Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 518: Hóa ra vẫn có

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:11
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh im lặng hồi lâu, cuối cùng hỏi: “Chàng thật sự thấy đắng cay ?”.

Bộ Tích Hoan nàng. Một lát , khẽ .

“Từng ”.

Chỉ hai chữ. Mộ Thanh bỗng gì.

Bộ Tích Hoan vốn định kể thêm. Rằng thuở nhỏ từng thấy đời quá đỗi bất công; đến thời niên thiếu cảm thấy năm tháng dài đến vô tận. Sau trải qua quá nhiều, những thứ từng khiến đau dường như cũng dần trở nên tầm thường.

kịp mở miệng, Mộ Thanh nghiêm túc : “Vậy nghĩ vẫn hiểu đúng vấn đề”.

“...Hửm?”.

Nàng , vẻ mặt hết sức đắn: “Người chịu thiệt mới tư cách than khổ. Còn kẻ chiếm hết tiện nghi sang than đắng cay...”.

Nàng dừng một chút, kết luận: “… đáng đồng tình”.

“...”

Bộ Tích Hoan nàng thật lâu. Rồi cúi đầu. Bờ vai khẽ rung. Cuối cùng, tiếng kìm nổi vang khắp phòng.

Mộ Thanh bình thản : “Ta sai?”.

“Không”.

Hắn nghiến răng: “Phu nhân đấy. Chỉ là sống từng năm, đầu tiên thấy an ủi khác bằng cách... tước luôn tư cách đau lòng của ”.

“Chàng !”.

Tiếng của Bộ Tích Hoan chợt khựng .

Mộ Thanh cúi mắt, thản nhiên tách một múi quýt từ tay bỏ miệng, như thể câu chẳng gì đáng .

nàng lâu.

Thì nàng . Biết vui. Biết thương hại. Cũng đối với , đôi khi một trận còn hữu dụng hơn trăm câu an ủi. Nàng chẳng dỗ . nàng dỗ .

Bộ Tích Hoan chợt cảm thấy quả quýt trong tay ngọt đến lạ.

Những thứ từng khiến chán ghét, nay dường như đều thể tìm đôi phần thú vị; những tháng năm từng tưởng dài đằng đẵng, giờ cũng chẳng còn đáng để nhắc tới.

Chẳng thế gian đổi khác. Chỉ là bên cạnh thêm một .

Mộ Thanh thấy thần sắc cuối cùng cũng giãn , lúc mới phủi tay, thản nhiên kéo câu chuyện trở về chính sự:

“Nếu an bài thỏa, cứ theo ý ”.

Nàng ngước mắt: “Đêm nay những gì với Nguyên Tu?”.

Bộ Tích Hoan nàng, nhất thời chẳng nên tức nên .

Dỗ xong là mặc kệ ngay.

Quả nhiên là nàng.

"Những gì cần , đều cả ".

Bộ Tích Hoan cúi đầu tiếp tục công việc bóc quýt. Những ngón tay thon dài, khéo léo của lột sạch lớp vỏ sần sùi, tỉ mẩn tước từng sợi xơ trắng mỏng tang bám múi quýt. Hắn khẽ c.ắ.n thử một múi, thấy vị ngọt lịm chua chút nào mới cẩn thận đút múi thứ hai đến tận miệng Mộ Thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-518-hoa-ra-van-co.html.]

Mộ Thanh khám nghiệm t.ử thi xong, đôi tay vẫn rửa sạch nên chẳng tiện cầm thức ăn, bèn há miệng nhận lấy múi quýt đút.

Bộ Tích Hoan mỉm mãn nguyện, tiếp tục đút cho nàng múi nữa: "Ta với Nguyên Tu rằng, hai sớm trao kỷ vật định tình, sính lễ của nàng cũng thu nhận. Giờ đây hai là đôi phu thê già êm ấm bên ".

Mộ Thanh im lặng . Một lát , nàng cúi mắt, chậm rãi c.ắ.n múi quýt trong miệng.

Rắc.

Bộ Tích Hoan liếc nửa múi quýt còn trong tay, thức thời mà nén ý nơi khóe môi.

Mộ Thanh cảm thấy quả thực thể bàn chính sự t.ử tế với .

Kỷ vật định tình?

Sính lễ?

Nàng lục ký ức từ đầu đến cuối, xác định giữa hai từng tồn tại bất cứ nghi thức nào thể gọi bằng hai chữ . Vậy mà qua miệng Bộ Tích Hoan, chẳng hiểu từ lúc nào nàng thành trao tín vật , hạ sính , chỉ còn thiếu ngày lành tháng để rước qua cửa.

Mộ Thanh ngước mắt, lạnh lùng hỏi: “Bệ hạ, ngài giải thích xem sính lễ đưa ngài đang ?”.

"Nàng nhớ ?".

Bộ Tích Hoan rạng rỡ: "Kỷ vật định tình trao cho nàng, chẳng nàng vẫn luôn mang theo bên đó ?".

Mộ Thanh ngớ , cúi xuống trang phục đang mặc, ánh mắt chợt dừng ở lớp tay áo giáp - đang ám chỉ dải Hàn Tàm Băng Tơ ?

mà, nàng bao giờ đưa cho món kỷ vật định tình nào cơ chứ?

"Nương t.ử trí nhớ kém quá".

Bộ Tích Hoan khẽ buông một tiếng thở dài: "Chiếc áo bào Cửu Long ngậm trúc mà nương t.ử tự tay khâu vá cho vi phu, vi phu luôn xem đó là kỷ vật định tình vô giá, cất giữ cẩn thận hệt như bảo vật đấy".

"..."

"À, còn cả bức họa do chính tay nương t.ử vẽ nữa. Vi phu đề tựa, cất giữ cẩn thận. Đợi đến ngày thiên hạ thái bình, giang sơn quy về một mối, vi phu nhất định sẽ đóng khung treo trang trọng trong tông miếu hoàng gia, để con cháu đời đời chiêm ngưỡng, coi như một lời răn dạy muôn đời".

Mộ Thanh vốn dĩ định giữ im lặng, để mặc xem Bộ Tích Hoan còn lôi thôi đến , nhưng đến đây, nàng thực sự kìm nén sự tò mò: "Chàng đề tựa chữ gì ?".

Nam t.ử mỉm , điềm nhiên đáp: "Khuyên chớ dại , hoa cúc cũng sẽ tàn".

Mộ Thanh: "..."

Thật sự ngoài dự đoán, nhưng cũng đủ khiến nàng phát điên.

Cơn thịnh nộ bùng lên, Mộ Thanh vặn : "Thế đưa sính lễ cho từ bao giờ?".

"Ủa? Nương t.ử quên nữa ? Đống ngân phiếu nương t.ử cuỗm ở Ngọc Xuân Lâu và Trường Xuân Viện, đó chẳng giao hết cho vi phu ? Tính sơ sơ cũng ngót nghét năm mươi tám vạn lượng bạc. Nữ nhi dòng đích của các quan nhất phẩm triều xuất giá, hồi môn hoành tráng lắm cũng chỉ tám mươi tám gánh, tính cả ruộng đất cửa hiệu cũng chẳng thể bì nổi con khổng lồ . Sính lễ của nương t.ử quả là hậu hĩnh vô cùng".

Bộ Tích Hoan tươi rói. Hắn còn tính đến vàng bạc châu báu tịch thu từ đám tham quan ô trong vụ án tham ô tiền trợ cấp quân Tây Bắc mà nàng lật tẩy. Nếu gộp cả đó , e rằng hồi môn của các nàng công chúa trong lịch sử cũng chẳng thể so sánh với nàng.

Mộ Thanh im lặng một lúc lâu. Đến nước , nàng đành giơ cờ trắng bái phục. Trình độ đổi trắng đen của đạt đến cảnh giới tối thượng, nàng tuyệt đối thể đọ .

Nàng đành thốt lên trong sự bất lực: "Chúng thể bàn chuyện đàng hoàng ?".

Nàng chỉ mong thể chốt xong chuyện tối nay khi đội Long Võ Vệ ập tới lục soát phủ, thế mà cứ dẫn nàng vòng vèo mãi.

"Được , bàn chính sự". Bộ Tích Hoan khẽ .

 

Loading...