Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 522: Sóng ngầm
Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:17
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng từng là đồng hương, từng kề vai sát cánh chiến đấu sinh t.ử với lực lượng Thủy sư vùng Giang Bắc. Thêm đó, nàng còn là ân nhân cứu mạng của đại quân trong trận chiến núi Thanh Châu. Chỉ khi nàng thu phục sự trung thành tuyệt đối của năm vạn quân Thủy sư, ý chí và tinh thần rèn luyện của binh sĩ mới nâng cao, đội quân mới nhanh chóng trở nên hùng mạnh, thiện chiến.
Khi triều đình phong nàng Đô đốc Thủy sư Giang Bắc, họ ấn định một cuộc duyệt binh quy mô lớn đúng một năm. Trong suốt quãng thời gian một năm đó, nàng dĩ nhiên sẽ vắt óc tìm kiếm, thử nghiệm những phương pháp huấn luyện quân sĩ hiệu quả nhất. Chỉ khi nào những phương pháp áp dụng thành công và chứng minh sức mạnh thực sự, đó mới là thời khắc Nguyên Tướng quốc tay đoạt mạng nàng.
Nói cách khác, trong vòng một năm tới, nàng vẫn đảm bảo an tuyệt đối.
“Bộ Tích Hoan, cho rõ”.
Mộ Thanh thẳng mắt .
“Ta bảo vệ thì sẽ đường đường chính chính mà bảo vệ. Không cần trốn, cũng chẳng cần giấu ”.
“Đêm nay suýt đ.á.n.h mất thứ vẫn luôn tin tưởng. Một là đủ”.
Ánh mắt nàng tĩnh lặng, giọng cũng bình thản đến lạ.
“Ta sẽ để bất kỳ ai ép lựa chọn giữa sơ tâm của và thêm nữa”.
Nàng dừng một thoáng.
“Ta giữ cả hai”.
“Cho nên từ hôm nay, những chuyện đối mặt, tính cả một phần”.
“Con đường phía , cùng ”.
Mộ Thanh vẫn tháo bỏ chiếc mặt nạ ngụy trang. Đứng ngược sáng bên khung cửa sổ phía Tây của gác xép, ánh trăng nhạt nhòa lùi bước ánh nến rực rỡ. Khuôn mặt thiếu niên tuy bình phàm, giản dị, nhưng toát lên một luồng sáng chói lọi, khiến nam t.ử thong thả bên bàn cũng ngẩn ngơ, say đắm. Trong khoảnh khắc , ánh sáng rạng ngời từ đôi mắt nàng như thắp sáng cả năm tháng, cả giang sơn, khắc sâu tâm trí , trọn kiếp khó phai mờ.
"Đô đốc!".
lúc đó, tiếng bước chân dồn dập của Lưu Hắc T.ử vang lên từ tầng , phá vỡ bầu khí tĩnh lặng. Người kịp ló mặt, tiếng la hốt hoảng vọng tới:
"Quân Long Võ Vệ ập tới , chúng đòi lục soát bộ phủ ".
Nghe tiếng động, Bộ Tích Hoan nhanh tay lẹ mắt đội chiếc mặt nạ da lên.
Mộ Thanh ngẩng phắt đầu, ánh mắt lóe lên tia sát khí lạnh lẽo, quát lớn:
"Mở toang cổng phủ. Cho chúng lục soát thoải mái. Ta chỉ sợ bọn chúng thôi".
Bình thường phủ Đô đốc vắng vẻ, hiu quạnh như chùa Bà Đanh, thế mà đêm nay nhộn nhịp, ồn ào đến lạ thường.
Trời khuya khoắt, mùa xuân lạnh lẽo, bên ngoài và bên trong phủ đều rực sáng ánh đuốc. Hạ Đào, Tướng quân Tả Long Võ Vệ, lệnh cho quân lính vây kín phủ Đô đốc, còn bản thì đích dẫn quân xông thẳng trong.
Mộ Thanh điềm nhiên ở vị trí chủ tọa trong hoa sảnh, thong thả nhấp ngụm . Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử rút đao, vung búa, án ngữ vững chãi ngay cửa . Dương thị rút kiếm, che chắn phía Mộ Thanh. Nguyệt Sát và Hàn Kỳ Sơ hai bên tả hữu bảo vệ. Thôi Viễn lùi về phía , giang tay che chở cho hai cô em gái Thôi Linh và Thôi Tú. Mọi trong phủ Đô đốc đều tập trung đông đủ tại hoa sảnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-522-song-ngam.html.]
Đội quân Long Võ Vệ, áo giáp chỉnh tề, gươm đao sáng loáng, xếp thành hai hàng thẳng tắp từ cổng ngoài trải dài tới tận hoa sảnh. Mộ Thanh chậm rãi đặt chén xuống bàn, âm thanh lanh lảnh vang lên, nàng hờ hững ngước mắt đám quân lính.
Nghe tiếng chén chạm bàn, Thạch Đại Hải và Lưu Hắc T.ử lập tức tra vũ khí vỏ, dạt sang hai bên nhường đường, nhưng ánh mắt vẫn ghim chặt lấy Hạ Đào rời.
"Anh Duệ Đô đốc đêm hôm khuya khoắt vẫn còn nhã hứng thưởng cơ đấy, thật đáng ngưỡng mộ!".
Hạ Đào sải bước hoa sảnh, Mộ Thanh nở nụ đầy mỉa mai.
"Muốn lục soát thì cứ việc, lục xong thì cút xéo cho rảnh mắt!".
Mộ Thanh đặt chén xuống, giọng điệu chẳng chút kiêng dè.
Hạ Đào vốn từng trò chuyện với Mộ Thanh bao giờ, nhưng những chạm trán chốn triều đình cũng đủ để hiểu rõ tính khí lạnh lùng, ngang tàng của nàng. Nghe , chẳng buồn đôi co, xoay lớn tiếng lệnh: "Lục soát!".
Phủ Đô đốc tuy chỉ vỏn vẹn ba dãy nhà, nhưng đội quân Long Võ Vệ với những ngọn đuốc sáng rực nhanh chóng tản như dòng dung nham rực lửa trong đêm tối. Bọn chúng ùa từng ngóc ngách: Đông sương, Tây sương, tiền viện, hậu viên, thư phòng, gác xép, lục soát chừa một chỗ nào.
Chỉ một lát , một tiếng thét thất thanh vang lên x.é to.ạc màn đêm: "Mẹ kiếp!".
"Chuyện quái gì thế?!".
Hạ Đào nửa kinh ngạc nửa mừng rỡ, vội vàng sải bước khỏi hoa sảnh, chạy về hướng phát tiếng hét.
Đang nửa đường, một tên lính Long Võ Vệ mặt cắt còn giọt máu, loạng choạng chạy tới, chỉ tay về phía lưng: "Tướng... Tướng quân, chỗ... chỗ đó...".
Hạ Đào vội vàng chạy tới nơi. Băng qua vườn lê, bắt gặp một tên lính đang ngã bệt xuống đất, ngọn đuốc rơi lăn lóc bên cạnh, hắt ánh sáng mờ nhạt lên khuôn mặt trắng bệch vì kinh hãi. Hắn chỉ tay một căn phòng phía . Hạ Đào men theo hướng tay sang, lập tức rùng , hít một khí lạnh.
Cánh cửa đóng im ỉm, lớp giấy dầu dán cửa in hằn bóng đen của một kẻ... đầu!
Những cành lê trong sân đung đưa trong gió, bóng râm đổ dài lên cánh cửa, tạo nên một khung cảnh rợn tóc gáy, u ám như chốn âm ti.
Tên lính ngã bệt đất chân tay bủn rủn, tài nào dậy nổi. Những khác thì chần chừ, lưỡng lự, chẳng ai dám bước lên phía . Giữa thanh thiên bạch nhật mà thấy xương thấy ớn lạnh, huống hồ gì là giữa đêm hôm khuya khoắt, bộ xương còn thiếu mất cái đầu, trông kỳ dị, rùng rợn đến thế, chôn cất t.ử tế...
Không khí chìm sự im lặng đáng sợ. Giữa bầu khí tĩnh mịch, u ám đó, từ phía hậu viên chợt vang lên một tiếng hét kinh hoàng. Đám lính trong sân rùng , sởn gai ốc. Hạ Đào c.h.ử.i rủa một tiếng tức tốc chạy về hướng hậu viên.
Những tốp lính Long Võ Vệ đang lục soát ở các khu vực khác thấy tiếng thét, ngỡ rằng tóm hai tên cuồng đồ bắt cóc Bộ Tích Trần, liền tức tốc kéo chạy về phía hậu viên.
Khi Hạ Đào tới chân gác xép, thấy một toán lính của đang hốt hoảng lao từ gác xuống, kẻ ngã dúi dụi, chạy bán sống bán c.h.ế.t. Tên đầu thấy Hạ Đào liền hét toáng lên: "Tướng... Tướng... Tướng quân! Người... ... ...".
"Đầu !". Tên lính chạy phía vội vàng tiếp lời.
Một tên khác chỉ tay lên gác xép, run rẩy : "Hai! Tận hai cái đầu ".