Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 541: Ai nói thay bách tính
Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:39
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc đó, một giọng bất thình lình vang lên: "Cớ Đô đốc đối đãi t.ử tế với Hồ đến ?".
Mộ Thanh ngẩng đầu lên. Cả đám học trò trong đại sảnh cũng đồng loạt ngoái . Ở góc Tây Bắc, một nam thanh niên mặc áo xám bật dậy. Đám bạn học cùng bàn sức nháy mắt hiệu, nhưng gã ngơ, chỉ đăm đăm Mộ Thanh, vẻ mặt hầm hầm phẫn nộ, giọng điệu đầy vẻ chất vấn.
"Kể từ thuở Đại Hưng lập quốc sáu trăm năm nay, Ngũ Hồ ngừng dấy binh quấy nhiễu biên cương. Bá tánh vùng Tây Bắc oằn gánh chịu vô vàn khổ ải. Mãi cho đến khi Trấn Quân Hầu, Nguyên Đại Tướng quân Tây Bắc lĩnh ấn trấn giữ biên ải, lợi dụng địa hình hiểm trở thiết lập hệ thống phòng ngự, Ngũ Hồ mới thể xâm phạm sâu trong quan ải. Vậy mà, binh sĩ Tây Bắc của chúng vẫn cứ đổ máu, hy sinh xương m.á.u đếm xuể vì những đợt tấn công quấy rối của bọn chúng. Chẳng cần nhắc chuyện xa xôi, chỉ cần nhớ đợt liên minh Ngũ Hồ ồ ạt tấn công cuối năm ngoái. Chỉ trong vỏn vẹn một năm, bảy vạn tướng sĩ sa trường, bỏ vì nước. Bá tánh chỉ hận thể g.i.ế.c sạch lũ Hồ, lột da xẻ thịt bọn chúng. Đô đốc mang lòng từ bi bác ái đến thế ?".
Nam thanh niên nhấn mạnh từng chữ, giọng vang vọng khiến khí huyết đám học trò sục sôi. Thậm chí những ban đầu ý định chất vấn cũng hùa theo, hằn học Mộ Thanh.
Hô Diên Hạo khẽ nheo mắt, phắt đầu lườm gã thanh niên, vết sẹo dài đuôi mắt trái vặn vẹo trông đến là rợn .
Đa Kiệt thì sôi máu, nhảy dựng lên, hai tay siết chặt thành nắm đấm, sát khí đằng đằng chực chờ vung tay tước đoạt sinh mạng.
Trái , Mộ Thanh vẫn điềm nhiên yên như tượng tạc, ánh mắt găm chặt gã thanh niên.
Cả một sảnh đường Nho sinh đang nín thở chờ đợi nàng lên tiếng giải thích. Mộ Thanh tuyệt nhiên thèm biện minh lấy nửa lời, chỉ sắc bén vặn :
"Ngươi từng trận ?".
Gã thanh niên ngớ , chẳng hiểu câu hỏi của nàng ngụ ý sâu xa gì, ưỡn n.g.ự.c đáp rành rọt:
"Chưa từng! Tại hạ là mang nghiệp bút nghiên".
"Vậy ngươi từng trấn ải biên cương ?". Mộ Thanh dồn ép tiếp.
Gã thanh niên nhíu mày khó chịu: "Tại hạ thưa là từng tòng quân, lấy chuyện trấn ải biên thùy cơ chứ?".
Mộ Thanh như điếc, vẫn cứ gặng hỏi thêm câu nữa: "Vậy ngươi từng tận tay c.h.é.m g.i.ế.c tên giặc Hồ nào ?".
Bị chất vấn liên tục, gã thanh niên hoang mang ức chế, tay siết thành nắm đấm, hậm hực : "Tại hạ bảo, tại hạ là...".
"Ngươi từng! thì !".
Mộ Thanh cắt ngang lời gã một cách thô bạo.
Ánh mắt nàng sắc lạnh như mũi kiếm chọc thẳng tâm can: "Ta từng khoác áo lính, từng trấn ải biên cương, và từng vung gươm tắm m.á.u giặc Hồ. Ta từng đổ m.á.u vì sự bình yên của bách tính nơi biên ải, từng chứng kiến những chiến hữu của ngã xuống vì tổ quốc. Còn ngươi, ngươi cống hiến gì cho giang sơn xã tắc , mà dám vỗ n.g.ự.c chất vấn mặt cho bách tính biên cương?".
Mặt gã thanh niên nóng ran như lửa đốt, nhưng gã vẫn cố chấp cãi chày cãi cối: "Đô đốc phán thế là sai . Từ ngàn xưa, văn thần trị nước, võ tướng giữ thành. Đô đốc là võ tướng, việc bảo vệ non sông, gìn giữ sự bình an cho muôn dân là chức trách. Còn tại hạ là học chữ thánh hiền, việc lo nước thương dân, cất tiếng cho bách tính trong thiên hạ cũng là bổn phận của kẻ sĩ".
"Chuyện ngươi lo nước thương dân, tin. Chuyện ngươi cất tiếng bách tính, cũng tin. Ngặt nỗi, những lời ngươi thốt , chắc chạm đến tiếng lòng thực sự của muôn dân thiên hạ".
"Đô đốc ý gì?".
Sắc mặt gã thanh niên sầm xuống, chắp tay lạnh nhạt: "Xin Đô đốc cứ thẳng thắn chỉ giáo!".
"Chỉ giáo thì dám, chỉ hỏi một câu, túc hạ đây xuất từ tầng lớp bần hàn ?". Mộ Thanh chất vấn.
Gã thanh niên vung nhẹ ống tay áo, để lộ hai vạt áo sờn rách, bạc màu: "Tại hạ dĩ nhiên xuất từ con nhà nghèo khó".
"Nếu mang phận bần hàn, cớ ngươi hiểu gì về nỗi thống khổ của bách tính? Ngươi thốt những lời cuồng ngôn như 'bách tính chỉ khao khát c.h.é.m g.i.ế.c sạch giặc Hồ'?".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-541-ai-noi-thay-bach-tinh.html.]
Gã thanh niên nghệt mặt , chẳng hiểu câu của chỗ nào sơ hở?
Cả sảnh đường Nho sinh cũng ngơ ngác kém. Chẳng lẽ câu gì sai trái ?
"Ta hỏi ngươi, khao khát lớn nhất của bách tính trong thiên hạ là gì?". Mộ Thanh đanh giọng hỏi.
"Là thái bình thịnh trị, an cư lạc nghiệp". Gã thanh niên đáp lời.
"Nếu là thái bình thịnh trị, cớ tồn tại cái khao khát 'g.i.ế.c sạch giặc Hồ'?".
"..."
Mộ Thanh lạnh.
“Ngươi luôn miệng bách tính Đại Hưng g.i.ế.c sạch Hồ. Ta hỏi ngươi, ai cho ngươi quyền thiên hạ mở miệng?”.
“Bách tính mong biên cương yên , ruộng đồng giày xéo, trận ngày trở về. Còn g.i.ế.c địch lập công, mưu đồ bá nghiệp, lưu danh sử sách — đó là khát vọng của đám văn nhân sĩ t.ử các ngươi, của bách tính”.
Nàng thẳng .
“Bách tính cầu thái bình. Văn nhân cầu công danh. Hai thứ , ngươi đừng cố tình nhập một”.
“Huống hồ, kẻ mặt ngươi chỉ là một đứa trẻ bốn tuổi. Nó cầm đao g.i.ế.c Đại Hưng, dẫn binh xâm phạm biên cương. Chỉ vì sinh mang huyết thống Ngũ Hồ, ngươi định tội c.h.ế.t cho nó?”.
“Nếu đó là đại nghĩa mà ngươi ...”, Mộ Thanh nhếch môi: “Thứ đại nghĩa , cần khoác danh bách tính”.
Mộ Thanh chẳng hề tránh né, thẳng tay chỉ về phía Hô Diên Tra Liệt.
“Trong mắt ngươi, nó là Tiểu Vương tôn bộ tộc Địch. cho kỹ — nó mới bốn tuổi”.
Hô Diên Tra Liệt vẫn cúi đầu ăn uống, dường như những lời tranh cãi gay gắt và vô ánh mắt căm ghét quanh đều chẳng liên quan đến nó. Đôi tay nhỏ còn cầm đũa thành thạo, gắp một miếng thức ăn vội vàng nhét miệng, hai má phồng lên vì nhai.
“Cha ông nó từng tàn sát bách tính Đại Hưng, kẻ nào g.i.ế.c thì kẻ đó trả mạng. Ta bênh”.
Mộ Thanh thẳng gã thanh niên: “ nó g.i.ế.c ai?”.
“Cha nợ con trả, thiên kinh địa nghĩa!”. Gã thanh niên cứng cổ đáp.
“Được!”.
Mộ Thanh dứt lời, cổ tay vung lên.
Vút!
Một đường sáng lạnh lướt sát cổ gã thanh niên. Phập một tiếng, lưỡi d.a.o mỏng găm sâu vách phía .
Cả sảnh lập tức náo loạn. Mộ Thanh chẳng buồn ngoảnh .