kịp mở miệng, Mộ Thanh dội ngay một gáo nước lạnh: "Ta tuyệt đối theo các ngoài quan ải, đến thảo nguyên ".
"Cớ ?".
Đa Kiệt ngơ ngác hiểu: "Dân chúng thảo nguyên chúng thề sẽ kính trọng Thần sứ y hệt như cách chúng kính trọng Thiên Ưng Đại thần mà".
"Bởi vì, là Đại Hưng".
Giữa điện Kim Loan uy nghi, thiếu niên chắp tay thẳng tắp, lời tuy ngắn gọn nhưng chất chứa một tình yêu nước sâu thẳm.
Bản nàng vốn là một linh hồn từ thế giới khác lạc bước tới đây. Lúc cha còn sống, trong tim nàng chỉ khái niệm gia đình chứ chẳng màng đến quốc gia. Chế độ phong kiến với hoàng quyền tối thượng bao giờ mang cho nàng một chút cảm giác thuộc về. hơn nửa năm qua, kể từ ngày khoác áo tòng quân khải trở về, cuộc sống của nàng thêm những đồng đội sinh tử, cùng chung chí hướng, và những thuộc hạ hằng ngày sát cánh bên nàng. Nàng còn cô độc lẻ bóng nữa. Chính cái cảm giác thuộc về dần nhen nhóm thôi thúc nàng coi là một dân Đại Hưng. Dẫu cho vương triều mục nát, tồi tàn đến , nàng vẫn khao khát cống hiến, với niềm hy vọng mong manh về một bộ máy quan trong sạch, một nền hòa bình thịnh vượng trường tồn.
Đám sứ thần Hồ trân trân Mộ Thanh, điện Kim Loan chìm bầu khí tĩnh mịch một lúc lâu. Cuối cùng, Đa Kiệt đặt tay lên n.g.ự.c trái, cung kính cúi chào Mộ Thanh thêm một nữa, ánh mắt ngập tràn sự thán phục:
"Ta hiểu . Tình yêu mà Đô đốc dành cho quốc gia cũng sâu đậm hệt như tấm lòng tôn kính mà dân thảo nguyên chúng dành cho Thiên Ưng Đại thần. Người Lặc Đan chúng luôn ngưỡng mộ những bậc nam nhi mang trong chí khí như Đô đốc. Ta xin lấy danh dự của Kim Cương thề, tuyệt đối sẽ ép buộc Đô đốc bất cứ điều gì trái ý".
Nam nhi thảo nguyên vốn dĩ ruột để ngoài da, tính tình bộc trực, phóng khoáng. do sinh tồn giữa sa mạc hoang vu cằn cỗi, khí hậu khắc nghiệt, hàng trăm năm qua họ luôn khao khát những mảnh đất trù phú ở Trung Nguyên. Vì lẽ đó, những vụ đột kích, cướp bóc, g.i.ế.c chóc nơi biên ải diễn như cơm bữa. Nợ m.á.u giữa bách tính vùng biên cương Đại Hưng và Hồ chất chồng như núi. Dẫu trong Hồ vẫn những trọng tình trọng nghĩa như Đa Kiệt, nhưng cũng thiếu kẻ mang đậm tư duy đạo tặc: hận kẻ nào thì vung đao đoạt mạng, ưng thứ gì thì tay cướp đoạt. Hô Diên Hạo chính là một ví dụ điển hình.
Hô Diên Hạo chứng kiến thái độ của Đa Kiệt, sát khí trong đáy mắt dần thế bởi sự châm biếm, mỉa mai. Hắn hất cằm về phía Mộ Thanh, toan mở miệng phản bác.
lúc đó, Nguyên Tu khẽ động đậy cổ tay. Tà áo vút bay, một luồng nội công ngưng tụ thành thanh kiếm vô hình, lao vun vút về phía n.g.ự.c Hô Diên Hạo.
Luồng nội công của Nguyên Tu vô cùng cương mãnh. Thanh kiếm dường như ảo ảnh nhưng sắc bén đến rợn . Bá quan văn võ thấy thanh kiếm, nhưng họ tận mắt chứng kiến lớp lông sói trắng cổ áo Hô Diên Hạo bỗng nhiên dựng . Như một trận cuồng phong càn quét, lớp lông sói đồng loạt đứt phăng tận gốc, phóng tủa như hàng ngàn mũi kim lả tả rơi xuống nền gạch.
Bá quan văn võ kinh hãi tột độ. Đám sứ giả bộ tộc Địch theo Hô Diên Hạo cũng hoảng hốt kém, vội vã xúm che chắn bảo vệ , đồng thanh hét lớn:
"Có thích khách! Người Đại Hưng dám mưu sát Đại vương của chúng ".
Tiếng hét x.é to.ạc gian, nhưng đội quân bảo vệ ngoài điện án binh bất động. Bộ Tích Hoan và Nguyên Tướng quốc đồng loạt hướng mắt ngoài cửa điện, thấy đám thị vệ vẫn chôn chân tại chỗ, ai bước qua ngưỡng cửa lấy nửa bước. Dám to gan lớn mật ám sát Địch vương ngay giữa Kim điện, với công phu thâm hậu nhường , ngoài Nguyên Tu thì còn ai trồng khoai đất ?
Thế nhưng, Hô Diên Hạo vẫn bình an vô sự, nửa bước cũng lùi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-531-mot-doi-mot-nguoi.html.]
Nguyên Tu giấu nổi ngạc nhiên. Vết thương của vẫn lành hẳn, đòn kích nãy dẫu lấy mạng Hô Diên Hạo thì chí ít cũng khiến trọng thương. Cớ nhởn nhơ như ?
Như trêu tức Nguyên Tu, Hô Diên Hạo đủng đỉnh phủi phủi vòm ngực. Vài sợi lông sói còn vương lả tả rơi xuống, để lộ bí mật ẩn giấu bên . Đòn tấn công mang theo năm phần nội lực của Nguyên Tu tuy thủng một lỗ lớn vạt áo Hô Diên Hạo, nhưng phơi bày một màu vàng chói lóa, nhức cả mắt.
Thần Giáp!
Nguyên Tu bừng tỉnh ngộ. Hắn quên béng mất chuyện Hô Diên Hạo từng nhặt một bộ Thần Giáp trong địa cung. Với cái tính đa nghi như Tào Tháo và độ trân quý mạng sống hơn vàng của , chắc chắn lúc nào cũng mặc bộ giáp .
Hô Diên Hạo hất mặt thách thức Mộ Thanh, hỏi gằn: "Nếu bổn vương cứ nhất quyết ép buộc ngươi thì ?".
Hắn hề bóc mẽ phận nữ nhi của Mộ Thanh, chỉ đơn thuần đưa câu hỏi đầy tính khiêu khích.
Bá quan văn võ nín thở đưa mắt Mộ Thanh. Sát khí bừng bừng tỏa từ Nguyên Tu. Còn Bộ Tích Hoan vẫn chễm chệ ngai vàng, ánh mắt dẫu lạnh lùng nhưng toát lên phong thái của một kẻ nắm chắc phần thắng trong tay. Thấy vẻ mặt bình thản của , Mộ Thanh cũng vững tâm hơn hẳn. Nàng thừa Bộ Tích Hoan cực kỳ nhạy bén với chuyện chính sự. Việc giữ thái độ thản nhiên sự chèn ép của Hô Diên Hạo, chứng tỏ cục diện hôm nay tuy vẻ căng thẳng nhưng chắc chắn sẽ chuyển nguy thành an.
Mộ Thanh sang Hô Diên Hạo. Từ lúc lớn tiếng đòi nàng hòa , nàng vẫn đưa câu trả lời trực tiếp nào. nếu nàng đoán đúng về thế cục hôm nay, thì tội gì nể nan :
"Đa tạ tấm chân tình của Địch vương, nhưng chẳng chút hứng thú nào với ngươi cả".
Cả điện Kim Loan chìm tĩnh mịch, bá quan văn võ đưa mắt đầy vẻ hoang mang, hiểu ất giáp gì.
"Ngươi ý gì!". Hô Diên Hạo mất kiên nhẫn quát lên.
"Ý là, hứng thú với những gã nam nhân luống tuổi".
Hô Diên Hạo: "..."
Bá quan văn võ: "..."