Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 538: Tiểu Vương tôn

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:35
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa xuống, Mộ Thanh mở lời: "Ngươi định sáng mai đưa hài cốt của cha ngươi về thảo nguyên ?".

Đa Kiệt chỉ gửi thiệp báo danh đến phủ Đô đốc chứ tuyệt nhiên đả động gì đến mục đích cuộc gặp.

Nghe Mộ Thanh , khỏi trầm trồ: "Thần Sứ quả nhiên liệu sự như thần".

"Xin nhắc , Thần sứ. Ta là võ tướng của triều đình Đại Hưng, Đô đốc Thủy sư vùng Giang Bắc". Mộ Thanh nghiêm giọng đính chính.

Cả đại sảnh bỗng rộ lên những tiếng xì xào bàn tán. Danh tiếng của Đô đốc Thủy sư Giang Bắc vang vọng khắp hang cùng ngõ hẻm Thịnh Kinh, nhưng hôm nay mới là đầu tiên nhiều tận mắt chứng kiến dung mạo thật sự của nhân vật .

"Thì Đô đốc cứ là Đô đốc!".

Đa Kiệt vốn dĩ chẳng mấy thiện cảm với võ tướng Đại Hưng, nhưng vì Mộ Thanh tỏ ý vui với danh xưng Thần sứ, đành chiều theo. Hắn phắt dậy, dùng thứ tiếng Hán lơ lớ, bập bẹ :

"Anh Duệ Đô đốc, theo đức tin của thảo nguyên chúng , thi hài của dũng sĩ thuộc về Thiên Ưng. Loài đại bàng thiêng liêng là sứ giả của Thiên Ưng Đại Thần, sẽ dìu dắt linh hồn dũng sĩ bay vút lên bầu trời cao rộng. A ba dẫu hóa thành bộ xương khô, nhưng là Kim Cương của bộ tộc Lặc Đan. Khi nhắm mắt xuôi tay, xứng đáng hướng ánh lên bầu trời mênh m.ô.n.g của thảo nguyên, để kiếp tiếp tục hóa thành bảo vệ bộ tộc Lặc Đan tươi . Thưa Đô đốc, gia tộc Đa Kiệt sẽ đời đời kiếp kiếp khắc cốt ghi tâm ân đức của ngài. Cúi xin ngài rộng lòng, cho phép đưa hài cốt a ba về quê hương thảo nguyên".

Đa Kiệt áp chặt bàn tay lên n.g.ự.c trái, khom cúi chào Mộ Thanh, thái độ vô cùng thành kính, thiết tha.

"Rất tiếc!".

Mộ Thanh thẳng thừng từ chối: "A ba của ngươi dính líu đến vụ án Thần quan Lặc Đan giả mạo. Vụ án vẫn còn nhiều góc khuất sáng tỏ, nên thể bàn giao hài cốt của ông cho ngươi lúc ".

"Đô đốc!". Đa Kiệt hoảng hốt, khẩn khoản kêu lên.

"Chẳng ngươi tuyên bố điều tra nữa ?".

Hô Diên Hạo bất thình lình chen ngang. Hắn luôn rắp tâm g.i.ế.c quách Đa Kiệt vì cái tội dám năm bảy lượt gọi là "đứa con của nữ nô", nên dĩ nhiên chẳng rảnh rỗi mà đỡ cho Đa Kiệt. Hắn chỉ đơn thuần thích chọc ngoáy, gây sự với Mộ Thanh, thích thú ngắm vẻ mặt tức giận của nàng.

Mộ Thanh phớt lờ Hô Diên Hạo, sự khiêu khích của chẳng mảy may lay động nàng. Nàng sang với Đa Kiệt:

"Nếu ngươi tin tưởng , một năm khi hộ tống đoàn hòa ngoài quan ải, hứa danh dự sẽ trao trả hài cốt a ba ngươi về thảo nguyên".

Khoảng thời gian một năm , nàng dự tính sẽ dành thời gian rảnh rỗi để tiếp tục nghiên cứu, khám nghiệm bộ hài cốt, tình cờ phát hiện thêm manh mối mới mẻ nào đó.

Đa Kiệt ngớ , kịp thốt lên lời nào thì chưởng quỹ và đám tiểu nhị khệ nệ bưng mâm thức ăn dọn lên. Chưởng quỹ vốn là tinh ý, dư sức nắm bắt tâm lý khách hàng. Biết giới văn nhân mặc khách lui tới Vọng Sơn Lâu chuộng khẩu vị thanh đạm, nhưng hôm nay thấy khách khứa bàn rặt những gương mặt Hồ, ông lập tức linh động đổi thực đơn. Chiều nay, ngay khi nhận mật báo từ phủ Đô đốc, ông vội vàng sai đầu bếp chạy chợ khiêng hẳn một con cừu về thịt. Mâm cỗ dọn lên những món thịt thà thịnh soạn, béo ngậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-538-tieu-vuong-ton.html.]

Hô Diên Hạo thèm khách sáo, tiện tay xé phăng một tảng thịt đùi cừu to bự, ngoạm một miếng rõ to, nhai khẩy:

"Thịt nhạt nhẽo quá, xách dép cho mấy cái đùi sói nướng từng xơi ở thảo nguyên Hô Tra! Nhắc thấy thèm rỏ dãi. Không Anh Duệ Đô đốc nhung nhớ hương vị nhỉ?".

"Nhớ chứ, chỉ hận thể mọc cánh bay ngay về thảo nguyên Hô Tra một chuyến nữa". Cuối cùng Mộ Thanh cũng chịu để mắt tới .

Hô Diên Hạo nhếch mép đầy ẩn ý: "Chắc là đang tiếc rẻ vì kịp xin tý huyết bổn vương chứ gì?".

Mộ Thanh gật đầu cái rụp: "Chuẩn cần chỉnh".

Hô Diên Hạo ngửa cổ lên trời sằng sặc, vớ lấy vò rượu nốc ừng ực. Rượu mạnh cay xé cuống họng, nhưng cảm thấy khoan khoái tột độ. Thích xin tí huyết cũng chả , miễn là trong đầu nàng hình bóng . Mường tượng cảnh khi rời , trong suốt một năm ròng rã sắp tới, nếu nàng cũng nhớ nhung như thế thì tuyệt vời mấy.

Ngoài thịt cừu, bàn tiệc còn bày biện vô món ngon đặc sản của Thịnh Kinh. Hô Diên Hạo dẫu là khách mời mà đến nhưng thái độ ăn uống cực kỳ thô lỗ, hệt như một kẻ bỏ đói lâu ngày, càn quét sạch sành sanh thứ bàn.

Trái ngược với , vị Tiểu Vương tôn Hô Diên Tra Liệt cạnh ngoan ngoãn, im lìm đến lạ. Thằng bé từ lúc theo Mộ Thanh bước quán đến giờ, đầu cứ cúi gầm, chẳng thèm hé răng lấy nửa lời. Dù đám hạ nhân phía gắp đầy ắp thức ăn bát, thằng bé cũng chẳng thèm động đũa.

Mộ Thanh đối diện, nhẹ nhàng hỏi han: "Thức ăn hợp khẩu vị của ngươi ?".

Hô Diên Tra Liệt cô độc, câm nín, như thể âm thanh xung quanh đều lọt thỏm vô tận.

"Nàng đang hỏi chuyện ngươi đấy". Hô Diên Hạo lia ánh mắt sắc lạnh, u ám về phía thằng bé.

Tên thị tùng theo hầu hạ Hô Diên Tra Liệt giật hoảng hốt, vội vàng dùng tiếng Hồ nhắc nhở: "Vương tôn, Anh Duệ Đô đốc đang hỏi ngài kìa".

Mộ Thanh quan sát sắc mặt của hai họ, sang hỏi tên thị tùng: "Thằng bé hiểu tiếng Hán ?".

"Nó hiểu hết đấy! Con cháu vương tộc thảo nguyên từ lúc bập bẹ tập nhồi nhét cả tiếng Hồ lẫn tiếng Hán. Suốt hai tháng trời ăn nhờ ở đậu chốn Thịnh Kinh , nó còn mời hẳn thầy dạy về rèn thêm tiếng Hán nữa cơ mà".

Hô Diên Hạo chằm chằm Hô Diên Tra Liệt, ánh mắt lạnh lẽo như băng, nụ môi tàn độc đến rợn .

"Kẻ câm thì giữ lưỡi gì, kẻ điếc thì cần lỗ tai để chi. Ngươi mất lưỡi và tai, chỉ cần giữ cái mạng quèn, thì vẫn thừa sức con tin ở Đại Hưng thôi".

 

Loading...