Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 467: Bạch Khanh (2)
Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:28:38
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Khanh vẫn chăm chú lò . Đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên. Chỉ hờ hững buông một câu:
"Chí lớn thì , đáng tiếc... cũng ".
"Ngươi cái gì?".
Tiêu Văn Lâm lập tức phắt , giận dữ chằm chằm Bạch Khanh.
Bạch Khanh vẫn bình thản như cũ.
"Kẻ trí mưu sự hiểm nguy, tìm cách hóa giải. Dũng sĩ hành sự hiểm nguy, vẫn dám bước tới. Còn kẻ hữu dũng vô mưu rõ phía là chỗ c.h.ế.t vẫn cố chấp lao ".
"Ngươi...ngay cả dũng sĩ cũng xứng!".
"Thì ?". Tiêu Văn Lâm lớn vì tức giận.
"Dẫu là kẻ hữu dũng vô mưu cũng một bầu nhiệt huyết, cũng lo cho vận nước. Lẽ nào cứ khoanh tay phe Nguyên gia chủ hòa, nuôi hổ thành họa, mặc kệ bá tánh nơi biên quan lầm than?".
"Tiêu mỗ chỉ là một hàn sinh, nhưng lương tâm vẫn còn. Nếu một kẻ hữu dũng vô mưu thì gì thể?".
"Ừm. Ít ngươi cũng sợ c.h.ế.t". Bạch Khanh đưa hai tay gần lò sưởi ấm.
Giọng điệu nửa đùa nửa thật: "Chỉ là... Thánh thượng mong các ngươi chịu c.h.ế.t ?".
Tiêu Văn Lâm sững . Đám thiếu niên trong sảnh cũng đồng loạt về phía Bạch Khanh.
Chỉ thấy khẽ đưa mắt quét qua . Ánh ... còn vẻ hờ hững ban nãy, mà sâu thẳm, đầy ý vị.
"Thánh thượng đang ở trong cảnh ngộ gian nan. Khát cầu hiền tài hơn bất cứ ai. Các ngươi đều là những thiếu niên học tử, là hy vọng của quốc gia, là những sẽ bước triều đường, bàn việc nước. Nếu chỉ vì một phút nhiệt huyết mà liều , các ngươi chỉ thành chính . Còn nếu giữ , ngày mới thể mang phúc đến cho lê dân bách tính. Các ngươi xem... Thánh thượng nỡ các ngươi mạo hiểm chịu c.h.ế.t ?".
Đám học t.ử đều nghẹn lời.
Hoàng thượng tuy ở triều đình muôn vàn khó khăn. rốt cuộc vẫn là bậc cửu ngũ chí tôn. Ở Đại Hưng, thế gia môn phiệt hưng thịnh. Sĩ t.ử hàn môn gần như đường bước quan trường. Không bao nhiêu vì tiền đồ mà nương nhờ các đại tộc. Cam chịu sai khiến, cam chịu khinh rẻ, từng ai với họ... rằng bản họ quan trọng đến nhường .
Liễu Trạch Bạch Khanh. Trong mắt tràn đầy vẻ kính phục.
"Chúng ... chỉ tận chút sức mọn chia sẻ gánh nặng với Thánh thượng. Có thể dốc hết sức, thể chia sẻ nỗi lo. đ.á.n.h đổi bằng tính mạng".
Bạch Khanh khẽ mỉm . Phong thái ung dung, tao nhã.
"Các ngươi bây giờ quả thực chỉ còn cây bút và lời để dựa . tuyệt đối thể việc ở Giang Bắc. Giang Nam, Hà gia nhiều đời kết thù với Nguyên gia, nếu đến Giang Nam thể giữ tính mạng".
"Giang Nam?".
Hạ Thần chần chừ hỏi: " Lĩnh Nam vương cũng là của phe Nguyên gia. Quan hệ với quân Hà gia xưa nay vốn hòa thuận. Nếu ... Giang Nam chắc an ".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-467-bach-khanh-2.html.]
Tiêu Văn Lâm lập tức lên tiếng: "Ta là Lĩnh Nam. Lĩnh Nam vương chính trực, thương dân, lòng bách tính, thể là của phe Nguyên gia?".
Đám học t.ử đều còn trẻ. Lại xuất hàn môn. Phần lớn đều những bí mật trong triều.
"Các ngươi thể đến Biện Châu, Ngô Châu hoặc Di Châu”. Bạch Khanh chỉ điểm. giải thích thêm. Đám thiếu niên đều hiểu.
Hoàng thượng thường lui tới hành cung Biện Hà. Vậy thì Biện Châu hẳn là nơi an . Ngô Châu và Di Châu kề Biện Châu. Tuy rõ tình thế cụ thể... nhưng dù cũng hơn Lĩnh Nam.
Thi từ, đồng d.a.o vốn lan truyền trong dân gian nhanh. Lời đồn trong thiên hạ thể một con sông ngăn cách. Nếu họ đến Giang Nam thể giữ tính mạng, thể trả thanh danh cho Hoàng thượng.
Đến lúc ... ắt sẽ thêm nhiều hàn môn học t.ử hưởng ứng. Mà một khi Hoàng thượng giành lòng tin của tầng lớp hàn môn, thì cũng chính là giành lòng dân trong thiên hạ.
Đến khi ... chắc sức cùng Nguyên gia tranh một phen.
Bạch Khanh mỉm , khẽ cụp mắt nhấp một ngụm , lạnh lùng tạt thêm một gáo nước lạnh:
"Lời đồn trong thiên hạ một con sông là ngăn cản , và tai mắt của gian thần trong triều cũng chẳng một con sông là chặn . Con đường mưu đồ bá nghiệp vốn rải đầy chông gai, đầy rẫy những mưu hèn kế bẩn, lừa lọc dối trá, phản trắc vô tình và m.á.u đổ thịt rơi. Ta vạch cho các ngươi một con đường sáng, nhưng đó tuyệt đối là con đường bằng phẳng trải hoa hồng. Nó đòi hỏi các ngươi đồng tâm hiệp lực, rẽ sóng vượt chông gai. Hy vọng chặng đường sẽ mài giũa nên tâm trí và sự can trường của các ngươi. Để một ngày áo gấm hồi triều, các ngươi sẽ trở thành rường cột của quốc gia".
Đám thiếu niên đưa mắt , sắc mặt ai nấy đều trầm lắng, kiên định. Sau đó, họ đồng loạt dậy, đồng thanh hô lớn:
"Chúng nguyện ghi lòng tạc những lời chỉ bảo, quyết phụ sự kỳ vọng!".
Bạch Khanh là ai? Lai lịch thế nào? Lúc đây, chẳng còn ai bận tâm thắc mắc. Đám thiếu niên chỉ đơn thuần cảm thấy khâm phục và kính trọng từ tận đáy lòng.
Hàn Kỳ Sơ đưa mắt Bạch Khanh, ánh sâu thẳm chất chứa sự thán phục. Hóa , cõi đời , ngoài Đô đốc , vẫn còn một kẻ mang phận bạch y thể khiến khác cam tâm tình nguyện cúi đầu bước theo như .
Đứng nơi ngưỡng cửa, Tiêu Văn Lâm khom cúi chào Bạch Khanh một cái thật sâu:
"Lúc nãy là Tiêu mỗ đường đột, hiểu thấu dụng tâm lương khổ của Bạch . Nhiều điều mạo phạm, cúi xin Bạch nhận của Tiêu mỗ một lạy".
Dứt lời, thiếu niên quỳ rạp xuống vái lạy.
Khi lên, hướng về phía Mộ Thanh thưa: "Đa tạ Đô đốc lời mời. Ba ngày tham gia hội viên, tại hạ quả thực mở mang tầm mắt. Hôm nay xin mạn phép cáo từ , sáng mai kính xin Đô đốc cho phép tại hạ mang roi gai tới cửa thỉnh tội".
Tiêu Văn Lâm nhận cái sai của . Không nán , mà bởi phong khí đãi khách của Đại Hưng vốn khắt khe. Những cuộc tụ hội của văn nhân học giả càng coi trọng lễ giáo. Một khi nhận lời dự tiệc, việc vội vã cáo lui giữa chừng vốn là một sự thất lễ. Nay nếu nuốt lời, đổi ý ở , ắt sẽ mang tiếng là kẻ đến tùy tiện, coi thường chủ nhân. Đó là sự bất kính tột độ. Đã lỡ buông lời xin về, dẫu trong lòng hối hận thì cũng đành c.ắ.n răng mà bước .
"Ừm".
Mộ Thanh nhàn nhạt ừ một tiếng, nhấc bước tiến hoa sảnh, hề mở miệng níu giữ.
Phủ Đô đốc tuy nguy nga tráng lệ, nhưng vẫn quy củ đàng hoàng. Đám thiếu niên vẫn còn quá non nớt, cho chúng va vấp, nếm trải chút dư vị sự đời âu cũng là điều .