Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 496: Phá án (3)
Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:29:09
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:29:09
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Mộ Thanh tiến gần chiếc bàn, nhón lấy một miếng bánh hạnh nhân. Chiếc bánh tạo hình thành đóa hoa mai tinh xảo, điểm xuyết vài hạt đậu đỏ nhỏ xinh. Hương thơm béo ngậy của sữa hòa quyện cùng mùi đậu thoang thoảng, kích thích vị giác, nhưng vẫn tài nào át cái mùi hạnh nhân ngai ngái, nồng nặc.
Nếu Bộ Tích Thịnh thực sự quyên sinh, hẳn sẽ chọn cách tẩm độc đồ ăn. rõ ràng, đĩa bánh hạnh nhân bốc mùi cực kỳ khả nghi.
"Muốn xác minh độc thì gì khó?".
Nguyên Tu ngoái đầu ngoài cửa, lệnh cho một tên binh: "Đi tóm ngay một con mèo hoang về đây!".
Mộ Thanh tỏng định dùng mèo vật thử độc, nhíu mày vặn : "Loài mèo thù hằn gì với ngài ?".
Nguyên Tu ngớ : "Nàng thích mèo ?".
Chưa đợi Mộ Thanh trả lời, gật gù tự quyết định: "Thế thì bỏ mèo , bắt con ch.ó hoang về đây".
"Chó thì ân oán gì với ngài?". Mộ Thanh nhíu mày.
Hồi mới học giải phẫu, nàng từng m.ổ x.ẻ ếch nhái, thỏ, chuột bạch, cả ch.ó mèo nữa. nghĩa là nàng m.á.u lạnh vô tình với sinh mạng. Trái , lưỡi d.a.o càng nhuốm m.á.u nhiều sinh linh, nàng càng thêm trân quý, thấu hiểu giá trị của sự sống.
"Nếu thực sự cần thiết thì đừng thế". Mộ Thanh ngăn .
"Ta tiền viện xem tình hình thế nào. Thẩm vấn đám trong bếp , bất đắc dĩ moi chữ nào thì tính ".
Bộ Tích Thịnh sống chung với một chính thất và một tì , phủ neo , bếp núc cũng chỉ một cái lớn và hai cái nhỏ. Cháo và bánh tiêu tối nay đều xuất từ gian bếp lớn.
Bếp lớn cai quản bởi một bà v.ú béo , trướng ba đầu bếp chuyên biệt các món Kinh kỳ, món Việt, và món Giang Nam. Thêm hai tỳ nữ chuyên phụ trách điểm tâm, cùng với hai tiểu đồng và hai a lo việc vặt vãnh. Chốn quan , quý tộc vốn cầu kỳ chuyện ăn uống, gia đình hoàng quốc thích càng khắt khe hơn. Điển hình như việc điểm tâm hầu hạ chủ tử, cấm tiệt đám bà vú, nữ nhân chồng, mà giao cho các thiếu nữ chồng, lai lịch trong sạch. Thiếu nữ tay ngọc ngà, hương thơm dịu nhẹ, khiến mấy vị công t.ử quý tộc cảm giác món điểm tâm qua bàn tay như thêm phần tinh xảo, mãn nhãn. Thế nên, ở các phủ Thịnh Kinh, a điểm tâm luôn thuộc hàng nhất phẩm, lúc nào cũng thiên vị, họa hoằn lắm mới phạt.
Bộ Tích Thịnh trúng độc bỏ mạng, Tống thị nổi điên lột đồ, đè đầu cưỡi cổ đám hạ nhân trong bếp và tiểu đồng bưng mâm đ.á.n.h đập tàn nhẫn. Hai ả tỳ nữ chuyên điểm tâm chịu nhục nhã ê chề, gào đòi sống đòi c.h.ế.t bảo danh tiết. Triệu Lương Nghĩa bực đập ngất xỉu, tiện tay ném một sương phòng gần đó.
Khu nhà ở của hạ nhân tuốt hậu viện. Đám đ.á.n.h thương tích đầy , Vu Cẩn dặn cấm di dời lung tung. Gió xuân đêm khuya lạnh buốt, hành lang ngoài hoa sảnh quá lạnh lẽo, đành tạm thời khiêng họ một sương phòng ở tiền viện.
Khi Mộ Thanh bước tới tiền viện, Phủ doãn Thịnh Kinh Trịnh Quảng Tề đang ngáp ngắn ngáp dài, nhâm nhi tách trong hoa sảnh. Lão vốn đang ngon giấc, báo Tuyên Vũ Tướng quân phủ án mạng, đành lồm cồm bò khỏi ổ chăn ấm nệm êm của mỹ mà chạy tới. Thừa Mộ Thanh nhúng tay vụ thì Phủ nha Thịnh Kinh chỉ nước bù , lão cũng chả buồn dẫn theo ngỗ tác, chỉ vác theo vài tên nha dịch cho lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-496-pha-an-3.html.]
Mộ Thanh lướt qua hoa sảnh thẳng tiến tới sương phòng, Trịnh Quảng Tề thấy liền thở phào nhẹ nhõm. Lão trốn Mộ Thanh còn kịp, chỉ cầu mong nàng đừng bắt chuyện với .
Mộ Thanh ló mặt tới cửa sương phòng, bên trong đang náo loạn hết cả lên. Triệu Lương Nghĩa mặt mày nhễ nhại mồ hôi, tông cửa bước , thấy Mộ Thanh như vớ cọc, mừng quýnh lên lôi tuột nàng trong:
"Tiểu tử, may quá ngươi tới , nhanh nhanh nhanh! Ngươi m.á.u lạnh xưa nay, cái vụ giao cho ngươi xử lý là chuẩn nhất!".
Bộ Tích Hoan lạnh mắt theo. Nghe cái giọng điệu của Triệu Lương Nghĩa, cứ như định xúi Mộ Thanh chuyện tày đình gì, ánh mắt càng thêm phần kỳ quái.
Mặt Mộ Thanh tái mét, vùng vằng hất tay Triệu Lương Nghĩa , lạnh lùng hỏi: "Làm cái gì mà ầm ĩ thế?".
"Còn vụ gì ngoài hai con nha đầu !".
"Chẳng đ.á.n.h ngất ?".
"Tỉnh !".
Triệu Lương Nghĩa bực dọc kéo cổ áo, vò đầu bứt tai: "Mẹ kiếp! Xông pha c.h.é.m g.i.ế.c giặc Hồ thì tiểu gia đây là mãnh tướng, chứ đ.á.n.h nữ nhân... cái khỉ mà tay cho ?".
Đại tướng quân đó hạ lệnh đ.á.n.h ngất, thấy hai ả liễu yếu đào tơ, eo lưng đ.á.n.h nát bét, vốn chỉ còn thoi thóp nửa cái mạng. Nếu tay tàn độc thêm chút nữa, khéo đ.ấ.m c.h.ế.t luôn chứ đùa. Thế nên chỉ gõ nhẹ hai cái, hai ả ngất lịm thật. Ai dè khiêng sương phòng bao lâu tỉnh rụi. Vừa mở mắt là nháo nhào đòi c.ắ.n lưỡi tự vẫn. May mà nhanh tay lẹ mắt, nhét giẻ miệng hai ả. hai ả bướng bỉnh cứng đầu, thì bẹp dí gượng dậy nổi nhưng cứ cố tình lấy trán đập ầm ầm mép giường. Định đ.á.n.h ngất nữa thì sợ lỡ tay đập c.h.ế.t , bỏ mặc thì sợ hai ả đập đầu tự t.ử thật. Đang lúc rối như tơ vò, định ngoài kiếm cứu binh thì tông trúng Mộ Thanh.
"Nhanh nhanh nhanh, ngươi mặt lạnh như tiền, là xót thương phái yếu , chuyện giao cho ngươi là êm xuôi nhất!". Triệu Lương Nghĩa lải nhải lôi tuột Mộ Thanh phòng.
Hai tên binh gác cửa , nhịn che miệng tủm tỉm.
"Cười cái gì! Phủ án mạng đấy!".
Mộ Thanh trừng mắt lườm hai tên lính, giật phăng tay áo, một luồng gió lạnh quất thẳng mặt Triệu Lương Nghĩa, hùng hổ bước phòng.
Hai ả nha sấp cùng một chiếc giường ấm, đang ngừng dùng trán đập mép giường, mép giường rướm máu. Hai ả mặc áo trong, nhưng hai tên binh bên cạnh vẫn là thiếu niên vợ, hai ả nha nóng tính, hai tên lính toát mồ hôi hột mà chẳng dám đụng .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.