Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 492: Trừng phạt Tống thị (2)
Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:29:05
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh bật khẩy, vung mạnh tay. Mảng da thịt lưỡi d.a.o bay vút lên trung, "phập" một tiếng dính chặt cột trụ trong hoa sảnh. Nàng tiếp tục vung cánh tay, phóng luôn con d.a.o phẫu thuật găm "phập" cột trụ theo .
Đám thị vệ đồng loạt liếc theo. Ngay lúc sự chú ý của chúng phân tán, tiếng đao găm cột còn dứt, Mộ Thanh bất thình lình hạ thấp .
Bọn thị vệ giật thót , định vung đao c.h.é.m xuống thì Mộ Thanh xoay phắt . Mái tóc đen nhánh của nàng tung bay như một suối mực đổ ập xuống, cánh tay dang rộng tung một đòn sấm sét. Giữa các ngón tay nàng kẹp sẵn một lưỡi d.a.o phẫu thuật mũi nhọn hoắt, đ.â.m chuẩn xác huyệt đạo cách đầu gối ba tấc của một tên thị vệ. Hai chân tên thị vệ lập tức tê liệt, ngã sụp xuống đất, tài nào gượng dậy nổi. Hắn hoảng loạn cực độ, nhưng đám đồng bọn cũng t.h.ả.m hại chẳng kém. Chỉ trong chớp mắt, từ lúc cúi đến khi thẳng dậy, Mộ Thanh liên tiếp hạ gục năm tên thị vệ bằng những đòn điểm huyệt chuẩn xác các huyệt đạo hiểm yếu ở đầu gối, thắt lưng, cổ tay và sườn.
Mọi việc diễn quá đỗi chớp nhoáng. Khắp hoa sảnh, chỉ kịp thấy đám thị vệ ngã rạp la liệt. Đám thị vệ đó, ai mất mạng, nhưng cũng chẳng tên nào lết dậy nổi. Giữa la liệt những hình bất động, thiếu niên cầm đao ngạo nghễ, chĩa mũi d.a.o về phía Tống thị.
Những tên thị vệ còn sợ hãi lùi bước, chẳng ai dám ho he tay.
Mãi đến lúc , mới sực nhớ những lời đồn thổi về Mộ Thanh - Nàng là dũng tướng từng xả bảo vệ xóm làng sự càn quét của sơn tặc; là tiểu tướng liều mạng đột kích doanh trại địch, c.h.é.m g.i.ế.c mở đường máu; là kẻ sống sót trở về từ hố cát lún t.ử thần; và là vị danh tướng đương triều thoát c.h.ế.t khỏi lăng mộ Xiêm Lan Đại Đế.
Tuổi đời còn trẻ, nhưng nàng lăn lộn sa trường, tắm m.á.u quân thù. Đám lính lác giữ phủ ở Thịnh Kinh chỉ quen thói bắt nạt kẻ yếu, cửa đọ sức với nàng?
Đám thị vệ c.h.ế.t trân tại chỗ, chôn chân Mộ Thanh thu lưỡi d.a.o găm tay , tiện tay rút luôn con d.a.o cắm cột, dùng mũi d.a.o khều mảng da thịt ném, thong dong bước tới mặt Tống thị.
Tống thị hai chân run lẩy bẩy, dựa dẫm đám nha , bà v.ú mới ngã quỵ. Bà trợn trừng mắt mảng da thịt m.á.u me nhão nhoét rủ thõng lưỡi dao, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
"Bà gọi đây là lòng nhân từ ? Kẻ nịnh nọt thì bịt mắt, dám thì mù tim".
Mộ Thanh chằm chằm Tống thị, ánh mắt sắc như d.a.o rực lóe lên giữa hai hàng lông mày, mang theo vẻ lạnh lẽo thấu xương.
"Ép cung bức tội, là điều căm phẫn nhất đời . Đừng lôi gia pháp đây với , quốc pháp, gia pháp cũng chỉ là mớ giấy lộn! Vụ án do đích thụ lý, cái danh Kế Vương phi của bà cũng chẳng vớt vát gì . Nếu bà còn oai...".
Mộ Thanh nhấc mũi dao, khều mảng da thịt đung đưa mặt Tống thị. Tống thị buồn nôn trực ọe, thì đột nhiên Mộ Thanh hất mạnh tay. Mảng thịt bay vút lên trung, rơi "bẹp" một phát trúng phóc ngay giữa trán bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-492-trung-phat-tong-thi-2.html.]
Tống thị trắng bệch mặt mày, thét lên một tiếng xé ruột xé gan, tay quờ quạng lau mặt, chạy trối c.h.ế.t khỏi hoa sảnh y như gặp ma. Đám nha , bà v.ú hoảng hốt đuổi theo sát gót. Những kẻ đang tra khảo sân cũng vứt gậy gộc, la hét gọi tên Vương phi nháo nhào chạy biến ngoài phủ.
Sân viện thoáng chốc vắng hoe, chỉ còn những kẻ tra khảo bẹp đất và đám hạ nhân trong phủ Tướng quân ngây như phỗng. Bọn họ trân trân Mộ Thanh như thấy thánh sống giáng trần.
Hằng Vương phi Tống thị xưa nay nổi tiếng độc ác, ngang ngược lộng hành khắp Vương phủ gần hai chục năm trời, chẳng ai trị nổi. Hôm nay một thiếu niên "vả" sưng mặt.
Chẳng bao lâu , một nha trong phủ bỗng quỳ sụp xuống, dập đầu tạ ơn: "Đa tạ ơn cứu mạng của Đô đốc!".
Nha là chịu đòn. Mộ Thanh đoán chừng trong những kẻ đ.á.n.h hoặc bạn bè của nàng . Tiếng hô hoán của nàng như phát pháo hiệu, lập tức đám hạ nhân trong sân đồng loạt quỳ gối, dập đầu tạ ơn rào rào như sóng vỗ.
Đêm nay trong Tướng phủ chủ t.ử bỏ mạng, theo luật thì những kẻ liên đới đều chịu cảnh đ.á.n.h đập đến c.h.ế.t, những kẻ còn cũng khó tránh khỏi kết cục đem bán. Kẻ hầu hạ, phận như cỏ rác, sống nay c.h.ế.t mai, may mắn thoát kiếp nạn đêm nay, tất nhiên chân thành khấu đầu tạ ơn.
Mộ Thanh chẳng mấy quen với cảnh tượng . Đêm nay nàng tay trừng trị Tống thị, một phần vì bà coi mạng như cỏ rác, phần vì bà dùng nhục hình ép cung, nhưng phần quan trọng nhất là vì Bộ Tích Hoan.
Lúc nàng bước hoa sảnh, Tống thị vận y phục lộng lẫy, búi tóc cầu kỳ, trang sức xa hoa, từ xa oai phong lẫm liệt, dáng Vương phi cao quý vô cùng. Nàng bỗng sực nhớ Bộ Tích Hoan đang ngay lưng . Hắn chứng kiến cảnh , chắc chắn sẽ nhớ đến mẫu phi khuất. Giá như bà còn sống, đêm nay con tương phùng, chắc chắn khung cảnh trong ngoài hoa sảnh sẽ khác xa một trời một vực.
Nghĩ đến đó, lòng nàng nhói đau. Nhớ đến cha khuất, nhớ đến mẫu phi của Bộ Tích Hoan, nhớ đến cái triều đại coi mạng như rơm rác , bỗng nhiên một ngọn lửa bùng cháy phừng phực trong lòng. Vốn dĩ nàng chẳng màng đến những cuộc đấu đá chốn hậu cung, cảm thấy vô vị tột cùng. đêm nay nàng phá lệ, thẳng tay trừng trị Tống thị, cốt chỉ để trút cơn giận dữ trong lòng.
Nay hả giận, thấy hạ nhân xúm tạ ơn, nàng cảm thấy việc cứu chỉ vì mục đích ban đầu, nên nhận lời cảm tạ. Đang lúc bối rối, nàng chợt thấy từ xa xách đèn lồng vội vã tiến . Lại gần mới rõ, hóa là Nguyên Tu dẫn theo binh, cả Vu Cẩn cũng góp mặt trong đó.
"Ân nhân cứu mạng thực sự tới đây".
Mộ Thanh liếc Vu Cẩn, thấy giữa ánh đèn lồng rực rỡ, bạch y tung bay như tuyết, thanh khiết vướng bụi trần. Những xô bồ phiền toái chốn nhân gian dường như chẳng hề mảy may liên quan đến . Trước mặt là la liệt những thương nặng, mà chẳng thèm liếc lấy một cái, thái độ lạnh lùng đến rợn . Mộ Thanh thừa kiểu gì cũng tay cứu chữa, nên chỉ vứt một câu cho đám hạ nhân sân sải bước rời khỏi hoa sảnh.