Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 498: Phá án (5)

Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:29:11
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Thanh thấy chiếc bình ngọc quen quen. Vu Cẩn từng vài đưa t.h.u.ố.c cho nàng, nào cũng dùng loại bình ngọc trắng y hệt thế . Khả năng cao đây chính là bình Độc Diêm La mà Vu Cẩn đ.á.n.h mất.

Mộ Thanh vươn tay định chộp lấy chiếc bình, bỗng một chiếc khăn lụa trắng muốt đưa chắn ngang. Mộ Thanh ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt lạnh nhạt của Bộ Tích Hoan. Dẫu thốt nửa lời, nàng vẫn dễ dàng sự quở trách trong ánh mắt : Lọ t.h.u.ố.c độc cũng dám tay sờ , chán sống ?

"Này!".

Triệu Lương Nghĩa ấm ức mặt, chìa bàn tay dính đầy bùn vàng đất khè mặt Bộ Tích Hoan: "Chắc mỗi mạng Đô đốc của các là vàng là ngọc, còn mạng của tiểu gia đây là rơm là rác hả? Ban nãy tiểu gia lấy tay trần bới đất lên đấy”.

"Biết xót mạng thì mau rửa tay !".

Mộ Thanh giật thót , vội giật lấy chiếc khăn lụa tay Bộ Tích Hoan cẩn thận cầm lấy lọ t.h.u.ố.c tay Triệu Lương Nghĩa. Đoạn, nàng trầm giọng quát mắng, đuổi rửa tay.

Triệu Lương Nghĩa tròn mắt Mộ Thanh, hề hề: "Hóa tiểu t.ử nhà ngươi cũng lúc sợ ?".

Mặt Mộ Thanh đanh , nghiêm trang : "Thứ độc d.ư.ợ.c chôn đất, nắp bình đóng kín thì trời . Ngươi dùng tay bới đất, còn đó lèm bèm, rửa tay ngay. Đừng trách cảnh báo, lỡ chất độc dính da, nửa đời của ngươi đừng hòng mơ đến chuyện cầm đao múa kiếm nữa".

"Độc đến mức ?".

Triệu Lương Nghĩa trân trân bàn tay , Mộ Thanh đầy vẻ hoài nghi, nửa tin nửa ngờ.

"Ngươi từng thấy đùa bao giờ ?".

"... Chưa!".

Mộ Thanh thêm gì nữa, chỉ im lặng Triệu Lương Nghĩa chằm chằm.

Triệu Lương Nghĩa với nàng một lúc, bỗng thét lên một tiếng thất thanh, nhảy dựng lên: "Sao ngươi sớm!".

Thằng nhóc tính tình lạnh lùng cứng nhắc, quái gì đùa cợt? Huống hồ đang trong lúc phá án nghiêm trọng thế , chuyện ăn ốc mò.

Triệu Lương Nghĩa sợ toát mồ hôi lạnh, lời dứt, vọt mất hút như một cơn lốc - lo chạy rửa tay .

"Đóng cửa . Lát nữa cũng cấm thả phiền thẩm vấn". Mộ Thanh lệnh cho tên binh gác cửa.

Cửa phòng đóng sầm , bên trong tĩnh lặng như tờ một hồi lâu. Mãi Tùng Xuân mới rụt rè lên tiếng:

"Ý Đô đốc là, thứ độc d.ư.ợ.c hễ dính tay là toi mạng ? Thế nhưng... nô tỳ... vẫn sống sờ sờ đây mà".

Nếu lúc đó mà ả dính độc c.h.ế.t tươi thì giờ gánh cái nỗi nhục nhã lột đồ đ.á.n.h đập tơi bời thế .

"Ồ".

Mộ Thanh thản nhiên đáp: "Ngươi còn sống nhăn răng, chứng tỏ nãy chỉ c.h.é.m gió hù dọa thôi".

Tùng Xuân: "..."

Tên binh gác cửa: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-498-pha-an-5.html.]

Bộ Tích Hoan lưng , cố nén một tràng sảng khoái. Cái điệu bộ tỉnh queo, nghiêm túc của nàng, đem lừa quả là bách phát bách trúng.

"Ngươi cho kỹ cái lọ t.h.u.ố.c xem, đúng là cái lọ ngươi đem chôn ?".

Trong phòng còn kẻ phá bĩnh, Mộ Thanh liền chủ đề vụ án. Nàng dùng khăn tay lau sạch chiếc bình ngọc trắng, đặt lên lòng bàn tay cho Tùng Xuân xem kỹ.

"Chính là cái lọ . Nô tỳ mới đem chôn tối nay, thể nào lầm ".

Mộ Thanh khẽ rút nút bình, một mùi hương hạnh nhân ngào ngạt lập tức xộc thẳng mũi. Cái mùi chẳng những hề hắc, mà ngược còn phảng phất chút hương thơm của các loại hạt. Thật hiểu Vu Cẩn pha chế kiểu gì mà tạo thứ độc d.ư.ợ.c mùi vị hấp dẫn đến thế, chẳng trách Tùng Xuân nhầm tưởng nó là nước cốt hạnh nhân hảo hạng.

"Tối nay chủ t.ử của ngươi còn biểu hiện nào bất thường nữa ?". Mộ Thanh tiếp tục tra hỏi.

Tùng Xuân nhíu mày nhớ một lúc đáp: "Đô đốc hỏi thì nô tỳ cũng để ý, giờ nghĩ mới thấy tối nay chủ t.ử quả thực chút khác thường. Mọi khi nô tỳ bưng tiêu , ngài chẳng mấy khi để mắt tới nô tỳ. Vậy mà tối nay... ngài cứ dán mắt nô tỳ lúc chuyện. Cứ như thể những việc ngài sai bảo nô tỳ đều là chuyện hệ trọng sống còn, bắt nô tỳ khắc cốt ghi tâm ".

Vừa lúc đó, tên lính gác ngoài cửa bẩm báo rằng Liên nhi đưa tới.

Sau khi Liên nhi bước , Mộ Thanh vặn hỏi về sự việc ở phòng củi, chứng minh những lời Tùng Xuân khai báo là chính xác. Trước khi cho Liên nhi lui, Mộ Thanh hỏi thêm: "Phu nhân của các ngươi tắm gội đồ xong ?".

"Vừa mới xong. Không Đô đốc chuyện gì gặp phu nhân?".

"Ngươi về bẩm báo với phu nhân nhà ngươi, bảo bà mang theo bức di thư của Tướng quân tới thư phòng gặp ".

Liên nhi lệnh lui .

Mộ Thanh cũng chuẩn về thư phòng của Bộ Tích Thịnh. Trước khi , nàng dặn dò:

"Hai ngươi cứ từ từ hẵng tìm đến cái c.h.ế.t. Vụ án phá xong, thể triệu tập các ngươi bất cứ lúc nào. Tốt nhất là lo dưỡng thương cho khỏe . Chờ vụ án sáng tỏ, vết thương cũng lành lặn , lúc đó tìm c.h.ế.t cũng sức mà ".

Tùng Xuân và Tùng Hạ đưa mắt , kịp hé môi thì Mộ Thanh gót bước thẳng, chẳng thèm ngoái đầu .

Khi thư phòng, Nguyên Tu đang chắp tay chờ ngoài sân. Lúc nãy thấy Triệu Lương Nghĩa te te chạy gốc hạnh nhân bới móc tìm độc dược, lờ mờ đoán Mộ Thanh moi thông tin gì .

Tống thị lôi cổ đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t mà chẳng moi nửa lời, cứ đinh ninh đám đó thực sự mù tịt chuyện. Nào ngờ, Mộ Thanh tay là ngô khoai ngay.

"Hóa độc hạ trong bánh hạnh nhân thật ?". Nguyên Tu lên tiếng hỏi.

" ".

Mộ Thanh giơ chiếc bình ngọc trắng mặt Nguyên Tu bằng chứng.

"Chính xác là a trong bếp hạ độc Bộ Tích Thịnh ?".

Nguyên Tu nhíu mày, cảm thấy điều gì đó sai sai: "Nếu đầu độc, di thư gì?".

"Không thể ngờ , Bộ Tích Thịnh là kẻ thâm sâu mưu lược đến ".

Mộ Thanh đ.â.m thẳng mấu chốt của vụ án: "Hắn thực sự tự vẫn bằng t.h.u.ố.c độc, nhưng tuyệt đối tự nguyện. Chính vì thế, mới cố tình bày một đống những hành động phi lý ngay khi c.h.ế.t, cốt là để rải manh mối dẫn đường cho điều tra".

 

Loading...