Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 534: Lựa chọn

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:31
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ trong một đêm, riêng gì phủ Đô đốc Giang Bắc, mà dinh thự của vô vương tôn công tử, bá quan văn võ cũng lật tung. Biết bao nhiêu kẻ ôm hận trong lòng mà chẳng dám ho he nửa lời. Màn mắng mỏ xối xả của Mộ Thanh mặt Nguyên Tướng quốc lúc quả thực nỗi lòng của bao , xả cơn uất ức kìm nén bấy lâu. Chẳng qua là ai to gan lớn mật dám bộc lộ ngoài như nàng mà thôi.

Nói trắng , bá quan văn võ ai mà chẳng gia đình họ tộc đùm đề. Không giống như Mộ Thanh, cô thế cô, một một , c.h.ế.t cũng chỉ thiệt mạng một , nên dĩ nhiên chẳng sợ là gì khi đắc tội với Nguyên Tướng quốc.

Chính vì cái sự liều mạng, còn gì để mất mà Nguyên Tướng quốc đành bất lực Mộ Thanh. cứ nghĩ đến việc nàng cũng chỉ sống sót thêm một năm nữa, bao nhiêu cơn thịnh nộ kìm nén trong lòng đành nuốt ngược trong:

"Được thôi! Vậy thì ngươi cứ việc huấn luyện binh lính. Tháng Ba năm , khi băng tuyết tan chảy chính là lúc duyệt binh. Nếu Thủy sư Giang Bắc rèn luyện hồn, Bổn tướng nhất định sẽ tha cho ngươi!".

Mộ Thanh khẩy: "Ai tha cho ai, hạ hồi phân giải!".

Một năm thời gian, Nguyên Quảng toan tính của Nguyên Quảng, nàng mưu đồ của nàng. Ai là kẻ chiến thắng cuối cùng, cứ chờ xem!

Mộ Thanh ngang nhiên chất vấn Tướng quốc ngay tại điện Kim Loan, hai bên tan rã trong bầu khí ngột ngạt. Buổi chầu sớm chẳng thể tiếp tục, ngày mai bề bộn công việc, Nguyên Tướng quốc đành xin bãi triều, lệnh cho các quan thuộc Lễ Bộ lui bàn bạc chuẩn cho ngày mai.

Vừa bãi triều, Bộ Tích Hoan nhanh chóng rút lui qua điện phụ. Trước khi , quên ném cho Mộ Thanh một ánh đầy ẩn ý, như như .

Khi Bộ Tích Hoan rời , bá quan văn võ mới lục tục rút khỏi điện Kim Loan. Mộ Thanh sải bước dẫn đầu, tách biệt với đám đông quan . Ra khỏi cổng cung, nàng lập tức leo lên ngựa phóng .

Đang định hướng về phủ Đô đốc thì chợt tiếng vó ngựa dồn dập từ phía đuổi tới. Nàng đầu , hóa là Nguyên Tu đang phi nước đại đuổi theo, sóng vai cùng nàng.

Hắn sang hỏi: "Có qua ngoại thành một chuyến ?".

"Đến chỗ nào?".

"Vọng Sơn Lâu!".

Mộ Thanh khẽ chau mày, trong lòng chút chần chừ.

Lần tới Vọng Sơn Lâu cùng Nguyên Tu, bất ngờ thổ lộ tình cảm. Lần rủ rê ắt hẳn là vì chuyện của Bộ Tích Hoan. Đáng lẽ từ tối qua, khi đạt định ước quân thần với Bộ Tích Hoan, với tính cách của , gặng hỏi nàng ngay lập tức. Chắc vì bận giải quyết vụ hai tên gián điệp của Tường Ký lén đưa Bộ Tích Trần lẩn trốn Hầu phủ, trấn giữ phủ đề phòng quân Long Võ Vệ ập tới khám xét, nên mới chờ tới tận bây giờ.

"Để tạt qua phủ bộ đồ khác ". Mộ Thanh đề nghị.

Cả nàng và Nguyên Tu đều đang khoác bộ triều phục chỉnh tề, diện mạo thế mà xuất hiện ở Vọng Sơn Lâu thì quá sức nổi bật.

"Được! Gặp ở phủ Đô đốc!".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-534-lua-chon.html.]

Nguyên Tu gật đầu đồng ý, liền vung roi ngựa, rẽ sang con phố khác hướng về Hầu phủ.

Mộ Thanh trở về phủ sang bộ thường phục. Nửa canh giờ , Nguyên Tu mặt. Hắn vẫn dùng cỗ xe ngựa giản dị, kín đáo như ghé Vọng Sơn Lâu. Mộ Thanh thui thủi bước một , dứt khoát cho Nguyệt Sát bám theo, chui tọt xe ngựa cùng Nguyên Tu tiến ngoại thành.

Đến Vọng Sơn Lâu, bọn họ chọn căn phòng riêng tư quen thuộc, nơi thể phóng tầm mắt bao quát cảnh Đại Hàn tự. Trên bàn vẫn là bình thơm cùng bốn đĩa điểm tâm tinh xảo.

Đợi chưởng quỹ cáo lui, Mộ Thanh thẳng vấn đề: "Ngài chuyện gì ?".

Nguyên Tu chắp tay trầm ngâm bên cửa sổ. Bên triền núi ngoài , quanh Đại Hàn tự, hoa nở trắng xóa tựa biển tuyết, nhưng chẳng màng thưởng ngoạn. Nghe tiếng Mộ Thanh, mới xoay , ánh mắt dán chặt nàng, buông lời chất vấn:

"Tấm chân tình dành cho nàng, liệu bền lâu?".

"Ý ngài là ?". Mộ Thanh nhấc chén lên, câu hỏi liền khẽ nhíu mày.

Hương thoang thoảng lan tỏa khắp căn phòng, mỏng manh như sương khói, nhưng dường như vạch một lằn ranh vô hình ngăn cách hai .

Nguyên Tu khua nhẹ ống tay áo, một luồng gió cuốn theo hương hoa dại từ ngoài cửa sổ ùa , xua tan lớp sương mờ ảo mặt Mộ Thanh.

Nàng nhíu mày đặt chén xuống, chợt Nguyên Tu tiếp lời: "Nàng hiểu ý , lẽ nào rõ tâm tư của chính ? Nàng vốn dĩ ghét cay ghét đắng chuyện nam nhân năm thê bảy , cớ đ.â.m đầu ? Nàng phận của ? Nếu đại nghiệp của thành công, việc sở hữu tam cung lục viện là điều thể tránh khỏi. Nàng theo , liệu cam tâm tình nguyện chung chạ cùng bao phi tần khác, chôn vùi cả đời nàng chốn hậu cung?".

"Ta tuyệt đối cam tâm". Mộ Thanh đáp lời vô cùng dứt khoát.

Nguyên Tu thở phào nhẹ nhõm: "Vậy cớ nàng còn...".

Mộ Thanh rời ghế bước tới bên cửa sổ, phóng tầm mắt xuống con phố nhộn nhịp, tấp nập chân Vọng Sơn Lâu. Tiết trời tháng Hai ở Thịnh Kinh, hoa xuân đua nở rực rỡ. Đứng từ xa ngắm cố đô sầm uất, lộng lẫy như một bức tranh, giọng nàng cất lên đầy mộng mị:

"Một khi đem lòng yêu thương ai đó, sẵn sàng dốc cạn thứ vì họ".

Gió lùa qua khung cửa sổ. Trên sườn núi xa xăm bên ngoài thành, ánh nắng chói chang nhuộm vàng cảnh vật. Nguyên Tu đó, bóng dáng in hằn nền chùa cổ kính và nắng vàng rực rỡ, tựa như một bức tượng tạc, chỉ vạt áo đen tuyền bay phần phật trong gió, vô định và hoang mang.

“Nếu khoác long bào, thể cùng gánh giang sơn; nếu cần trận, cũng thể khoác chiến bào cùng xông pha sa trường. Ta cần từ bỏ ngôi vị Đế vương, chỉ cần từ bỏ tam cung lục viện. Đời thể cả thiên hạ, nhưng bên cạnh chỉ ”.

Những lời , ngay cả với Bộ Tích Hoan, Mộ Thanh cũng từng thốt . Nàng bộc bạch với Nguyên Tu bởi nàng thấu hiểu sự quan tâm dành cho , và cũng vẫn dập tắt hy vọng.

 

Loading...