Đêm nay, nàng quyết liệt bác bỏ tội danh thông đồng với ngoại bang của Bộ Tích Thịnh, e rằng Nguyên Tướng quốc bắt đầu sinh nghi, nhận nàng ngả về phía Hoàng đế.
Bộ Tích Hoan hiểu nàng đến thế, cũng luôn nghĩ cho nàng đến thế. Trước đó, ngay cả chuyện nàng và Cao thị định đẩy tội lên đầu mụ tú bà quản sự để che giấu chân tướng, còn nàng vì mà trái với nguyên tắc của . Nay giữa lúc Nguyên gia sinh lòng nghi kỵ, thể để ám vệ tìm đến phủ Đô đốc, tự tay đưa thêm bằng chứng về mối quan hệ giữa nàng và ?
Không phủ Đô đốc, thì là nơi nào?
Nơi nào mà lục soát thành cũng khó lòng tóm...
Mộ Thanh trầm ngâm suy nghĩ, bỗng trân trân Bộ Tích Hoan, một lúc mới thốt lên: "Hầu phủ?".
Ánh mắt nam t.ử lấp lánh ý tán thưởng: "Thông minh xuất chúng!".
Mộ Thanh: "..."
Kẻ thông minh xuất chúng ở đây là mới đúng chứ? Dám to gan lớn mật giấu ngay tại phủ của Nguyên Tu.
Nguyên Tướng quốc thể hạ lệnh lục soát cửa hàng, phủ của bá quan trong thành, nhưng động đến phủ Trấn Quân Hầu thì là chuyện khác. Khoan đám Long Võ Vệ gan bước qua cánh cổng , ngay cả Nguyên Tướng quốc đích hạ lệnh cũng cân nhắc đôi ba phần.
Ai bảo trong cả Nguyên gia, lão yêu quý nhất đúng cái khó chiều nhất?
Thương thế của Nguyên Tu vẫn lành, Nguyên gia lúc chỉ hận thể nâng niu trong lòng bàn tay, nào ai dám chọc nổi giận. Mà Nguyên Tu nổi tiếng bao che tướng sĩ quyền. Không chứng cứ xác thực mà dẫn xông Hầu phủ lục soát? Đừng Long Võ Vệ, cho dù là Nguyên Tướng quốc, e rằng Nguyên Tu cũng chẳng chịu nể mặt.
Lão Tướng quốc quyền khuynh triều dã, bá quan gặp lão còn dè chừng ba phần; mà gặp đứa đích t.ử , những lúc cũng chỉ đành tự nuốt cục tức bụng.
Tính tới tính lui, khắp cả Thịnh Kinh, còn nơi nào thích hợp để giấu hơn phủ Trấn Quân Hầu?
"Chàng... thôi về chỗ thế ".
Mộ Thanh định bụng hỏi xem đêm nay Bộ Tích Hoan đàm đạo gì với Nguyên Tu, nhưng lúc lúc. Hắn cứ rút lui cho lành.
"Sao về?".
Bộ Tích Hoan đong đưa chiếc mặt nạ tay: "Ở chỗ nàng chẳng tuyệt ?".
"Nếu nán lúc , lát nữa Long Võ Vệ ập tới lục soát, tình hình bên ngoài rối ren, chuồn cũng chẳng xong ".
"Thì khỏi chuồn".
"Vậy sáng mai lâm triều tính ?".
"Sáng mai khỏi lâm triều".
Bộ Tích Hoan khẽ mỉm : "Đêm nay tên thế ở phủ Tổng quản Nội vụ cũng màn kịch ho để diễn, khỏi cần ló mặt gì".
Hử?
"Kịch ho?".
Mộ Thanh ngờ vực Bộ Tích Hoan, nhưng câu hỏi buột khỏi miệng là nàng hiểu ngay ngọn ngành.
Nguyên Tướng quốc sinh nghi nàng, dĩ nhiên cũng sẽ sinh nghi cả Hoàng đế. Lão đời nào dung túng cho Hoàng đế xây dựng thế lực ngầm, càng chấp nhận thế lực đó cắm rễ ngay tại Thịnh Kinh. Thế nên đêm nay, ngoài phủ Đô đốc, phủ Tổng quản Nội vụ cũng sẽ đưa tầm ngắm.
"Màn kịch ho ám chỉ chắc là kịch xuân cung chứ gì?".
Mộ Thanh chuồn sớm nên khi rời , tên thế triệu hồi Lý Mỹ nhân, nữ nhi của Quang Lộc Tự Khanh Lý Thường, tới phủ Tổng quản Nội vụ thị tẩm. qua lời Bộ Tích Hoan, nàng thừa sức mường tượng đêm nay phủ Tổng quản Nội vụ chắc chắn sẽ diễn một màn xuân cung ướt át khiến đám lục soát đỏ mặt tía tai. Kịch liệt đến mức sáng mai bậc quân vương cáo ốm nghỉ lâm triều.
"Thiên hạ đồn đại các đời Hoàng đế đều thế và ám vệ, nhưng xem đám thuộc hạ của là nhọc nhằn nhất đấy".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-517-noi-an-toan-nhat.html.]
Mộ Thanh cảm thán, hy sinh vì nghệ thuật quá lớn.
"Sao nàng xót xa cho ?".
Bộ Tích Hoan mắng yêu. Ngần năm nay, vở kịch nào tên thế cũng gánh vác nổi. Có những lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, đành tự vận động. Tuy chỉ là diễn trò, đây chẳng mảy may bận tâm, nhưng giờ nghĩ thấy chán ngán đến tận cổ.
Nam t.ử thong thả lấy một quả quýt trong khay, cúi mắt bóc từng lớp vỏ. Động tác vẫn ung dung như thường, chỉ chút cay đắng nơi đáy mắt là giấu .
Mộ Thanh một lúc, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó chịu tên. Nàng vốn chẳng dỗ dành khác. Im lặng hồi lâu, nàng bỗng ngoảnh mặt :
“Chuyện ... nghĩ ”.
Đầu ngón tay Bộ Tích Hoan khựng : “Nàng nghĩ gì?”.
“Cũng đến nỗi vô vị”.
Hắn ngước mắt. Vẻ cay đắng như một câu quét sạch, đáy mắt tức khắc ánh lên ý :
“Ồ? Chuyện gì đến nỗi vô vị?”.
“Chàng đang gì”.
“Ta ”.
Mộ Thanh sang .
Bộ Tích Hoan ung dung bóc tiếp quả quýt, khóe môi cong lên, rõ ràng đang cố tình đợi nàng tự .
Nàng một lát lạnh nhạt kết luận: “Không thì thôi”.
“Ấy”.
Hắn bật , cuối cùng chịu buông tha cho nàng.
“Hiếm khi phu nhân chịu thừa nhận chuyện khuê phòng cũng đôi phần thú vị, vi phu nỡ giả vờ hiểu?”.
Mộ Thanh lập tức hối hận vì mở miệng.
Bộ Tích Hoan càng nước, thong thả ngâm: “Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triều...”.
“Bệ hạ”.
“Ừ?”.
“Chàng còn ngâm nữa, sẽ khiến ngày mai thật sự thể tảo triều”.
Bộ Tích Hoan im bặt một thoáng, cúi đầu bật . Hắn nàng đang dỗ . Nàng những lời mềm mại, càng chẳng an ủi khác thế nào. Thế nên thấy buồn, nàng chỉ thể vụng về tìm một chuyện đủ sức khiến phân tâm, thậm chí tiếc đem chính cho trêu chọc.
Nghĩ đến đó, ánh nơi đáy mắt càng sâu.
Mộ Thanh nụ , cảm thấy gì đó đúng. Nó quá dịu dàng. Dịu dàng đến mức phảng phất một nét cô tịch khó gọi thành tên.
Nàng chợt nhớ đến những năm tháng từng trải qua. Thuở nhỏ vây giữa cung đình hiểm ác, lớn lên khoác lên lớp vỏ hôn quân, ngày qua ngày sống giữa những lời đồn đại và ánh mắt khinh miệt của thế nhân. Có những chuyện kể nhẹ tênh, nghĩa là chúng từng khiến đau.