Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 514: Bắt cóc

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:40:07
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

gã chưởng quỹ dường như cạn kiệt kiên nhẫn. Gã ấn nhẹ lưỡi chủy thủ sát hơn yết hầu Bộ Tích Trần, giọng đanh : "Ta đếm đến ba. Nếu bọn chúng lùi , lập tức lấy mạng . Cùng lắm thì đồng quy vu tận!".

"G.i.ế.c gì? Một đao xuống là hết chuyện, chẳng thú vị. Hai cái mạng chúng mà chỉ đổi một cái mạng của ... món mua bán , ".

Tên thiếu niên trong bộ dạng tiểu nhị cạnh gã chưởng quỹ, tay vân vê con d.a.o găm, miệng man rợ. Gã xoay tít con d.a.o trung, vỗ đen đét lên mặt Bộ Tích Trần, nhếch mép khát máu:

"Ta thấy cứ đếm một tiếng, xẻo một miếng thịt, từ mặt xẻo nhất".

Gã chưởng quỹ mắt vẫn thẳng, tâm khống chế con tin, lạnh nhạt bóc mẽ: “Ngươi ngứa mắt với kẻ nào hơn ?”.

Thiếu niên sằng sặc, nghiến răng: “Nam nhân mà sinh mã thì một lũ đoạn tụ ẻo lả. Đáng băm!”.

Gã chưởng quỹ vẫn chẳng buồn ngoảnh đầu: “Câu nãy … ngươi chắc chứ?”.

Thiếu niên khựng , đảo mắt quanh, sắc mặt tức khắc cứng đờ. Sau đó thẹn quá hóa giận, cổ tay vung lên, một đường d.a.o lập tức xẹt qua mặt Bộ Tích Trần.

“Tại ngươi! Hại tiểu gia lỡ mồm!”.

Nhát d.a.o ngọt xớt, nhanh gọn và ngập tràn sát khí. Một dòng m.á.u tươi túa từ gò má Bộ Tích Trần, men theo lưỡi d.a.o nhỏ tong tỏng rỏ xuống mặt đất, tạo thành những đốm đỏ tươi nhức mắt.

"Con trai !".

Tống thị kinh hãi tột cùng. Trong cơn hoảng loạn tột độ, bà tình cờ liếc thấy tà long bào đỏ chót ngự cao, lập tức xoay quỳ mọp xuống, gào nức nở:

"Thiếp tội! Thiếp lú lẫn ! Mọi chuyện đều do bày , mong Bệ hạ mở lượng hải hà, hạ lệnh cho thị vệ lui quân, cứu lấy mạng sống con trai !".

Trên bảo tọa vẫn im lìm một tiếng động. Thế nhưng Tống thị vẫn cảm nhận rõ mồn một một ánh mắt sắc lạnh, vô tình đang găm chặt .

Tống thị run rẩy ngẩng mặt lên vị quân vương cao, nức nở: "Bệ hạ, Trần nhi dù cũng là ruột thịt của ...".

Lời Tống thị dứt, cái lý lẽ vô liêm sỉ lập tức tên thiếu niên rạch mặt Bộ Tích Trần khẩy chế giễu.

Gã thổi thổi giọt m.á.u còn vương lưỡi d.a.o găm, hối thúc gã chưởng quỹ: "Ngươi đếm lẹ lên, ngứa tay xẻo thịt lắm ".

Gã chưởng quỹ cũng chẳng chần chừ, lớn tiếng đếm: "Một!".

Thiếu niên khoái chí vang, vung tay múa d.a.o một vòng, "phập" một nhát, một giọt m.á.u lăn dài, nhuộm đỏ khóe mắt Bộ Tích Trần. Hai nhát d.a.o chéo hình chữ X cứa sâu hoắm má trái của gã. Nhìn từ xa, nửa khuôn mặt tuấn tú đỏ lòm m.á.u me, trông chẳng khác nào loài ác quỷ.

Tống thị hét lên một tiếng thất thanh, vứt bỏ hy vọng sự ân xá của Hoàng đế, bà liều mạng lao về phía Bộ Tích Trần.

"Bước thêm một bước nữa, cứa cổ ngay!". Gã chưởng quỹ lạnh lùng cảnh cáo.

"Cần gì đợi bước thêm một bước nữa?".

Thiếu niên càng man dại hơn, vung tay rạch thêm một nhát d.a.o nữa, khuôn mặt Bộ Tích Trần toác thêm một đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-514-bat-coc.html.]

Tống thị ruột gan như ai dùng d.a.o cắt từng khúc, đau đớn tột cùng. Bế tắc bề, bà đành quỳ mọp xuống đất, dập đầu lia lịa cầu xin khắp tứ phương tám hướng, mong mỏi hạ lệnh rút quân, buông tha cho hai gã chưởng quỹ và tiểu nhị Tường Ký tẩu thoát.

Cao thị lạnh lùng Tống thị. Vị Hằng Vương phi từng hô mưa gọi gió suốt mười mấy năm, giờ đây chật vật đến mức t.h.ả.m hại. Thế nhưng trong lòng Cao thị chẳng lấy nửa phần khoái ý.

Có gì đáng để hả hê ?

Phu quân nàng c.h.ế.t t.h.ả.m tay hai con Tống thị. Người c.h.ế.t thể sống , món nợ m.á.u , há thể chỉ bằng chút nhục nhã mắt mà coi như trả xong?

"Hai!".

lúc , tiếng gã chưởng quỹ vang lên.

Âm thanh đó lọt tai Tống thị chẳng khác nào bùa đòi mạng của quỷ dữ. Bà thừa cái thằng nhãi ranh tàn nhẫn kiểu gì cũng rạch thêm một nhát lên mặt con trai . Bà cũng hiểu rõ mười mươi, cách duy nhất để cứu con lúc cầu xin đám thị vệ rút lui. Thế nhưng những mặt trong hoa sảnh lúc – từ Hoàng đế, Nguyên Tu, Vu Cẩn cho đến Mộ Thanh – chẳng ai màng dang tay cứu vớt. Người duy nhất thể xoay chuyển tình thế chỉ thể là Nguyên Tướng quốc.

Tống thị nhào tới ôm chặt lấy chân Nguyên Tướng quốc, gào xin ông lệnh rút . Nguyên Tướng quốc đang cau mày săm soi gã chưởng quỹ và tiểu nhị Tường Ký, cố vắt óc tìm hiểu xem hai tên rốt cuộc thuộc thế lực nào. Tiếng lóc ỉ ôi của Tống thị lão càng thêm bực bội, khó chịu.

"Ba!".

Lời dứt, một nhát d.a.o vút qua, mặt Bộ Tích Trần in hằn thêm một vết thương sâu hoắm.

Nguyên Tướng quốc mặt lạnh như tiền, bất ngờ gằn giọng: "Thả !".

Nghe lệnh, Trịnh Quảng Tề lật đật phục tùng. Một tiếng "lui xuống" vang lên, đám nha dịch lục tục lùi xa tít tắp. Thế nhưng đám Ngự Lâm Quân và binh lính Tây Bắc ngơ lệnh của Trịnh Quảng Tề. Nguyên Tu vẫn lên tiếng, cao cũng im lìm ban kim khẩu, hai đội quân vẫn cứ lù lù án ngữ cửa hoa sảnh.

"Ra lệnh cho quân của con lui xuống !".

Nguyên Tướng quốc sang với Nguyên Tu.

Nguyên Tu chắp tay lưng ngoài sân, hai cha con chạm mắt . Dường như một cơn sóng ngầm đang giằng co, xâu xé trong đôi mắt họ. Hoa sảnh chìm tĩnh mịch, thời gian trôi qua lạnh lẽo như cát chảy.

"Bốn!".

Tiếng bùa đòi mạng vang lên đều đặn.

Tên thiếu niên thuận tay rạch thêm một nhát, rướn cổ khuôn mặt nát bươm của Bộ Tích Trần, hô hố, chiều độc ác:

"Mỗi bên ba nhát, cân xứng phết đấy chứ!".

Gã vô cùng đắc ý với màn điêu khắc bằng d.a.o của . Ngắm nghía khuôn mặt Bộ Tích Trần một lát, gã bỗng tặc lưỡi chê bai:

"Trình độ phóng d.a.o của tiểu gia mắt thế , thử chiêu múa d.a.o loạn xạ xem ".

Khuôn mặt Bộ Tích Trần giờ đây chỉ còn là một mảng m.á.u đỏ lòm. Vùng cổ và cổ áo cũng nhuộm đỏ chói mắt. Sự oán hận và nỗi kinh hoàng hòa quyện đáy mắt gã, rực lên sắc đỏ thẫm còn đậm hơn cả màu máu.

 

Loading...