Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 461: Không phải chàng

Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:28:32
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Mộ Thanh lên, cái bóng ngoài cửa sổ biến mất tăm. Bộ Tích Hoan lóp ngóp dậy, tay vẫn lật giở cuốn sổ tay, vẻ mặt điềm nhiên như . Nghe thấy tiếng bước chân nàng lên lầu, cũng chẳng buồn ngẩng mặt lên, chỉ nở nụ đầy hứng thú, :

"Pháp y? Cái từ cũng thuận tai đấy".

Mộ Thanh vờ như điếc. Nàng tuyên bố thẳng thừng, đợi đúng một trăm ngày nữa khi vết thương của lành lặn hẳn mới chuyện tiếp, đừng hòng moi móc lời nào từ miệng nàng lúc .

Một lúc , Dương thị và Lưu Hắc T.ử bưng bữa trưa lên. Mộ Thanh gắp dăm ba món thanh đạm, tính ôn, bưng bát cháo lỏng tới tận giường đút cho Bộ Tích Hoan ăn, xong xuôi mới bàn tự dùng bữa.

Nguyên Tu phái tới phủ nha Thịnh Kinh lật tìm hồ sơ về hàng xóm sống quanh ngôi nhà cũ ngày . Hồ sơ công văn chất cao như núi, là chuyện mười mấy năm , e rằng cả phủ nha Thịnh Kinh sẽ vắt chân lên cổ mà cả buổi chiều. Mộ Thanh quyết định ở phủ đợi tin, sẵn đang rảnh rỗi nên tính chợp mắt một lát buổi trưa.

Trước khi ngủ trưa, nàng thường thói quen chút sách y thuật, bèn kéo ghế tựa bàn xem một chốc, mới ngả xuống chiếc giường nhỏ bằng gỗ lê cạnh giá sách.

Nàng vốn quen ngủ trưa ở đây, thế nhưng Bộ Tích Hoan vẫy vẫy tay gọi: "Lại đây".

Mộ Thanh kiên quyết lắc đầu. Giấc ngủ trưa của nàng ngắn lắm, thường thì ngủ dậy là xách m.ô.n.g việc ngay. Nếu chui chung một giường với , lúc thức dậy chẳng những y phục nhàu nhĩ chỉnh đốn , mà ngay cả búi tóc cũng búi từ đầu.

"Đảm bảo lộn xộn y phục của nàng".

Như guốc trong bụng nàng, hậm hực đáp. Nàng tưởng khoái cái trò cởi đồ cho nàng lắm chắc? Lần nào chịu khổ sở giày vò chả là . Giờ đang mang thương tích, nội lực chẳng dùng, còn nơm nớp lo nghẹn ứ đến mức nổ tung đây .

Mộ Thanh nhướng mày, lỳ lợm ườn chiếc giường nhỏ, dường như đang đ.á.n.h giá độ đáng tin của câu .

Thấy ánh mắt dò xét của nàng, Bộ Tích Hoan tức buồn , xong buông tiếng thở dài thườn thượt: "Chiếc giường nhỏ đó lạnh lẽo lắm, cơ thể nàng vốn mang mầm hàn khí, chớ để nhiễm lạnh thêm nữa, đây ".

Nghe , Mộ Thanh mới đủng đỉnh dậy tới, ngoan ngoãn leo lên giường, chui tọt bên trong xuống. Giường ấm nệm êm quả thực sưởi ấm cả , hai đắp chung một chăn gấm, Bộ Tích Hoan vòng tay ôm trọn nàng lòng. Quả nhiên im ru hề giở trò sàm sỡ, chỉ ôm nàng dặn dò:

"Từ nay về hễ ngủ trưa là lên giường ấm mà ngủ, mùa hè cũng ham hố cho mát. Cơ thể nàng cần bồi bổ, đằng uống thuốc, đằng để nhiễm lạnh, thế thì uống t.h.u.ố.c phỏng ích gì?".

Mộ Thanh nhắm tịt mắt hé nửa lời, chỉ 'ừm' một tiếng coi như đồng ý.

Bộ Tích Hoan mỉm . Hắn hiểu tỏng tính nàng ít , nhưng lời quý như vàng, hễ hứa hẹn điều gì thì ắt sẽ cho kỳ . Mấy ngày nay, nàng lặn lội theo chuyện trò bao nhiêu, quả thực là nhọc lòng nàng .

"Hôm nay nàng khám nghiệm t.ử thi, còn đến dịch quán, chân còn đau ?".

Điều bận lòng rốt cuộc vẫn là vết thương chân nàng.

"Ta xe ngựa". Mộ Thanh đáp.

chợt nhớ đến hai từng tranh luận về chuyện xe ngựa, nàng thêm:

"Ngựa kéo tận dịch quán. Ta tự , chỉ mấy bước đường thôi, đáng ngại".

Mộ Thanh nhắm mắt chuyện, trông như buồn ngủ. Thực , nàng ngủ . Trong đầu nàng chỉ quanh quẩn vụ án. Chỉ cần nghĩ đến âm mưu động trời thể âm thầm sắp đặt suốt hơn mười năm, cơn buồn ngủ đều tan biến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-461-khong-phai-chang.html.]

Nàng mở mắt, Bộ Tích Hoan, hỏi:

"Chuyện của hai vụ án ... Nguyệt Sát bẩm báo với chứ?".

“Ừm!”.

"Chàng thấy thế nào?".

"Nàng nghi kẻ chuyện là ?". Bộ Tích Hoan đáp, ngược hỏi nàng.

Người Đại Hưng vốn kiêng kỵ chuyện âm ty quỷ thần. Kẻ vụ án dìm xác Đại vương t.ử Lặc Đan xuống đáy hồ trong biệt viện của Tướng phủ, hiển nhiên ôm mối thù sâu với Nguyên gia. Lại còn cấu kết với ngoại tộc, mưu đồ bất chính. Dù từ góc độ nào, cũng đủ động cơ để gây án.

Lẽ nào... nàng từng nghi ngờ ?

"Chàng động cơ, nhưng ".

Mộ Thanh dậy, thẳng Bộ Tích Hoan. Trong đôi mắt trong trẻo là niềm tin vững chãi, nặng tựa non cao.

"Nếu là , sẽ với , sẽ để tốn công tốn sức điều tra… chẳng ?".

Từ đến nay, Mộ Thanh phá án luôn dựa chứng cứ và suy luận. Ấy ... Đây là phán đoán cảm tính nhất của nàng trong suốt hai kiếp .

Nàng nhắc đến chuyện năm mới đăng cơ lâu, tuổi còn trẻ, thế lực bên cạnh đủ mạnh để bày một đại cục như . Nàng chỉ đưa một lý do tưởng như vô căn cứ, thậm chí phần nực . Thế nhưng... chính lý do khiến Bộ Tích Hoan bật .

Nụ của nam t.ử rạng rỡ như ánh xuân, nhưng nơi đáy mắt dường như gợn sóng, đến nao lòng. Hắn lặng lẽ nàng thật lâu, kéo nàng trở bên cạnh, ôm chặt lòng, khẽ thở dài:

"Thanh Thanh... hối hận ".

"Hửm?".

"Ta hối hận vì sẽ xộc xệch y phục của nàng".

"Nếu dám nuốt lời thì nhất định sẽ càng hối hận hơn". Mộ Thanh nghiến răng đáp.

Nàng ngay mà, đắn chẳng bao lâu.

Bộ Tích Hoan khẽ trầm thấp, vẫn ôm nàng trong lòng. Tiếng như cơn gió đêm lướt qua mặt hồ tĩnh lặng, phả nhẹ hõm cổ nàng. Một lúc , cúi đầu khẽ hôn lên nơi . Chỉ một cái chạm khẽ... mà tựa như chạm tuyết, như ngậm lấy một áng mây. Mát lạnh, mềm mại. Đến mức chỉ hận thể tan chảy ngay nơi đầu môi.

Thân thể thiếu nữ khẽ run lên. Nơi hôn qua như lửa thiêu bỏng, khiến nàng lập tức trừng mắt . Ánh mắt tựa như mặt hồ xuân trong vắt bất chợt kết thành băng. Chẳng là lạnh lùng mềm mại, chỉ khiến mãi chán.

 

Loading...