Mộ Thanh lười bóc mẽ từng lời dối trá của Hứa thị, chỉ buông một câu hỏi xoáy: "Vậy , ngươi quả thực bán nhà vì về huyện Hứa Dương nương cậy ?".
Hứa thị đầu dám ngẩng, chỉ gật như mổ tỏi: "Vâng".
"Được ! Ngươi thể về".
Mộ Thanh đột nhiên đổi ý thả Hứa thị , sang phân phó Dương thị: "Phủ Đô đốc ít nhiều việc, dư dả nhân lực để đưa bà về. Bà ngoài phố thuê cỗ xe ngựa chở bà ".
Dương thị lệnh lập tức thoái lui. Vừa mở cửa phòng, bà sững sờ khi thấy Nguyên Tu đang lù lù ngay ngoài cửa.
Mộ Thanh bước chân sương phòng phía Tây, Nguyên Tu bám gót theo. Nghe thấy tiếng nàng thẩm vấn bên trong, nán ngoài cửa. Lúc đầu còn e ngại Hứa thị yếu bóng vía chịu nổi áp lực, hoặc sợ quá câm như hến dám mở miệng. Ngờ bà ngoan cố chịu khai thật, mà Mộ Thanh lệnh tống cổ bà về.
Nguyên Tu liếc Mộ Thanh chắp tay lưng nép sang một bên nhường đường cho Dương thị ngoài lo liệu. Hắn thừa hiểu, nhất cử nhất động của nàng đều ẩn ý sâu xa.
Dương thị việc thoăn thoắt, chỉ một nén nhang bẩm báo: "Bẩm Đô đốc, xe ngựa ở ngoài phủ".
Mộ Thanh cúi đầu nhấp một ngụm , chỉ "ừm" một tiếng nhạt nhẽo.
Dương thị sầm mặt lạnh lùng với Hứa thị: "Ngươi đấy. Ta thấy mồm mép ngươi lanh lợi thế , chắc đôi chân cũng chả đến nỗi nào, cần cái già cõng nữa ".
Hứa thị mặt đỏ tía tai, cúi đầu tạ lễ Mộ Thanh định lưng rời .
"Khoan !". Mộ Thanh bất ngờ lên tiếng.
Hứa thị giật thót , cứ ngỡ Mộ Thanh lật lọng cho nữa. Vừa xoay , bà thấy Mộ Thanh lấy lọ t.h.u.ố.c bàn đưa cho , thái độ vẫn lạnh nhạt: "Ta xót cảnh góa con côi của ngươi, đứa con độc đinh đến tuổi trưởng thành. Lọ t.h.u.ố.c , ngươi cầm lấy ".
Hứa thị sững sờ trân trân Mộ Thanh, mơ cũng ngờ lúc ban tặng phương t.h.u.ố.c cải t.ử sinh. Mắt bà rơm rớm, mấy toan mở miệng nhưng thôi. Cuối cùng, bà nhắm nghiền mắt, quỳ sụp xuống dập đầu tạ ơn, ôm khư khư lọ t.h.u.ố.c tất tưởi rời .
Bóng Hứa thị khuất, Mộ Thanh liền sang dặn Nguyên Tu: "Ngài điều một đội nhân mã khỏi thành, đóng giả thổ phỉ. Chuyện ngài hiểu mà".
Nguyên Tu phá lên sảng khoái: "Hiểu!".
Hắn đoán ý đồ của nàng từ lâu.
Nguyên Tu lưng bước . Vừa khỏi phủ Đô đốc, một đội binh lập tức ập tới chờ lệnh. Nam t.ử chắp tay lưng oai phong lẫm liệt cổng phủ, phóng tầm mắt về phía cổng thành, tà áo bay phấp phới tựa đám mây đen đang vần vũ, dõng dạc lệnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-473-nhan-chung-khong-thanh-that-2.html.]
"Phái thêm hai toán nhân mã chốt chặn ở cổng nội thành và cổng ngoại thành. Hễ thấy cỗ xe ngựa đó , tuyệt đối chặn tra xét, để cho họ thành ngay lập tức!".
"Rõ!". Đám binh răm rắp nhận lệnh, tản thi hành nhiệm vụ.
Hôm đó, khi ráng chiều buông xuống, cổng thành chuẩn khép , một cỗ xe ngựa điên cuồng lao thành. Gã phu xe mặt mày tái mét, hồn xiêu phách lạc, chạy la hét báo thổ phỉ. Đám quan binh canh gác cổng thành ùa kiểm tra, nhưng "cố tình quên" việc chặn gã phu xe tra khảo, cứ thế để cỗ xe chạy tót trong thành.
Cỗ xe ngựa lao như bay, gặp bất cứ trở ngại nào, dừng xịch cổng phủ Đô đốc. Gã phu xe luống cuống bò lăn xuống đất đập cửa ầm ĩ. Hứa thị bên trong xe hoảng loạn đến mức lăn đùng ngất xỉu.
Bên trong phủ Đô đốc, Vu Cẩn túc trực từ sớm. Hứa thị khiêng sương phòng phía Tây, lập tức bắt mạch, châm cứu. Xong xuôi, với Mộ Thanh:
"Để bà ngủ một giấc, sáng mai là thể thẩm vấn".
Mộ Thanh gật đầu, định lên tiếng cảm tạ thì Vu Cẩn vội vã . Bước chân vội vàng như đang lẩn tránh điều gì đó. Mộ Thanh chẳng hiểu mô tê gì, cũng lười vắt óc suy nghĩ. Nàng mặc kệ Vu Cẩn ở, thủng thẳng về lầu các đ.á.n.h một giấc ngon lành.
Sáng hôm , nàng lững thững dạo bước sang sương phòng phía Tây. Vừa tới nơi, thấy Hứa thị quỳ mọp cửa, dáng vẻ khép nép đón chờ.
"Dân phụ cúi lạy Đô đốc rủ lòng thương xót cứu mạng!".
Mộ Thanh kịp hé nửa lời, Hứa thị gào nức nở cầu xin.
"Mấy tên thổ phỉ quèn mà, phủ nha phái quân binh truy quét sạch . Ngươi cứ yên tâm mà xách tay nải về ".
Mộ Thanh sừng sững cửa, lạnh lùng phán.
Hứa thị nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem, liên tục lắc đầu quầy quậy: "Bọn thổ phỉ đó là do chúng phái tới, chúng lấy mạng dân phụ. Dân phụ lo sợ chúng sẽ tha cho cả đứa con trai của dân phụ nữa. Kính xin Đô đốc phái tới huyện Hứa Dương, cứu mạng con trai dân phụ".
"Phái của ngài tới huyện Hứa Dương xem xét tình hình ".
Mộ Thanh xoay sang dặn dò Nguyên Tu. Nguyên Tu lững thững bước khỏi sân của sương phòng phía Tây, nhưng kỳ thực phái mống nào tới huyện Hứa Dương . Bởi lẽ cái hôm sai thủ hạ tới đón Hứa thị, cẩn thận để vài tên ở huyện Hứa Dương để thăm dò tình hình . Mộ Thanh thừa tỏng chuyện , lời thốt chẳng qua chỉ để trấn an tinh thần Hứa thị mà thôi.
Nguyên Tu nấn ná ngoài sân một chốc trở phòng. Vừa phòng thấy Mộ Thanh chễm chệ ghế. Hứa thị quỳ rạp đất, bắt đầu run rẩy kể lể bi kịch năm xưa.
"Mã thẩm hàng xóm nhà dân phụ vì bạo bệnh mà qua đời. Bà sống cảnh chồng con, tang lễ nhờ bà con lối xóm chung tay lo liệu, chẳng một ai bà còn hai gã cháu họ xa. Bà mất bao lâu, thì ngôi nhà đó bỗng dưng một đám lục tục kéo tới. Đám lai lịch bất minh, rúc trong nhà suốt ngày chẳng ló mặt ngoài. Có láng giềng sợ chúng là phường lục lâm thảo khấu, đồn lén lút báo quan, nhưng tuyệt nhiên thấy bóng dáng nha dịch nào bén mảng tới. Dân phụ là nữ nhân, sức khỏe ốm yếu dắt díu đứa con thơ dại nên sợ đến xanh mặt, cả ngày ru rú trong nhà dám bước chân khỏi cửa. Nào ngờ một đêm khuya vắng, một bóng đen thình lình lẻn nhà dân phụ. Gã đó vóc dáng to lớn lực lưỡng, tay lăm lăm thanh đao sáng loáng, kề sát cổ dân phụ uy hiếp, bắt dân phụ ngậm miệng về những điều mắt thấy tai mấy ngày qua, nếu trái lệnh, gã sẽ ngần ngại vung đao đoạt mạng cả hai con dân phụ".