Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 499: Di thư (1)
Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:29:12
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:29:12
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Bộ Tích Thịnh từng danh tài năng nghiệm thi, phá án như thần của Mộ Thanh. Hắn cũng thừa hiểu việc nàng triệu tới phủ Đô đốc hôm qua là chủ đích điều tra. Nếu nàng tin đột t.ử ngay lúc dầu sôi lửa bỏng , chắc chắn sẽ đích tới khám nghiệm hiện trường. Bởi , dốc tâm dọn sẵn một con đường phá án ngay khi trút thở cuối cùng.
Lúc Mộ Thanh thẩm vấn ở tiền viện, Nguyên Tu mặt, nhưng qua là hiểu ngay ý đồ của nàng: "Ý nàng là, Bộ Tích Thịnh kẻ khác ép tự sát?".
"Chính xác! Hắn cài cắm nhiều chi tiết lúc lâm chung nhằm ngầm báo cho , cái c.h.ế.t của là tự nguyện".
Mộ Thanh liếc lọ Độc Diêm La trong tay, phóng tầm mắt sân tối đen. Đêm xuân tĩnh mịch, nhưng văng vẳng trong phủ Tuyên Vũ Tướng quân là tiếng than não nuột. Thế nhưng, đôi mắt nàng trong veo tĩnh lặng như một hồ nước gợn sóng, chẳng thể bất kỳ màn sương mù nào che khuất.
"Ta xem xét bức di thư của . Một kẻ khôn ngoan như , rải đầy rẫy những điểm khả nghi để dẫn tới lọ Độc Diêm La , thì chắc mẩm trong di thư cũng ẩn chứa hàng tá manh mối chờ khai sáng".
Mộ Thanh đợi ở ngưỡng cửa, ước chừng tàn một nén nhang thì Cao thị xuất hiện.
"Tiện nha bẩm , bảo Đô đốc tiền viện thẩm vấn hai con tiện tỳ Tùng Xuân, Tùng Hạ. Có bọn chúng mưu mô hiểm độc, đang tâm hạ sát chủ t.ử ?".
Cao thị bước sẵng giọng hỏi, ánh mắt hằn học sát khí.
Nghe thấy hai chữ "tiện tỳ", Mộ Thanh khẽ nhíu mày, đáp gọn: "Không ".
"Vậy thì là ai?".
"Bức di thư của phu quân ngươi ?".
Mộ Thanh buồn giải thích, để tránh Cao thị lải nhải chất vấn, nàng bồi thêm một câu: "Trong di thư chứa manh mối then chốt để phá án".
Nghe đến đây, Cao thị dẹp ngay mấy câu hỏi rườm rà, lật đật rút bức thư từ trong tay áo .
Lá thư niêm phong cẩn thận trong một phong bì, đó hai chữ nắn nót, ngay ngắn: "Di thư".
Nội dung bức thư như : "Ta từ nhỏ thọ giáo thánh hiền, nuôi chí lớn đền nợ nước, khổ luyện võ nghệ, quản ngại đông qua hè tới. Ấy mà nay bước sang tuổi tam thập nhi lập, sự nghiệp vẫn chẳng dấu ấn, lòng đau như cắt, muôn vàn uất hận, nên để bức thư . Hiền thê Cao thị của , phẩm hạnh đoan trang, hiếu thảo cần kiệm. Sau khi , mong nàng hết lòng phụng dưỡng già, hòa thuận với đích trưởng , dạy dỗ con cái nên , đừng mãi u sầu thương nhớ . Bất hiếu t.ử Thịnh để bút tích ngày mồng mười tháng Hai, năm Nguyên Long thứ mười chín".
Bố cục lá thư vô cùng mạch lạc, nét mực đậm đều, chữ ngay ngắn chỉnh tề. Tuy nhiên, ở những nét chuyển bút chút run rẩy, một vài chữ mực đọng quá nhiều, suýt nữa thì nhòe nhoẹt thành một cục đen ngòm.
Đọc xong, Mộ Thanh đột ngột ngoái đầu thẳng về phía Bộ Tích Hoan.
Bộ Tích Hoan đang rũ mắt, ánh trăng mờ ảo cùng ánh nến le lói hắt qua khe cửa sổ, hắt lên khuôn mặt thanh tao của nam tử. Giữa đôi lông mày dường như vương một lớp sương mỏng, tỏa luồng khí thế bức .
Nguyên Tu nhíu chặt đôi mày, săm soi Bộ Tích Hoan từ đầu đến chân, vẻ mặt đầy đăm chiêu. Khí độ của tên nhóc hôm nay khác lạ đến ?
Mộ Thanh để ý thấy vẻ mặt khác lạ của Nguyên Tu, tim khẽ thắt , vội vàng hỏi: "Ngài manh mối gì ?".
Bị ngắt quãng, Nguyên Tu giật thu ánh , tự nhiên đáp lời Mộ Thanh. Hắn đành nàng, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-499-di-thu-1.html.]
"Bộ Tích Thịnh vốn là con trưởng của Hằng Vương, tại dùng từ 'đích trưởng'? Chữ 'đích' thì còn lý, chứ thêm chữ 'trưởng' thì thật phi lý".
Mộ Thanh chỉ "ừm" một tiếng đáp - Chứ còn gì nữa, nghi vấn trong bức thư bét nhất cũng bốn điểm.
Quen với cái nết thao thao bất tuyệt của Mộ Thanh mỗi khi phá án, nay thấy nàng ậm ừ qua loa, Nguyên Tu thấy sai sai vô cùng:
"Nàng chỉ moi mỗi điểm bất thường đó thôi ?".
"Ừm".
Mộ Thanh gật gù, giọng điệu rõ mồn một nhưng khuôn mặt cứ cúi gằm xuống thư, chả đang nghĩ gì.
Lần thì Nguyên Tu tin chắc mười mươi là chuyện chẳng lành. Mọi khi phá án, Mộ Thanh bới móc những manh mối mà thiên hạ trố mắt ngờ tới. Những suy luận của nàng lúc nào cũng sắc sảo đến mức kinh ngạc, khiến chỉ bổ não nàng xem cấu tạo nơ-ron thần kinh kiểu quái gì mà đỉnh đến . Thế mà hôm nay, nàng im ỉm liền hai bận, trong khi đó chính nàng khăng khăng chắc nịch là bức di thư của Bộ Tích Thịnh chứa đầy manh mối.
"Nàng đang e ngại chuyện gì ?".
Nguyên Tu cau mày hỏi. Con nàng xưa nay tra án từng sợ là gì, ngay cả tội tày đình của Nguyên Tướng quốc nàng còn lôi ánh sáng chút chùn tay, thì đời còn chuyện gì mà nàng dám ?
Mộ Thanh lơ câu hỏi của Nguyên Tu, cắm cúi bức thư, như đang chìm đắm mớ tình tiết vụ án, chẳng hề gì xung quanh.
Ngay lúc đó, một bàn tay bất thình lình thò tới... gãi gãi lưng nàng.
Mộ Thanh giật thót , nhưng cố giữ nguyên tư thế, thèm ngoái đầu - Đứng lưng nàng lúc chỉ mỗi Bộ Tích Hoan chứ ai.
Hắn đó, mặt lạnh tanh, thần thái kiêu ngạo y hệt bản hảo của Nguyệt Sát. Ai mà ngờ , cái tay nấp lưng nàng đang giở trò gãi lưng ngứa ngáy thế cơ chứ.
Mộ Thanh bất động, mặc cho gì thì . Bởi lẽ nàng cảm nhận rõ, đang dùng ngón tay chữ lên lưng nàng.
"Không cần e ngại , cứ thoải mái".
Mộ Thanh nhíu mày, trong lòng đang đấu tranh tư tưởng dữ dội, mà cái bàn tay hư hỏng cứ tiếp tục gãi gãi lưng nàng.
"Nương t.ử thật lòng vì vi phu, vi phu vô cùng cảm kích".
Mộ Thanh tức trào máu. Lúc nước sôi lửa bỏng thế mà cái tên vẫn dửng dưng như , còn tâm trạng mà đùa giỡn . Bộ thể nghiêm túc một chút ?
Như thể thấu tâm tư của nàng, bàn tay phía xong, lưu luyến gãi thêm hai cái eo nàng, nhân tiện... nhéo nhẹ một cái. Cú nhéo mạnh nhẹ, nhưng chứa đầy ma lực câu hồn đoạt phách. Nửa của Mộ Thanh tê rần, ngọn lửa giận dữ bùng cháy dữ dội, nàng ngẩng phắt đầu lên.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.