Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 47: Trở lại phủ Thứ sử (1)
Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:20:04
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh lộ vẻ tán thưởng sự chu của cơ quan đường hầm . Tán thưởng xong nàng cúi đầu, tiếp tục suy nghĩ về vụ án. Bộ Tích Hoan , đập mắt là dáng vẻ cúi đầu trầm tư của nàng, đáy mắt u tối, thâm trầm, ngón tay ngọc trong tay áo búng nhẹ về phía đầu rồng đài tắm, viên ngọc bích khảm giữa đầu rồng bỗng lõm xuống, chín cột nước từ miệng rồng quanh hồ đồng loạt phun , ướt đẫm giày hai .
Mộ Thanh ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng như kim châm.
"Ngươi gọi cung nhân hầu hạ với bộ dạng hôi thối ? Sợ đêm qua ngươi xuất cung ?".
Bộ Tích Hoan lười nhác liếc nàng một cái, vẻ trầm mặc giữa hai lông mày vẫn giảm.
Mộ Thanh , sắc mặt càng lạnh hơn: "Bệ hạ tắm chung với bùn đất đế giày, ý kiến, cứ tự nhiên!".
Nàng vung tay áo, gió lạnh cuốn theo mùi xác thối nấu đêm qua, bước xuống đài rồng, về phía hậu điện.
Nàng cũng đầy mùi xác thối nhất định tắm rửa xong mới gọi cung nhân điện, nhưng nàng hứng thú tắm chung với bùn đất giày. Nghiệm thi là công việc của nàng, khi việc nàng quan tâm mùi xác thối nặng đến , nhưng ngoài giờ việc nàng mắc bệnh sạch sẽ.
Mộ Thanh hậu điện, xuống bên bàn, lười so đo với , chuyển sang suy nghĩ về đầu mối nghiệm thi sáng nay.
Không bao lâu, từ cửa điện vọng giọng xa xăm của Bộ Tích Hoan: "Hầu hạ Trẫm tắm gội”.
Giọng nam t.ử lạnh và trầm, Mộ Thanh ngước mắt, thấy tóc đen xõa tung, áo ngoài cởi, đai ngọc lỏng lẻo, một đường ngọc sắc n.g.ự.c trêu ngươi, nhưng giữa đôi lông mày vẻ mị hoặc xuân tình như đêm gặp trong điện đó, chỉ chứa vẻ lười nhác nồng đậm, như tỉnh ngủ, lười nhác, nhàn nhạt.
Chỉ nàng một cái, liền rời , để tà áo như mây, nhuộm đỏ nửa gian điện, đến khi bóng dáng khuất màn gấm đại điện, mới giọng vọng từ tiền điện: "Nước hồ sạch sẽ”.
Mộ Thanh dậy.
Bộ Tích Hoan là Đế vương, cẩm y ngọc thực, nàng tin cũng chịu nổi việc tắm chung với bùn đất. Vừa nãy nàng điện thời gian cũng ngắn, nghĩ chắc nước trong hồ .
Nàng khỏi hậu điện, cởi giày tất để đài tắm chín rồng, chân trần bước lên bậc ngọc, cởi y phục bước xuống hồ.
Bên ngoài trời sáng rõ, nếu gọi điện, e là cung nhân sẽ nghi ngờ, thời gian cho phép hai lượt tắm rửa, Mộ Thanh cũng ngại tắm chung. Dù nàng cởi y phục, bất lực, còn thể xảy chuyện gì?
Mộ Thanh ngước mắt, thấy Bộ Tích Hoan đối diện nàng, mắt khép hờ, hoa bào nhuộm đỏ một hồ mây khói, ráng đỏ ngay mắt, nhưng gương mặt chút mờ ảo, giống trần thế. Thấy lẳng lặng tắm, mở miệng bảo nàng hầu hạ nữa, nàng cũng cụp mắt, lẳng lặng tắm.
Sáng nay nghiệm xương, manh mối khá hỗn loạn, nàng sắp xếp nửa ngày cũng đầu mối. Nàng chỉ tìm hung thủ g.i.ế.c Liễu Phi, đó hung thủ g.i.ế.c cha, kết quả cung nhân, thị vệ bên cạnh Liễu Phi xử t.ử hết, manh mối trực tiếp nhất đứt đoạn, tra Liễu Phi từng sinh con.
Cha nghiệm thi chắc chắn nghiệm chuyện , cha là nam giới, nam nữ thụ thụ bất , ngỗ tác tuy thể nghiệm nữ thi, nhưng chỗ kín đáo của nữ nhân theo luật do bà đỡ nghiệm, cho nên cha chắc chắn diệt khẩu vì bí mật của Liễu Phi.
đây chỉ là suy luận bình thường nhất, nhỡ đối phương sợ ông , thà g.i.ế.c nhầm còn hơn bỏ sót thì ? Khả năng là , cho nên manh mối Liễu Phi từng sinh con thể bỏ qua. Nếu hung thủ vì chuyện mà nảy sinh sát tâm với cha, thì chắc chắn liên quan đến bí mật của Liễu Phi, cho nên vạch trần bí mật của Liễu Phi là cần thiết.
tra manh mối khó, con của Liễu Phi thể sinh ở Thịnh Kinh, nàng đến Thịnh Kinh tuyển phi, kinh liền cung học quy tắc, gì thời gian ở đó châu t.h.a.i ám kết (tư thông con) với ? Cho nên tra chuyện , một chuyến đến Thượng Lăng. Thượng Lăng ở Giang Bắc, nàng hiện giờ kẹt trong hành cung Biện Hà...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-47-tro-lai-phu-thu-su-1.html.]
Mộ Thanh nhíu mày, thấy rằng nam t.ử đối diện mở mắt nàng hồi lâu. Nước hồ sưởi ấm tám mặt màn gấm, nam t.ử lười nhác dựa đài ngọc, nửa ngâm trong nước, dung mạo như ngọc, đáy mắt thần sắc âm trầm khó đoán.
Nàng lắm! Hắn lệnh cho nàng hầu tắm, chỉ là để gọi nàng tắm, với sự thông minh của nàng tin rằng cũng , nhưng nàng thản nhiên nhận lấy? Chẳng lẽ nên với một câu nhẹ nhàng, thấy vẫn đang giận ?
Bộ Tích Hoan càng Mộ Thanh, lông mày càng nhíu chặt, đợi một khắc, thấy nàng mắt cũng thèm ngước lên nào, bỗng nhiên dậy khỏi hồ, sải bước bỏ . Hắn chân trần, y phục cũng ướt sũng, cứ thế mở cửa điện dọc theo hành lang, để bên ngoài điện tiếng hít hà kinh ngạc và tiếng gọi "Bệ hạ" theo .
May mà giận đến mất trí, khi khỏi điện đóng sầm cửa . Mộ Thanh trong hồ, ngước mắt cánh cửa đóng chặt, vẻ mặt khó hiểu. Người thật kỳ quặc, sáng nay về muộn, cũng gọi cung nhân điện sẽ khiến nghi ngờ, thời gian hầu tắm kịp nữa , ý định ban đầu của chính là gọi nàng tắm. Đã , giận cái gì?
Mộ Thanh nhíu mày, ngày thường khi nghiệm thi nàng đều tắm bằng nước thuốc, nhưng hôm nay đầy mùi xác thối, tiện truyền cung nhân mang nước t.h.u.ố.c đến, tắm bằng nước sạch thì ngâm lâu hơn chút. Nàng tưởng cung nhân sẽ ngay, nhưng đợi mãi cũng thấy ai đến, ngửi thấy mùi nhạt bớt nàng mới khỏi nước, xuống đài xách giày tất lên, vẫn chân trần, lúc mới hậu điện, gọi cung nhân đến.
Cung nhân bưng y phục mới tới, Mộ Thanh cần hầu hạ, tự xách trong màn , thấy đám cung nhân sáng hôm qua còn mặt mày hớn hở chúc mừng giờ ai nấy đều cúi đầu im thin thít, mặt mày đau khổ. Cung nữ hôm qua hầu hạ nàng ngẩng đầu nàng mấy , ánh mắt than thở. Khó khăn lắm mới gặp vị công t.ử dễ hầu hạ, ngờ mới một ngày chọc giận râu rồng, Hoàng thượng chuyến , công t.ử cách lãnh cung xa .
Vừa nghĩ xong, ngoài điện vang lên giọng thái giám lanh lảnh.
"Truyền thánh chỉ —".
Vào điện truyền chỉ là Nội đình Đại thái giám Phạm Thông, khuôn mặt biểu cảm ngàn năm đổi khiến cung nhân hậu điện kinh hãi.
Mộ Thanh lạnh lùng nhướng mày, dẫn đầu cung nhân quỳ xuống, Bộ Tích Hoan giở trò gì.
Cung nhân ai nấy mặt mày méo xệch, loại thánh chỉ mà Hoàng thượng thường sai Phạm Đại tổng quản truyền nhất, là tuyên mỹ nhân cung, thì là đày mỹ nhân lãnh cung. Chu Mỹ nhân đêm cung là Phạm Đại tổng quản truyền chỉ, sáng nay đến, e là lãnh cung .
Khi cung, Hoàng thượng vì Chu Mỹ nhân phá vỡ mấy lệ thường, còn tưởng thánh sủng của Chu Mỹ nhân sẽ lâu dài hơn chút, nào ngờ chỉ một ngày ngắn ngủi, quả nhiên Hoàng thượng vui giận thất thường.
"Truyền thánh chỉ, Chu Mỹ nhân lập tức dời khỏi điện Hợp Hoan, ban thưởng ở Tây điện, cung Càn Phương! Khâm thử —".
Phạm Thông kéo dài giọng, mí mắt cụp xuống , ánh mắt khi rơi Mộ Thanh, mí mắt giật giật.
Mộ Thanh lĩnh chỉ dậy, nhấc chân ngoài điện.
Cung Càn Phương? Mặc kệ là chỗ nào! Nàng vốn nam phi của Bộ Tích Hoan, sợ gì lãnh cung.
Nàng quá dứt khoát, Phạm Thông ở phía cũng hoảng hốt ngẩn , khi hồn , vung phất trần, dẫn theo đám cung nữ, thái giám đông nghịt dẫn đường. Cung nhân hầu hạ Mộ Thanh ở điện Hợp Hoan vội vàng dậy theo, dọc đường , ai nấy đều kinh ngạc tột độ.
________________________________________