Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 468: Ta không nhận chữ Cúc
Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:28:39
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Thanh bước tới an tọa ở ghế thượng tọa. Hàn Kỳ Sơ dẫn đám thiếu niên tiến lên hành lễ. Bạch Khanh mỉm liếc vị trí cao, cũng thong dong dậy, chắp tay khom vái Mộ Thanh một cái thật sâu. Hàn Kỳ Sơ nén nổi, khẽ hắng giọng, đưa ánh mắt thâm trầm Bạch Khanh.
Mộ Thanh nhận lễ, ban tọa. Lúc bấy giờ, mới lục tục xuống. Lưu Hắc T.ử và Thạch Đại Hải bưng mâm cỗ lên, buổi tiệc trưa chính thức bắt đầu.
Dẫu vắng bóng Tiêu Văn Lâm, khí yến tiệc vẫn náo nhiệt như thường. Bốn Hạ Thần, Liễu Trạch và em nhà họ Chu đều mang lòng ngưỡng mộ Bạch Khanh, lượt lên thỉnh giáo. Bạch Khanh điềm đạm giải đáp từng . Kiến thức uyên thâm, sự từng trải phong phú của khiến đám thiếu niên khỏi thán phục.
Thôi Viễn lén lút hỏi nhỏ Hàn Kỳ Sơ: "Ân sư, rốt cuộc lai lịch thế nào ?".
Hàn Kỳ Sơ chỉ mỉm đáp, ánh mắt lộ vẻ cao thâm khó dò.
Tuy Thôi Viễn moi thông tin gì, nhưng điều đó chẳng mảy may ảnh hưởng đến sự phấn khích của và đám bạn hữu.
Tiệc quá nửa, cả bọn bắt đầu chụm đầu bàn tính kế hoạch xuống Giang Nam. Trong đó, chỉ gia tộc của Tiêu Văn Lâm ở Lĩnh Nam, còn gia quyến của những khác đều định cư tại Giang Bắc. Để tránh rước họa , liên lụy đến nhà, họ quyết định lấy biệt hiệu cho từng . Về , hễ tương phùng sẽ dùng tên thật nữa mà chỉ gọi bằng biệt hiệu.
Tương truyền thời Đại Hưng lập quốc, trướng Cao Tổ bảy vị hiền tài, từng lấy Mai, Lan, Trúc, Cúc, Tùng, Tuyết, Phong biệt hiệu, đời xưng tụng là Thất Hiền. Nay Thất Hiền năm xưa đều quy tiên, mà trong sảnh lúc hiện tám . Mộ Thanh mang võ tướng, Hàn Kỳ Sơ là mưu sĩ của Mộ Thanh, hai bọn họ sẽ xuống Giang Nam. Như chỉ còn sáu , cộng thêm Tiêu Văn Lâm cáo lui sớm, vặn đủ bảy .
Với tâm tính của những thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn, cả bọn tranh giành biệt hiệu ỏm tỏi.
Thôi Viễn bỗng nảy một ý: "Hay là Đô đốc cũng chọn cho một biệt hiệu ! Ai bảo võ tướng thì xưng hiền? Chẳng đời vẫn còn danh xưng Nho Tướng đó ?".
Đám thiếu niên gật gù tán thành, rôm rả bàn bạc định thêm hai biệt hiệu nữa để nhét luôn cả Hàn Kỳ Sơ danh sách.
Mộ Thanh đang thong thả gắp thức ăn, nét mặt vẫn bình thản, nghiêm túc :
"Ta nhận chữ Cúc nhé!".
Hử?
Cả sảnh đường nhất thời đớ . Bạch Khanh mỉm , ngước mắt nàng. Mai, Lan, Trúc, Cúc từ ngàn xưa xưng tụng là Tứ Quân Tử. Hoa cúc tượng trưng cho sự thanh tịnh, cao khiết của bậc trí nhân, gì mà chứ?
nghĩ nghĩ ... chữ Cúc quả thật hợp với nàng. Nàng hợp với chữ Trúc hơn.
"Đô đốc nhận thì để lấy!".
Thôi Viễn hớn hở, vồ lấy cái tên như bắt bảo bối.
Mộ Thanh gắp một miếng măng xuân, lẳng lặng nhai gật đầu tán thưởng Thôi Viễn: "Dũng khí đáng nể đấy".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-468-ta-khong-nhan-chu-cuc.html.]
Thôi Viễn nghệch mặt, chẳng hiểu mô tê gì. Đám thiếu niên lúc đầu cứ ngỡ Mộ Thanh chỉ đơn thuần thích hoa cúc, nhưng giờ thì lờ mờ nhận cái chữ "Cúc" vẻ mang hàm ý sâu xa gì đó.
Đang tính mở miệng hỏi, Mộ Thanh bồi thêm: "Ta Nho Tướng, cái danh hiền sĩ nhận cũng chẳng ".
Hàn Kỳ Sơ cũng họa theo: "Các ngươi lặn lội xuống Giang Nam, lấy biệt hiệu cốt là để phòng . Cứ tự ý chọn cho một cái tên yêu thích là . Ta túc trực bên cạnh Đô đốc, xuống Giang Nam, chọn biệt hiệu cũng chẳng để gì".
Kể thì, vẫn cứ là Thất Hiền.
Đám thiếu niên tự mặc định điền tên Bạch Khanh danh sách, mặc kệ việc xuống Giang Nam , tất thảy đều tôn gã lên đầu Thất Hiền.
"Bạch là vị trí tôn thủ của Thất Hiền, thì việc chọn biệt hiệu dĩ nhiên nhường cho Bạch . Hay là chúng chọn từ đầu ".
Thôi Viễn vốn nhanh nhạy. Đã đ.á.n.h thấy cái chữ "Cúc" ẩn khuất, liền mượn danh nghĩa Bạch Khanh để đòi chia .
Đám thiếu niên vốn tâm phục khẩu phục Bạch Khanh, hiển nhiên chẳng ai phản đối, còn đồng thanh hưởng ứng.
Mộ Thanh liếc xéo Hàn Kỳ Sơ một cái. Quả hổ danh là học trò do nhào nặn. Cậu thiếu niên chính trực, hiếu thảo ở huyện Phụng năm nào, nay cũng học thói ma lanh, dùng mưu mẹo, chuyện vòng vo tam quốc .
Bạch Khanh phong thái khoan thai, đủng đỉnh mỉm : "Trúc".
Thôi Viễn khựng , ném cho Bạch Khanh một cái đầy quái đản. Cây trúc vốn tượng trưng cho sự kiên cường, bất khuất, sừng sững giữa gió sương, bốn mùa xanh . Nói thẳng , cái cốt cách của cây trúc hợp với Đô đốc hơn nhiều. Chứ khí độ của Bạch , mấy cái biệt hiệu e là chẳng cái nào xứng. Nếu bắt buộc chọn, thì cái danh "Lan" với sự thanh nhã, cao khiết lẽ sẽ hợp với hơn.
Cả đám thiếu niên đều thấy chút lấn cấn. Bạch Khanh đích lựa chọn, hẳn là tình cảm đặc biệt với loài trúc. Vì , chẳng ai dám ho he khuyên đổi tên.
Tiếp đó, đám thiếu niên rủ chơi trò nối thơ, ai thắng thì chọn . Khôn hồn , tất cả đều né cái chữ "Cúc" như né tà. Cuối cùng, biệt hiệu "Cúc" đành ngậm ngùi rơi đầu Tiêu Văn Lâm – kẻ chuồn êm từ đời nào.
Cuốn Đại Tề - Hậu Thất Hiền Truyện ghi chép rằng:
"... Năm , gian thần nhiếp chính thâu tóm quyền lực, Hoàng đế vi hành chiêu hiền đãi sĩ ngay tại phủ Anh Duệ Hoàng hậu, may mắn thu phục bảy vị thiếu niên tài. Thất Hiền hiến kế diệt trừ gian thần, đồng tâm hiệp lực phò tá giang sơn xã tắc. Hoàng đế cảm kích ân đức, ban tặng danh hiệu Thất Hiền thuở xưa, đời tôn vinh là Hậu Thất Hiền".
Đám thiếu niên dẫu chí hướng cao ngất trời nhưng tuổi đời vẫn còn quá non nớt, trải sự đời. Chuyến Giang Nam mưu đồ nghiệp lớn tuyệt đối chuyện đùa, đòi hỏi vạch những tính toán vô cùng cặn kẽ. Đơn cử như việc phủ Đô đốc mở tiệc chiêu đãi hàn môn học giả lan truyền rùm beng khắp kinh thành. Thân phận của nhóm Thôi Viễn ắt hẳn lọt tầm ngắm của những kẻ tọc mạch. Nếu bỗng dưng một ngày trời, cả bọn lặn mất tăm khỏi Vọng Sơn lâu, mà Giang Nam rộ lên những bài thơ, bài đồng d.a.o minh oan cho Hoàng đế, thì mối nghi ngờ kiểu gì cũng sẽ đổ dồn về phía họ. Lại ví như chuyện Thôi Viễn theo chân xuống Giang Nam, chuyến dữ nhiều lành ít, Dương thị chắc gì yên lòng cho .
"Hôm nay rời khỏi đây, tuyệt đối bép xép chuyện với bất kỳ ai, cẩn thận tai vách mạch rừng. Hiện giờ cả Thịnh Kinh đều các ngươi là môn khách của phủ Đô đốc . Nếu bàn bạc chuyện cơ mật, cứ đường hoàng đến phủ Đô đốc mà bàn".
Lúc tàn tiệc, Mộ Thanh quên căn dặn thêm.