"Là vết cứa!".
Mộ Thanh khẳng định chắc nịch: "Lúc ban đầu khám nghiệm xương, hề phát hiện dấu vết tổn thương bề mặt, nhưng Lão Đa Kiệt rõ ràng là sát hại. Dựa việc Trịnh lang trung g.i.ế.c c.h.ế.t đó, thể suy kẻ sát nhân nhất định tay lúc đang mải g.i.ế.c Trịnh lang trung. Tiếp đó, hung thủ buộc một tảng đá lớn, nhấn chìm xuống đáy giếng, quăng luôn Trịnh lang trung xuống theo. Không gian chật hẹp, tay hai móc , thế nên khi t.h.i t.h.ể Trịnh lang trung vớt lên mới kéo theo một lóng tay của Lão Đa Kiệt. Vậy nếu hung thủ tay từ phía , bao nhiêu vị trí hiểm yếu cơ thể thể tấn công?".
"Hoặc là tim lưng, hoặc là yết hầu". Nguyên Tu vốn tinh thông võ nghệ, thấu tỏ huyền cơ.
"Hoàn chính xác! Nếu hung thủ đ.â.m thấu tim Lão Đa Kiệt chỉ bằng một nhát, thì xương bả vai ắt sẽ để dấu vết. Ngược , nếu hung thủ c.ắ.t c.ổ Lão Đa Kiệt từ đằng , thì xương cổ chắc chắn sẽ tổn thương. Ngặt nỗi lúc khám nghiệm ban đầu chẳng phát hiện bất cứ vết xước nào những đốt xương , nên mới dùng mực đậm bôi lên, chờ khô rửa . Nếu bề mặt xương những vết nứt nhỏ mà mắt thường thấy, mực đen chắc chắn sẽ ngấm , là rõ ngay!".
Mộ Thanh đưa đoạn xương cổ cho Nguyên Tu, chỉ vết nứt lý giải: "Dấu vết chính là vết xước, tức là tổn thương do mũi nhọn của vũ khí sắc bén gây bề mặt xương, cách khác, hung thủ dùng đoản kiếm".
Vừa , Mộ Thanh luồn lưng Nguyên Tu, điệu bộ cầm đoản kiếm trong tay, kẹp chặt cổ cứa nhẹ một đường, hỏi: "Có cảm nhận gì ?".
Cảm nhận ư?
Nguyên Tu hít sâu một , cố kìm nén luồng khí rần rần chạy dọc sống lưng, chỉ tập trung những khúc mắc trong đầu:
"Lão Đa Kiệt vốn là Kim Cương của Lặc Đan, là nhất dũng sĩ, trời sinh sức mạnh kinh . Đổi là , sẽ dùng kiếm đ.â.m thấu tim từ phía lưng, chứ dại gì áp sát mà tay cắt cổ. Dưới góc độ của một luyện võ, trừ phi trình độ cách biệt quá xa, còn , khi giao chiến với cao thủ, đầu và cổ là hai điểm chí mạng khó tấn công nhất".
"Chính xác!".
Mộ Thanh gật gù tán thành, nhưng vẫn nhất quyết buông tha cổ Nguyên Tu: "Thế nhưng, ngài bỏ sót một chi tiết cực kỳ then chốt".
"Chi tiết gì?". Nguyên Tu toan đầu .
"Khoan , đừng nhúc nhích!".
Mộ Thanh ngăn , cứ đằng để từ từ cảm nhận: "Ngài bỏ sót... chiều cao của Lão Đa Kiệt".
Chiều cao của Lão Đa Kiệt ư?
Nguyên Tu hít hà một tiếng, vội vàng ngoảnh , chỉ thấy Mộ Thanh đang vươn vai kẹp chặt cổ , nhưng thấp hơn tới cả cái đầu, cố kiễng chân để cứa cổ , dáng vẻ chật vật vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-457-cung-nhau-suy-luan-1.html.]
Vu Cẩn lập tức vỡ lẽ dụng ý của Mộ Thanh, liền cất lời: "Vóc dáng của Lão Đa Kiệt quá đỗi lực lưỡng, tên sát nhân thấp hơn , cắt đứt yết hầu quả thật vô cùng chật vật. Hầu gia nãy cũng , Lão Đa Kiệt là nhất dũng sĩ của bộ tộc Lặc Đan, g.i.ế.c khó như lên trời, c.ắ.t c.ổ càng là chuyện viển vông, đó là kể đến việc chẳng mấy ai vóc dáng hộ pháp như Lão Đa Kiệt".
Nguyên Tu hỏi: "Ý của nàng là, vóc dáng của kẻ sát nhân sàn sàn với Lão Đa Kiệt, hoặc giả... tên sát nhân đó là Hồ?".
Mộ Thanh đáp: "Điều còn phụ thuộc xem hiện trường đầu tiên của vụ án xảy ở ".
Nàng buông Nguyên Tu , lơ ánh mắt hằn học của Nguyệt Sát, nhận thấy Nguyên Tu và Vu Cẩn vẫn còn mang vẻ mặt ngơ ngác, bèn hỏi:
"Hai cho rằng hiện trường đầu tiên của vụ án ở ?".
Vừa mới lôi vóc dáng của Lão Đa Kiệt và hung thủ bàn, thoắt cái chuyển hướng sang hiện trường vụ án.
Vu Cẩn mỉm lắc đầu: "Người đời thường lòng vua khó dò, nhưng suy nghĩ của Đô đốc còn khó đoán hơn gấp bội".
"Có gì mà khó đoán, hỏi chuyện dĩ nhiên là vì liên đới tới vóc dáng của tên sát nhân".
Mộ Thanh liếc xéo Vu Cẩn một cái giải thích: "Hai cỗ t.h.i t.h.ể đều mò lên từ đáy giếng của một cái sân cũ kỹ ở thuộc con ngõ bình dân ở Bắc Môn. Ta hỏi dò trưởng t.ử của Trịnh lang trung, bẩm báo rằng cái sân cũ vốn dĩ là nơi nương của một bà lão neo đơn, nửa năm khi án mạng xảy , bà cụ mắc bạo bệnh qua đời. Từ đó cái sân bỏ hoang, mãi cho đến lúc hai tên cháu họ xa của bà tới giành giật điền sản mà dọn ở, mới vô tình phát giác cái xác đáy giếng".
Nguyên Tu xong, trong lòng khẽ rung lên một nhịp, một tia suy tư xẹt ngang qua não bộ.
Mộ Thanh tiếp: "Đại vương t.ử Lặc Đan đem quân lẻn Thịnh Kinh ôm mộng ám sát Nguyên Tướng quốc. Ta đoán mang kè kè Lão Đa Kiệt bên là bởi lão bẩm sinh mang thần lực tinh thông võ nghệ, lão phò tá giúp lấy mạng dễ như bỡn bảo vệ tính mạng. Ấy nhưng, vóc dáng Lão Đa Kiệt quá đỗi kềnh càng, cho dù dịch dung thành Đại Hưng thì đường lưu lạc cũng lộ liễu vô cùng. Ấy thế mà, chúng trót lọt qua quan ải lẻn Thịnh Kinh. Thử đoán xem, chúng sẽ nương náu ở ? Khách điếm? Hay nhà dân?".
"Ý của nàng là, chúng nương ngay tại ngôi nhà cũ nát nơi tìm thấy cái xác ?". Nguyên Tu nghi hoặc hỏi.
"Rất khả năng! Thứ nhất, con ngõ hẻo lánh neo , ngôi nhà vô chủ. Thứ hai, Trịnh lang trung mời khám bệnh ban ngày, trám răng lâu mấy cũng chẳng kéo tới tận đêm khuya. Nếu ném xác ban ngày, liệu Lão Đa Kiệt dám ngang nhiên vác một cái xác nghênh ngang ngoài ngõ hẻm ? Kể cả dùng xe ngựa kéo giở trò giấu xác vận chuyển, lường con ngõ nào, ngôi nhà nào ở? Giả dụ g.i.ế.c giấu xác đợi đến tối mịt mới đem phi tang, thì vấp câu hỏi y như , thể trùng hợp quẳng cái xác xuống đúng cái giếng trong sân vô chủ ?".
Nguyên Tu trầm ngâm .