Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 547: Tiễn biệt
Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:46
Lượt xem: 70
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thôi Viễn quỳ sụp xuống nền đất lạnh lẽo, dập đầu liên hồi mặt . Dương thị rưng rưng nước mắt. Từ kỳ Xuân Nhật Yến, bà tường tận chuyện con trai sẽ cất bước . Bà ngừng tự dặn lòng cứng cỏi, kiên cường buông tay để con thỏa chí lớn. Thế nhưng, đến khoảnh khắc chia ly thực sự, những giọt lệ vẫn lã chã tuôn rơi.
Cảnh tượng hai con ôm lóc, Mộ Thanh thực sự nỡ chứng kiến. Hình ảnh vô tình khơi dậy ký ức ngày cha nàng xách gói rời xa quê hương, khiến cõi lòng nàng chùng xuống. Nàng gót bước nhanh khỏi sân.
Lúc Bộ Tích Hoan về gác xép, quả nhiên bắt gặp nàng đang đăm chiêu bên khung cửa sổ, vẻ mặt nặng trĩu tâm tư.
"Mất một quan tâm đến , ắt hẳn sẽ khác bù đắp ".
Bộ Tích Hoan tháo chiếc mặt nạ xuống, đặt nhẹ một chiếc bình t.h.u.ố.c nhỏ xinh lên bàn.
Tiếng động khiến Mộ Thanh xoay . Chiếc bình t.h.u.ố.c thoạt quen mắt, mang đậm dấu ấn của Vu Cẩn.
Bộ Tích Hoan kéo tay nàng xuống ghế, đặt gọn chiếc bình t.h.u.ố.c lòng bàn tay nàng:
"Thuốc chuyên trị hàn, ấm ngũ tạng lục phủ. Trong đó chứa Cỏ Ngạc Nữ, một loại thảo d.ư.ợ.c quý hiếm chuyên dùng để điều hòa khí huyết nữ nhân của bộ tộc Đồ Ngạc. Ở chốn Thịnh Kinh lạnh lẽo , loài cỏ hiếm hoi lắm mới sống sót . Vu Cẩn đổ tâm huyết ươm trồng bao năm mới chế một bình t.h.u.ố.c nhỏ . Nàng nhớ mang theo bên , nếu nước quá lạnh thì tuyệt đối tắm. Vạn bất đắc dĩ ngâm nước thì nhớ uống một viên. Hãy trân quý sức khỏe của bản ".
Nói đoạn, móc thêm hai chiếc bình t.h.u.ố.c nữa. Kiểu dáng y đúc bình , chỉ khác biệt ở nút đậy.
"Còn đây là loại t.h.u.ố.c nàng vẫn thường dùng. Vu Cẩn thức trắng đêm để vo thành viên cho nàng tiện mang theo, mỗi ngày uống hai viên sáng tối. Khổ nỗi tối qua vội quá nên lượng ít, dùng bao lâu. Tầm nửa tháng nữa sẽ tiếp tế thêm cho nàng".
Mộ Thanh cầm ba bình t.h.u.ố.c tay, ánh mắt đăm đăm , phớt lờ mấy viên thuốc: "Đêm qua mò sang chỗ Vu Cẩn ?".
Vết thương của Nguyên Tu dấu hiệu hồi phục, Vu Cẩn mới dọn về Vương phủ ngày hôm qua. Đêm qua lúc Bộ Tích Hoan rời , nàng cứ ngỡ công chuyện gì khẩn cấp lắm. Chẳng lẽ lặn lội tận Cẩn Vương phủ ở ngoại thành chỉ để xin t.h.u.ố.c cho nàng?
"Chứ còn nữa?".
Bộ Tích Hoan khẽ thở dài: "Biết tỏng nàng là chúa liều mạng, đành gánh trọng trách bảo vệ thể nàng thôi".
"Cứ sai chạy xin là , cớ tự ?".
Mộ Thanh nhíu mày trách cứ. Tên mỗi ló mặt đường là rước theo bao nhiêu hiểm nguy cơ chứ?
"Thuốc của Vu Cẩn cứ sai xin là dễ dàng".
Bộ Tích Hoan trừng mắt Mộ Thanh, nhớ những lời vô tình vô nghĩa nàng thốt đêm qua, cơn bực tức bốc lên ngùn ngụt: "Huống hồ dám đích ? Nương t.ử cạn tình cạn nghĩa đến , vi phu ân cần săn đón chút đỉnh ?".
Mộ Thanh thoáng sững sờ. Nàng vốn dĩ cho rằng mối quan hệ giữa hai cần sự chân thành, thẳng thắn nên mới dốc hết bầu tâm sự cho . phản ứng của ... lẽ nào nàng cho kinh hãi ?
Bộ Tích Hoan bật , chỉ là ý nơi đáy mắt chẳng mấy vui vẻ.
“Thanh Thanh, tối qua nàng quả thực khiến một phen mở mang tầm mắt”.
Hắn cầm lấy tay nàng, chậm rãi vuốt nhẹ đầu ngón tay, giọng cũng dịu xuống.
“Ta cứ tưởng đời chẳng còn mấy chuyện thể khiến sợ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-547-tien-biet.html.]
Hắn ngước mắt nàng.
“Hóa vẫn ”.
Mộ Thanh khựng .
Bộ Tích Hoan tiếp. Hắn chỉ lấy Cỏ Ngạc Nữ , đặt tay nàng, khóe môi cong lên vẻ lười nhác quen thuộc.
“Thánh d.ư.ợ.c cũng tìm về cho nàng ”. Hắn khẽ siết tay nàng, hỏi: “Nương t.ử định dỗ vi phu đôi câu ?”.
Mộ Thanh thừa Bộ Tích Hoan cái nết nghiêm túc chẳng duy trì lâu. Nàng quyết buông lời đường mật, nhưng bàn tay vẫn để mặc vuốt ve, khóe môi bất giác cong lên một nụ mỉm.
"Hửm?". Bắt nụ , khẽ bóp nhẹ lòng bàn tay nàng.
Mộ Thanh ngoảnh mặt ngắm hoa đào ngoài cửa sổ, im lặng , nhưng nụ môi còn rạng rỡ hơn cả nhành hoa đào khoe sắc nắng xuân.
Đang lúc cả hai đắm chìm trong tiếng đùa vui vẻ, từ mái nhà bỗng vọng xuống một giọng : "Bẩm chủ thượng, đến ".
Giọng thuộc về Nguyệt Ảnh, nhưng chỉ lên tiếng chứ thò mặt .
Bộ Tích Hoan liếc ngoài cửa sổ, nụ môi chợt tắt lịm, giọng điệu trở nên lười nhác: "Truyền!".
Người đến là một ám vệ đóng thế cho Thôi Viễn. Sau khi Thôi Viễn khởi hành xuống Giang Nam, ám vệ sẽ lưu phủ Đô đốc phận của Thôi Viễn, ngày ngày đến Vọng Sơn Lâu. Đã là sống trong phủ Đô đốc, dĩ nhiên mắt Mộ Thanh.
Thiếu niên một diện mạo vô cùng bình thường, chẳng gì nổi bật. Vừa bước lên gác xép, quỳ rạp xuống, cung kính hô: "Thuộc hạ bái kiến chủ thượng, bái kiến Đô đốc".
Mộ Thanh thấy giọng sững sờ - quen tai thế nhỉ!
"Ngươi là...". Mộ Thanh nhíu mày cố nhớ.
Một giọng mang cảm giác quen thuộc nhường , chắc chắn nàng từng tiếp xúc. Thế nhưng, lượng ám vệ trướng Bộ Tích Hoan mà nàng từng gặp mặt đếm đầu ngón tay, thuộc nhất chỉ Nguyệt Sát và Nguyệt Ảnh, cùng lắm là thêm vài mới gặp dạo gần đây.
Mắt Mộ Thanh bỗng sáng rực lên. Nàng kịp cất lời, thiếu niên ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên khi thấy Mộ Thanh chỉ giọng đoán danh tính của .
Bộ Tích Hoan chằm chằm tên ám vệ, khóe môi nhếch lên một nụ lạnh nhạt, hờ hững nhắc nhở Mộ Thanh: "Là thỏ non đấy".
Thiếu niên , ỉu xìu cúi gầm mặt xuống: "Chủ thượng, thuộc hạ tội . Từ nay về , thuộc hạ thề sẽ dốc lòng việc tại phủ Đô đốc".
"Cớ ngươi mặt ở đây? Bộ Tích Trần ?".
Mộ Thanh tò mò gặng hỏi.
Thiếu niên chính là tên tiểu nhị ở tửu lâu Tường Ký. Cùng với tên chưởng quỹ, gã bắt cóc Bộ Tích Trần và tẩu thoát đến phủ của Nguyên Tu, qua mặt đợt lục soát thành dạo nọ, đồng thời cũng moi nguồn gốc của Độc Diêm La. Ngặt nỗi mấy ngày nay, tình hình trong thành căng như dây đàn, bọn họ vẫn giấu kín Bộ Tích Trần thả . nay thiếu niên giao phó nhiệm vụ mới, ắt hẳn vụ của Bộ Tích Trần cũng ngã ngũ .