Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 505: Lật án

Cập nhật lúc: 2026-08-22 07:39:58
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu niên đĩnh đạc bước tới gần Bộ Tích Trần. Tiếng giày quan nện xuống nền gạch xanh buốt lạnh, dẫu phát một âm thanh nào, nhưng mỗi bước như nghiến nát xương , tỏa sát khí thầm lặng mà c.h.ế.t chóc.

"Ngươi quả quyết rằng, Bộ Tích Thịnh chính là tên chủ mưu giật dây vụ án giấu xác đáy hồ?".

Nàng dừng bước cạnh Bộ Tích Trần, mắt chẳng thèm đoái hoài gã, chỉ buông một câu hỏi nhạt nhẽo.

" thế!".

Bộ Tích Trần thẳng lưng lên, nhưng vì ngước Mộ Thanh nên gã nhíu mày đầy khó chịu. Cái nhíu mày còn kịp giãn , gã chợt cảm nhận một luồng gió sắc lẹm tạt ngang mặt.

Mộ Thanh vung tay, ống tay áo bay phần phật như một lưỡi d.a.o vô hình, quất mạnh một cú nảy lửa.

Chát!

Một lằn đỏ tấy lên nửa khuôn mặt Bộ Tích Trần. cú tát vẫn là gì so với tiếng quát như sấm sét của thiếu niên dội thẳng xuống đỉnh đầu gã.

"Hoang đường!".

Tiếng quát ầm vang tựa sấm nổ giữa tiết trời xuân, chấn động cả hoa sảnh. Ai cũng thấy chói tai, da đầu tê rần rần.

Lâm Mạnh lật đật lấy tay áo che mặt. Thôi xong, kẻ chọc giận cái tên Diêm Vương sống .

Bộ Tích Trần là Thế t.ử Hằng Vương phủ, dẫu vương quyền hiện thời phần lép vế, nhưng nhờ cái mác m.á.u mủ ruột rà với Hoàng đế, Hằng Vương phủ vẫn cố vớt vát ba phần thể diện. Tống thị coi đích t.ử như cục vàng cục bạc, từ bé đến lớn Bộ Tích Trần từng nếm mùi đòn roi, thậm chí một lời quở mắng nặng nề cũng từng lọt đến tai. Ấy mà hôm nay, gã một tên quan quèn tát sái mặt, còn c.h.ử.i bới thậm tệ. Mối nhục nhã tày trời gã nuốt trôi cho ?

Mặt mũi Tống thị tím tái vì tức giận. Bà chĩa ngón tay thẳng mặt Mộ Thanh, rít lên:

"Láo xược! Có Thánh thượng ngự giá ở đây, ngươi dám...".

"Câm mồm!".

Mộ Thanh phóng ánh mắt sắc lẹm như d.a.o găm xuyên thẳng Tống thị, khiến bà hoảng hồn ngã ngửa , suýt nữa thì ngất xỉu.

Sắc mặt Nguyên Tướng quốc sầm . Lão tiếp lời Tống thị: "Thánh thượng ngự giá ở đây, ngươi...".

"Ông cũng câm mồm nốt !". Mộ Thanh phắt , lạnh lùng gắt gỏng.

Khuôn mặt Nguyên Tướng quốc thoắt cái chuyển sang xám ngoét. Lão giống Tống thị, cái khí thế át của Mộ Thanh chẳng lão sợ hãi mảy may. Lão đùng đùng dậy, quát lớn:

"Láo xược! Trước mặt Thánh thượng mà ngươi dám ăn ngông cuồng, thất lễ khi quân. Kẻ đáng câm mồm chính là ngươi".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-505-lat-an.html.]

Mộ Thanh khẩy: "Ta thất lễ khi quân cũng chỉ mới . Còn ông, cái thói thất lễ khi quân của ông nó kéo dài đằng đẵng bao nhiêu năm nay ".

"Ngươi!".

"Nếu ông ngứa mắt , sáng mai thượng triều cứ việc tước chức quan, thu hồi ấn soái của , lúc đó sẽ tự động câm mồm. Còn nếu , kẻ nào giao tra án, kẻ nào giao luyện thủy quân, kẻ nào cần xài , kẻ đó câm miệng cho !".

"Ngươi, ngươi...".

Lão Tướng quốc tức đến nghẹn họng. Cái thằng nhãi ranh vắt mũi sạch đúng là đồ trời cao đất dày.

Nhà họ Nguyên cắm rễ chốn quan trường suốt sáu trăm năm. Từ hồi cha lão còn tại vị, lão nhẵn mặt đủ hạng trong triều. bao giờ, lão chạm trán một thằng nhãi ranh nào to gan lớn mật đến mức dám vả mặt hoàng quốc thích, c.h.ử.i bới cả quyền thần như thế . Nếu đem xử trảm, lão thực sự còn cách nào để bắt sợ hãi mà thần phục.

"Nếu Tướng quốc đại nhân nóng vội, đợi nổi đến sáng mai, thì ngay bây giờ phái tới phủ Đô đốc thu hồi ấn soái của . từ giờ cho đến lúc của ông mang ấn về, vẫn đường hoàng là Thủy sư Đô đốc Giang Bắc, và vẫn là thụ lý vụ án . Thế nên, ngay lúc đây, chỉ quyền thẩm vấn. Những kẻ phận sự thì ngậm miệng !".

Dứt lời, Mộ Thanh quỳ xuống hướng về vị trí bề , thưa: "Thần thỉnh cầu Bệ hạ ban tọa".

Vị Hoàng đế giả mạo khẽ nhấc ống tay áo đỏ rực, che khóe miệng đang giật giật, ánh mắt chan chứa nụ , cất giọng từ tốn: "Ban tọa".

Mộ Thanh tạ ơn dậy. Chẳng buồn đợi cung nữ bưng ghế tới, nàng tự tay kéo một chiếc ghế, chễm chệ ngay mặt Bộ Tích Trần.

Nàng đó, bệ vệ uy nghi, còn Bộ Tích Trần thì đang quỳ mọp đất. Dĩ nhiên gã chẳng cam tâm, nhổm định lên, Mộ Thanh bồi thêm một câu:

"Ép c.h.ế.t trưởng là trái đạo luân thường, đó là do chính miệng ngươi . Nếu , cứ quỳ đó mà sám hối !".

Cao thị mắt rưng rưng lệ. Nhìn bên má Bộ Tích Trần tấy đỏ như ai tát thêm cú nữa, trong lòng nàng dấy lên một nỗi chua xót âm ỉ. Thôi thì, đêm nay vì bảo sinh mạng cho cả phủ Tuyên Vũ Tướng quân, cái kẻ dồn phu quân nàng đường cùng tạm thời thể bắt gã đền tội. việc bắt gã quỳ gối ngay tại hoa sảnh Tướng quân phủ để tạ tội vong linh trưởng khuất, âu cũng là điều xứng đáng.

Tống thị vốn là Thân Vương phi, thuộc hàng Mệnh phụ triều đình. Bà dư sức quỳ gối Mộ Thanh, nhưng chẳng dám mở lời xin hoàng ân cho phép dậy. Hoàng thượng lúc chắc chắn đang hận thấu xương hai con bà , chuyện ngài ân chuẩn cho bà lên?

Sắc mặt Tống thị cứ biến hóa khôn lường, Mộ Thanh liếc xéo một cái tạm thời ngó lơ bà , sang nhắm Cao thị .

"Cao thị!".

Mộ Thanh cất giọng: "Hằng Vương Kế phi và Thế t.ử chắc nãy giờ màng nhĩ nghễnh ngãng nên lọt tai lời phân trần của ngươi. Ngươi chịu khó nhắc câu chuyện lúc nãy cho bọn họ thủng màng nhĩ ".

Cao thị vốn cùng hội cùng thuyền với Mộ Thanh, dĩ nhiên hiểu tỏng ý đồ của nàng. Phụ nữ chốn hậu cung xưa nay khả năng diễn kịch thừa, Cao thị sụt sịt lóc tua y xì lời cáo buộc hung thủ ban nãy. Cả Tống thị lẫn Bộ Tích Trần đều há hốc mồm, tin tai khi Cao thị chỉ mặt điểm tên một hung thủ khác . Hai con nhà bà kinh hãi tức tối lộn ruột. Mộ Thanh thu trọn từng biểu cảm khuôn mặt bọn họ, trong lòng tính toán xong xuôi.

Tiếp đến, nàng bắt đầu màn thẩm vấn.

 

Loading...