Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 536: Cạnh tranh công bằng

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:33
Lượt xem: 62

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu niên trong bộ bạch y thanh thoát, tựa cửa sổ, phóng tầm mắt xa xăm bao quát cả cố đô sầm uất, tráng lệ. Một luồng gió mạnh từ ngoài phố bất chợt thốc lên, cuộn lấy vạt áo rộng thùng thình của nàng, khiến nàng thoạt trông tựa như loài phượng hoàng kiêu hãnh đang vỗ cánh bay vút chín tầng mây.

Nguyên Tu lặng . Hắn Mộ Thanh lâu, trong mắt thoáng qua một vẻ khó tin hiếm thấy.

Hoang đường. Đây gần như là ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu .

Trên đời một nữ t.ử như nàng? Người khác nếu yêu bậc đế vương, hoặc cầu mong độc sủng, hoặc đành cúi đầu chấp nhận hậu cung ba nghìn giai lệ. Còn nàng thì — nàng chẳng cầu từ bỏ giang sơn, cũng chẳng chịu vì giang sơn của mà nhường nửa bước.

Nguyên Tu thế gia sẽ ép nạp phi. Nàng liền dựng nên một thế lực khiến cần thế gia.

Nguyên Tu là Đế vương, những việc bất do kỷ. Nàng mạnh đến mức ai còn thể khiến bất do kỷ.

Những lời cuồng vọng đến mức nếu đổi thành bất kỳ nào khác , Nguyên Tu lẽ chỉ xem như chuyện viển vông. mặt, nổi.

Bởi nàng chơi.

Mãi đến lúc , Nguyên Tu mới nhận dường như từng thực sự hiểu hết Mộ Thanh. Hắn nàng thông minh, nàng cố chấp với công lý, nàng thể vì một c.h.ế.t thể lên tiếng mà truy xét chân tướng đến cùng. từng nghĩ rằng một ngày , con gái vốn chẳng màng quyền thế thể tự bước ván cờ thiên hạ.

Mà lý do khiến nàng bước đó... là Bộ Tích Hoan.

Một cảm giác bất lực khó tả chợt dâng lên trong lòng Nguyên Tu.

Thôi. Hắn bỗng cảm thấy những lời khuyên ban nãy của đều trở nên thừa thãi.

Hắn vẫn luôn nghĩ thể cho nàng một con đường bình hơn Bộ Tích Hoan. Hắn Đế vương, tam cung lục viện, cũng cần đem hôn nhân đổi lấy triều thần. Chỉ cần nàng bằng lòng, thể cho nàng điều nàng .

đến giờ mới hiểu — nàng vốn chẳng cần một nàng chọn con đường dễ .

Nàng thể cùng nàng con đường nàng chọn. Mà đáng tiếc , nàng sánh vai từ đầu đến cuối cũng .

Vào cái đêm định mệnh , khi Bộ Tích Hoan trút bỏ chiếc mặt nạ mặt , lờ mờ nhận tình cảm giữa hai hề đơn giản. khi tin nàng sẵn sàng đ.á.n.h đổi cả lý tưởng cuộc đời, gánh lấy nỗi dằn vặt chỉ để giúp né tránh nguy cơ phế truất, trái tim như ai đó bóp nghẹt. Đau đớn nhường nào, nàng mãi mãi chẳng thể hiểu .

Chỉ vì đêm đó quá nhiều biến cố dồn dập, chẳng kịp ba mặt một lời với nàng. Và cũng vì chút uất ức cam lòng vẫn còn âm ỉ, hôm nay mới hẹn nàng tới Vọng Sơn Lâu một nữa.

Ai mà ngờ , thiếu nữ từng cả gan cải trang thành nam nhi, lặn lội tòng quân nơi biên ải Tây Bắc năm xưa, nay ôm ấp dã tâm trở thành thủ lĩnh của phe tân quý, mưu đồ thâu tóm binh quyền để đối đầu với cả bá quan văn võ.

“Nàng... thật sự nguyện vì đến bước ?”.

Cơn đau nơi lồng n.g.ự.c âm ỉ dấy lên. Nguyên Tu khẽ siết bàn tay, sắc mặt đổi, chỉ lặng lẽ nàng.

Mộ Thanh cũng . Trong đôi mắt nàng cuồng nhiệt, , thậm chí chẳng lấy một tia do dự.

Nàng chỉ khẽ đáp: “Ta cam tâm tình nguyện”.

“Được!”

Nguyên Tu bật . Tiếng khẽ động đến vết thương nơi ngực, mang theo vài phần khàn đục, nhưng vẻ chua xót trong mắt dần lắng xuống.

Hắn xoay bước . Đến cửa, Nguyên Tu chợt dừng chân, ngoảnh đầu nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-536-canh-tranh-cong-bang.html.]

“Nàng chọn con đường của nàng. Ta cũng con đường của ”.

Mộ Thanh khẽ nhíu mày. “Ngài gì?”.

“Không cần lo cho ”.

Nguyên Tu nàng, ánh mắt trở vẻ trầm tĩnh thường ngày.

“Nàng cứ điều nàng . Ta cũng sẽ điều cho là đáng ”.

Hắn ngừng một thoáng.

“Còn một chuyện, nàng hiểu rõ. Định ước giữa là chuyện quân thần, liên quan đến nàng”.

“Nàng xuất giá, cũng lập hậu. Chừng nào tên nàng còn chính thức ghi ngọc điệp hoàng gia, theo đuổi ngưỡng mộ, đường đường chính chính, thẹn với lòng”.

Khóe môi Nguyên Tu thoáng cong lên. Dứt lời, bước , ngoảnh .

Mộ Thanh nán trong phòng một lúc, trăn trở Nguyên Tu rốt cuộc đang ấp ủ mưu đồ gì. Nàng vội vã xuống lầu. Thấy nàng, chưởng quỹ đon đả chạy tới bẩm báo: Nguyên Tu lúc nãy về dùng xe ngựa, còn dặn dò ông để cỗ xe cho nàng sử dụng.

Người đ.á.n.h xe là binh trướng Nguyên Tu. Mộ Thanh ung dung xe trở về phủ Đô đốc, bước qua cửa đón ngay một ánh mắt lạnh buốt của Nguyệt Sát.

Hắn chẳng lấy một lời, nhưng Mộ Thanh chỉ liếc qua đoán đang nghĩ gì.

Giữa ban ngày ban mặt, một cô nương xuất giá theo nam nhân tận ngoài thành, đến lúc trở về còn xe của . Nàng thật sự chẳng hai chữ “tị hiềm” thế nào ?

Mộ Thanh như thấy vẻ mặt , bước lên gác xép thuận miệng hỏi: “Sao? Ngươi còn sợ giữa ban ngày ban mặt chuyện gì nên ?”.

Sắc mặt Nguyệt Sát lập tức tối sầm. Giữa ban ngày ban mặt chuyện nên ? Nàng còn dám miệng!

Hắn nghiến răng, theo bóng lưng Mộ Thanh, chỉ cảm thấy bao nhiêu ngày tận tâm hầu hạ đều uổng phí cả. Thuốc bổ uống thiếu một thang, mà chẳng thấy nàng giữ gìn thêm chút nào.

Xem chỉ bồi bổ thể là đủ. Ngày mai mua thêm một quyển Nữ Tắc về.

Bắt nàng . Đọc cho hết.

“Ngày mai xuất thành đến doanh trại. Ngươi truyền tin hỏi chủ t.ử nhà ngươi xem đêm nay rảnh qua đây một chuyến ”.

Vừa lên đến gác xép, Mộ Thanh thuận miệng dặn Nguyệt Sát.

Sắc mặt lạnh lùng suốt từ lúc nàng trở về của Nguyệt Sát cuối cùng cũng dịu đôi chút. Coi như nàng còn lương tâm, vẫn nhớ đến chủ t.ử nhà .

“Chuyện công”. Mộ Thanh thản nhiên bổ sung.

“...”

 

 

Loading...