Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 549: Đêm tập doanh (1)

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:48
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoàng hôn buông xuống, ráng chiều đỏ rực phủ kín một góc trời Thịnh Kinh.

Thư phòng phủ Đô đốc cửa đóng kín mít. Đèn thắp từ sớm, ánh sáng vàng nhạt rọi xuống hai tấm bản đồ quân sự trải rộng bàn.

Tấm thứ nhất là bản đồ địa hình vùng ngoại thành Thịnh Kinh, ghi rõ núi non, sông ngòi, đường sá cùng vị trí các doanh trại đóng quân quanh kinh thành. Cách Thịnh Kinh ba mươi dặm một hồ nước lớn mang tên Đại Trạch. Năm vạn Thủy quân Giang Bắc hiện đóng quân quanh hồ.

Tấm thứ hai chính là bản đồ bố phòng chi tiết của đại doanh Thủy quân. Năm vạn quân chia thành hai mươi doanh, mỗi doanh hai ngàn năm trăm . Từ vị trí từng doanh trại, tháp canh, trạm gác, tuyến tuần tra cho đến hàng rào gỗ, hào phòng thủ, chướng ngại ngăn kỵ binh... tất cả đều đ.á.n.h dấu rõ ràng.

Một tấm thế đất, một tấm thế quân. Chỉ cần đặt cạnh , bộ địa thế Đại Trạch cùng cách bố trí năm vạn Thủy quân gần như hiện mắt.

Đây là tài liệu quân cơ tuyệt mật của phủ Đô đốc. Ngày thường, bản đồ bố phòng Mộ Thanh giấu phần đế của tiêu bản xương Đại vương t.ử Lặc Đan, ngoài những cận nhất, ai phép đến.

Kể từ ngày nhậm chức Thủy sư Đô đốc, nàng gần như biến thư phòng thành nơi phục chế và cất giữ xương . Mãi đến hôm nay, căn phòng mới đầu tiên thực sự dáng vẻ của thư phòng một vị thống soái.

Nguyệt Sát, Hàn Kỳ Sơ, Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải đều quanh bàn, chăm chú hai tấm bản đồ. Chỉ Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải thỉnh thoảng nhịn liếc về phía Mộ Thanh.

Bạch Khanh đang đó.

Nguyệt Sát và Hàn Kỳ Sơ đều phận thật của . Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải thì chỉ nhớ đây là vị cao nhân từng Hàn Kỳ Sơ mời tới Xuân Nhật Yến. Hôm nay mới là thứ hai xuất hiện ở phủ Đô đốc, mà chẳng những đưa thẳng thư phòng, còn phép xem cả bản đồ bố phòng tuyệt mật.

Hai , trong lòng cùng nảy một suy đoán. Chẳng lẽ Hàn tiến cử vị Bạch mưu sĩ cho Đô đốc?

Đang mải miết suy nghĩ, Hàn Kỳ Sơ bỗng lên tiếng: "Đô đốc chẳng bảo là tối mới xuất phát ? Giờ triệu tập bọn thuộc hạ tới đây, chẳng chuyện chi dặn dò?".

Mộ Thanh nụ bí hiểm của Hàn Kỳ Sơ, đáp: "Tiên sinh thấy hai tấm bản đồ bàn của , chắc hẳn hiểu rõ mười mươi ?".

"Thuộc hạ nào dám phỏng đoán lung tung".

Hàn Kỳ Sơ khiêm nhường đáp, nhưng nụ môi chực chờ vỡ òa: "Dù , nếu những phỏng đoán của thuộc hạ là đúng, thì nước cờ của Đô đốc quả thực nương tay chút nào".

Lời thôi, nhưng tia sáng tinh nghịch nơi đáy mắt Hàn Kỳ Sơ bán đang vô cùng hứng thú và tán thành kế hoạch .

"Chiến tranh vốn dĩ là trò lừa lọc, khi lâm trận, kẻ thù rảnh mà nhân từ với ".

Thấy Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải vẫn còn ngơ ngác, Mộ Thanh sang hỏi hai :

"Hơn hai tháng rèn luyện bở tai, các ngươi thử xem sức tới ?".

Hai ngẩn một thoáng, bất chợt lưng thẳng tắp, đồng thanh đáp: "Muốn!".

"Ta háo hức lắm !". Thạch Đại Hải hùa theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-549-dem-tap-doanh-1.html.]

Suốt hai tháng nay, ngoài việc rèn luyện, chỉ một việc duy nhất là gác cổng.

"Đô đốc định thử tài bọn kiểu gì đây?".

"Đột kích doanh trại!".

Mộ Thanh đập tay xuống hai tấm bản đồ: "Lại đây xem !".

Nguyệt Sát, Hàn Kỳ Sơ, Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải tuân lệnh xúm gần. Mộ Thanh chỉ tay lên tấm bản đồ đại doanh Thủy quân:

"Đại doanh chia hai mươi doanh khu, tháp canh, trạm gác đều đ.á.n.h dấu rõ ràng. Đêm nay, nhiệm vụ của các ngươi là thâm nhập đại doanh, luồn lách qua các chốt canh, xông thẳng đại trướng của Quân Hầu. Thiêu rụi bốn đại trướng Quân Hầu trong các doanh khu cho ".

Thiêu rụi...

Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải há hốc mồm, trố mắt kinh ngạc.

Nguyệt Sát ném cho Mộ Thanh một ánh lạnh lùng. Thân là Đô đốc mà đột kích chính doanh trại của , thiêu rụi đại trướng Quân Hầu của , cái trò điên rồ e là chỉ nữ nhân mới nghĩ .

Hàn Kỳ Sơ ha hả: "Năm vạn đại quân chia bốn lộ, tay mỗi vị Quân hầu đều hơn một vạn quân. Đô đốc vượt qua từng binh mã mà đốt đại trướng của họ, e rằng dễ".

"Tiên sinh thấy khó nhằn lắm ?". Mộ Thanh Hàn Kỳ Sơ.

Nàng quyết tâm trở về quân doanh, nhưng chỉ múa mép khoa trương quyền thế bằng cách cưỡi ngựa chiến, mặc giáp phục, khua chiêng gõ mõ rùm beng. Nàng tự thị sát hệ thống phòng thủ của đại doanh Thủy quân, giáng cho năm vạn quân lính trướng một trận đột kích kinh hoàng, để chúng tạc ghi tâm.

Hàn Kỳ Sơ đoán trúng phóc ý đồ của Mộ Thanh, ánh mắt sáng rực lên, chắp tay theo kiểu nhà binh:

"Dẫu muôn ngàn khó khăn, thuộc hạ cũng nguyện kề vai sát cánh cùng Đô đốc!".

"Tốt lắm!".

Mộ Thanh gật đầu, đẩy mạnh hai tấm bản đồ về phía : "Vậy thì kế hoạch đột kích đêm nay nhờ cậy ".

Phận tướng là xông pha trận mạc, phận soái là cách dụng tướng. Nàng phác thảo xong xuôi kế hoạch đột kích đêm nay, nhưng nàng phép nổi bật, nhường ánh hào quang cho Hàn Kỳ Sơ. Dùng đúng sở trường, để ai cũng thấy ích, để ai cũng hưởng công trạng trận chiến, đó chính là nghệ thuật điều binh khiển tướng của bậc cao. Nàng là chuyên gia tâm lý học, đây thích giao du, nhưng giờ ở vị trí , dĩ nhiên nàng dùng tới nghệ thuật thao túng lòng .

"Được Đô đốc chiếu cố, thuộc hạ nhất định dốc tâm lực!".

Hàn Kỳ Sơ cung kính nhận lệnh, đó chỉ tay lên bản đồ trình bày: "Đại bản doanh Thủy quân xây dựng dựa địa thế hiểm trở, giữa các khu vực đóng quân đều hào nước chia cắt. Năm khu vực liên kết chặt chẽ để bảo vệ một đại trướng Quân Hầu, tháp canh sừng sững khắp nơi, ban đêm đội tuần tra gắt gao canh phòng. Việc chỉ dùng bốn tập kích doanh trại hàng vạn quân, thoạt vẻ điên rồ, nhưng kỳ thực khả thi".

Cái gọi là “bốn ” chính là Mộ Thanh, Nguyệt Sát, Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải. Hàn Kỳ Sơ đương nhiên tính đó. Hắn mưu kế thiếu, tiếc rằng võ nghệ chẳng lấy nửa phần; chuyện xông pha quân doanh, vẫn nên giao cho những bản lĩnh . Đêm nay, chỉ phụ trách bày mưu.

 

Loading...