đại Trạch. Trưa nay còn thấy”.

“Vậy thì còn tìm ở đây gì? Muốn bắt ngựa thì hồ; dò xét quân cơ thì tìm cách tiếp cận đại trướng. Chẳng kẻ nào lẻn quân doanh chui tới cái xó chờ chúng bắt cả”.

Người lập tức gật đầu: “Có lý”.

“Chia . Một đội hồ, một đội phía đại trướng. Tìm dấu vết hãy báo lên , tránh kinh động cả doanh vì một phen báo động nhầm”.

Hai đội tuần tra nhanh chóng thu quân, chia rời .

Dưới chân tháp canh, Lưu Hắc T.ử vẫn im. Mãi đến khi tiếng bước chân xa hẳn, mới từ từ bò . Vừa chỉ cách năm bước, mà đám chẳng hề kẻ chúng đang tìm ngay chân .

điều khiến bất ngờ hơn còn ở phía .

Đội tuần tra phụ trách khu vực rời vị trí, tuyến canh phòng mặt lập tức xuất hiện một trống.

Lưu Hắc T.ử bỏ lỡ cơ hội, lập tức bám theo họ tiến sâu doanh.

Đi bao xa, đội tuần tra phía chạm mặt của khu vực kế bên.

“Sao các ngươi sang tận đây?”.

“Có một tên lính vận chuyển chất thải mất tích. Bọn đang tìm , tiện đường đại trướng báo việc”.

“Vậy mau ”.

“Khu bên tạm nhờ các ngươi trông giúp”.

“Được”.

Hai bên dăm ba câu tách .

Lưu Hắc T.ử nấp một lều trại, cảnh buồn tức.

Một mất tích, hai đội tuần tra tự ý rời vị trí; của khu khác chạy sang lấp chỗ trống. Cứ điều qua như thế, phòng tuyến vốn đang yên chính bọn họ xé thành từng hở.

Đêm nay nếu thật sự địch xâm nhập, đám e rằng chẳng cần chờ Đô đốc xử trí, quân pháp đủ cho họ ăn một trận.

đối với Lưu Hắc Tử, những hở đúng lúc.

Hắn tiếp tục men theo bóng các dãy lều, từng bước áp sát đại trướng Quân hầu.

Trong khi Lưu Hắc T.ử càng càng thuận lợi, Mộ Thanh ở Tây doanh rơi tình thế trái ngược.

Sau lưng là tháp canh. Trước mặt là tuần binh. Nàng còn đường tránh.

Mộ Thanh liếc mắt quanh doanh trại đối diện, trong lòng chợt nảy một ý tưởng. Nàng liền bệt xuống đất, gục đầu ôm lấy gối vờ như đang ngủ gật.

Hành động của nàng dường như qua mặt tất thảy. Những lính gác tháp canh gần như cùng lúc xoay , phóng tầm mắt xa, hề phát hiện điều gì bất thường.

Khi đội tuần tra ngang qua Mộ Thanh, tên tiểu đội trưởng bỗng "Chà" một tiếng ngạc nhiên, dừng phắt : "Đâu thằng nhóc , ngủ ở đây?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-556-giau-minh-giua-dich.html.]

Vừa , dùng mũi giày đá nhẹ chân Mộ Thanh: "Này , dậy ! Ngươi thuộc doanh nào? Cho xem thẻ bài!".

Mộ Thanh vẫn vùi mặt đầu gối, đá đến thứ hai mới lồm cồm ngẩng lên. Nàng che miệng ngáp một cái rõ to, đôi mắt còn đang ngái ngủ. Bởi đang trong góc khuất, ánh lửa từ các đống lửa trại hắt tới, nên gương mặt nàng hiện lên khá mờ nhạt, chẳng gì đặc biệt.

"Ngươi thuộc doanh nào? Sao lăn đây ngủ?". Tên tiểu đội trưởng gặng hỏi .

"Hả?".

Mộ Thanh lơ mơ đáp , điệu bộ cứ như kẻ tỉnh ngủ hẳn. Nàng ngơ ngác quanh quất các lều trại, đưa mắt về dãy lều đối diện, gật gù: "À".

Chỉ buông mỗi chữ "À", nàng ngáp ngắn ngáp dài uể oải dậy, lê bước về phía cửa lều đối diện. Nơi đó lính gác, nàng thản nhiên phịch xuống cửa, ôm gối gục đầu xuống và... tiếp tục ngủ.

Tên tiểu đội trưởng sững sờ một lúc, bật lắc đầu: "Thằng nhóc lú lẫn , trực đêm mà cũng sai chỗ ".

Một tên lính phía hùa theo: "Được chui ngoài trực đêm là phúc phần ".

Nơi đây là Nhị doanh cơ mà.

Đô úy Nhị doanh một lòng mong ngày trở Tây Bắc, từ lâu chẳng còn tâm trí huấn luyện quân sĩ. Trên buông lỏng, tất sinh lười nhác. Bởi , tên tiểu đội trưởng bộ dạng ngái ngủ của Mộ Thanh tự cho rằng nàng tranh thủ ca trực tìm chỗ khuất gió chợp mắt. Chuyện như thế ở Nhị doanh vốn chẳng hiếm.

“Thôi, tiếp!”.

Hắn chẳng buồn hỏi thêm, phất tay dẫn rời .

Mộ Thanh chờ tiếng bước chân xa hẳn mới ngẩng đầu. Vẻ ngái ngủ mặt biến mất, chỉ còn ánh mắt lạnh ngắt.

Nhị doanh , xem từ xuống đều chỉnh đốn .

Nàng tiếp tục men về phía doanh trại. Gặp chỗ trống thì mượn bóng lều che ; tránh , nàng liền đường hoàng giả lính trực đêm. Chẳng bao lâu , hào nước ngăn cách Tây doanh và Đông doanh hiện mắt.

Không xe chở chất thải bình phong, nàng thể qua cầu treo. Mộ Thanh nép một căn lều gần bờ hào, lấy viên t.h.u.ố.c Bộ Tích Hoan đưa cho uống xuống.

Hơi ấm nhanh chóng lan khắp tứ chi. Nàng thời gian để ý đến công hiệu của Cỏ Ngạc Nữ. Chờ ba tháp canh đồng loạt chuyển tầm mắt, Mộ Thanh lập tức lao khỏi chỗ nấp, định trượt theo bờ đất xuống nước.

Bàn chân chạm xuống, nàng khựng .

Băng.

Sắc mặt Mộ Thanh lập tức tối sầm.

Hào nước là một phần của tuyến phòng thủ. Mùa đông đóng băng thể tránh, nhưng sang xuân thường xuyên phá bỏ lớp băng mới hình thành, bằng con hào chẳng khác nào tự trải đường cho kẻ địch vượt qua.

Giữa xuân mà mặt hào vẫn đóng một lớp băng cứng đến mức chịu sức nặng của một . Nhị doanh lỏng quân kỷ đành. Đến cả hào phòng thủ cũng bỏ mặc.

Chưa kịp nổi giận thêm, Mộ Thanh thấy lính gác tháp sắp . Nàng lập tức rạp xuống, lăn một mạch bóng tối gầm cầu treo.

Ánh trăng mặt cầu che khuất. Mộ Thanh men theo bóng tối bò sang bờ bên , nép sườn đất thì một đội tuần tra ngang phía .

Nàng áp sát bờ hào, lặng lẽ chờ.

Viên t.h.u.ố.c uống vẫn tỏa ấm trong cơ thể. Đất đá lạnh buốt áp sát tay chân nhưng nàng gần như cảm thấy rét.

Đợi đội tuần tra khuất, Mộ Thanh quan sát tháp canh cuối, nắm lấy dây cầu, mượn lực đu lên bờ.

Một cú lộn . Nàng đáp xuống phía dãy lều gần nhất.

Đông đại doanh. Cuối cùng cũng .

 

Loading...