Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 452: Mang đầu người đến dịch quán (1)

Cập nhật lúc: 2026-08-15 11:28:22
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Tu chòng chọc khuôn mặt phục dựng , ánh mắt chợt đổi khác: "Giống!".

ba, bốn phần giống !

Thuật phục dựng dung mạo dẫu cao siêu đến cũng chỉ tái hiện chừng sáu, bảy phần so với thật. Trong khi đó, diện mạo của kẻ chỉ sở hữu ba, bốn phần tương đồng với nhất dũng sĩ Đa Kiệt của bộ tộc Lặc Đan, cho nên ban đầu Mộ Thanh và Nguyên Tu mới nhận ngay lập tức.

Mộ Thanh bưng cái đầu lâu phục dựng xong, rảo bước thẳng ngoài cửa: "Đi! Đến dịch quán".

Phái đoàn sứ thần Ngũ Hồ tới Thịnh Kinh từ đúng ngày Trừ Tịch, nay bước sang tháng Hai, mà các điều kiện nghị hòa vẫn đến hồi kết.

Trước tết Thượng Nguyên, Ngũ Hồ đồng loạt gửi tới triều đình Đại Hưng một danh sách yêu cầu chung: Mỗi năm triều đình Đại Hưng cống nạp cho mỗi bộ tộc mười vạn lượng vàng bạc, ba vạn tấm gấm lụa, và ba ngàn con trâu bò dê.

Khỏi , yêu cầu tung các quan viên trong triều xem như sư t.ử ngoạm. Từ lúc đó trở , đại điện triều đình biến thành phiên chợ mặc cả hồi kết giữa các quan viên Đại Hưng và sứ thần Ngũ Hồ. Suốt nửa tháng trời mà vẫn phân thắng bại. Đám ban ngày thì tía tai đỏ mặt c.h.ử.i bới tiếc lời triều đường, đêm đến kề vai bá cổ dạo chơi chốn thanh lâu. Cuộc sống của phái đoàn sứ thần Ngũ Hồ ở Thịnh Kinh nhờ cũng chẳng lấy gì tẻ nhạt.

Tuy nhiên, kể từ khi Mộ Thanh lật tẩy vụ án bạc tuất của quân Tây Bắc, hàng loạt quan triều đình tiếp đón sứ thần lôi c.h.é.m đầu tịch biên gia sản. Số lượng quan viên dám tiếp rượu bọn chúng sụt giảm thê thảm.

Hơn nữa mấy ngày nay thành Thịnh Kinh ban lệnh giới nghiêm chặt, ngay cả lầu xanh cũng tới lui, đám sứ thần Hồ chán chường vô vị. Hôm nay, ngoại trừ những tên ngoài tiếp tục cãi vã với triều đình Đại Hưng, những kẻ còn bu kín tại sân trong dịch quán, vẽ một cái vòng bự chảng hò reo cổ vũ đấu vật. Khí thế ngất trời đinh tai nhức óc.

Đột nhiên, cánh cổng dịch quán đẩy bung, ba hiên ngang ung dung sải bước .

Dẫn đầu là một thiếu niên mặc ngân bào, đầu đội mũ miện trắng tuyết. Dung mạo dẫu chẳng đoạt thiên đoạt địa, nhưng hai tay ung dung bê nguyên... một cái đầu c.h.ế.t.

Phía thiếu niên là hai nam tử, một vận hắc bào đen tuyền, một khoác áo lông chồn tuyết trắng bóc. Một đen một trắng như hắc bạch vô thường.

Thiếu niên chẳng buồn để tâm tới ánh mắt của kẻ khác, cứ ôm cái đầu xăm xăm bước thẳng chính đường. Phía ngoài chính đường là một đám Hồ đang hò hét đấu vật, thấy bóng dáng thiếu niên liền tự động né dạt hai bên, để lộ một vòng tròn bao bằng dây màu. Giữa vòng, hai gã Hồ cởi trần đang gồng chuẩn đọ sức. Mộ Thanh cứ thản nhiên bê đầu băng qua giữa hai tên đó, bước lên thềm xanh lướt qua hành lang, tiến thẳng trong, đặt cái đầu lên bàn, ngang nhiên kéo ghế chễm chệ ở vị trí bề .

Hô Diên Hạo lỳ trong chính đường từ sớm. Trước khi Mộ Thanh đến, đang say sưa theo dõi trận đấu vật bên ngoài. Ngay từ khoảnh khắc nàng tung cước đá tung cổng dịch quán xông , ánh mắt dính chặt lên nàng rời nửa tấc. Ấy thế mà nàng thấy chễm chệ ở đó dám coi như khí, mặt biến sắc tuốt ở vị trí bề . Càng ngang ngược hơn, giữa và nàng còn ngăn cách bởi một cái đầu .

Hô Diên Hạo nhe hàm răng trắng ởn , nụ rợn như vươn tay c.ắ.n đứt cổ Mộ Thanh. Cái đồ nữ nhân , càng ngày càng cách coi như đồ bỏ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-452-mang-dau-nguoi-den-dich-quan-1.html.]

Suốt thời gian ngập đầu trong hàng tá sự vụ bề bộn. Nghe phong thanh nàng phá xong một đại án động trời, mấy hôm nay cáo bệnh xin thượng triều.

Bệnh cái khỉ khô. Hắn thấy nàng nhảy nhót khỏe như vâm đây . Hắn thừa nữ nhân một bụng mưu kế, chuyên cái trò diễn kịch như chong chóng. Vụ cáo bệnh mười mươi là giả tạo.

"Đô đốc tự bưng đầu xông dịch quán thế , rốt cuộc là ý gì?".

Hô Diên Hạo nhịn bèn lên tiếng dò hỏi.

Mộ Thanh vẫn một mực coi như tồn tại, chỉ đăm đăm ngoài chính đường, cất cao giọng hô lớn: "Lặc Đan Kim Cương Đa Kiệt !".

Đa Kiệt quả thực đang mặt trong dịch quán.

Trong buổi quốc yến, trúng độc, suýt mất mạng. Sau khi Mộ Thanh cứu sống, vẫn luôn tĩnh dưỡng tại dịch quán. Thuốc giải độc của Vu Cẩn uống liên tiếp ba ngày thì cơ bản còn đáng ngại. Chỉ là đó xảy vụ thần quan giả. Thần quan Lặc Đan Bố Đạt Nhượng c.h.ế.t, trong đoàn sứ giả Lặc Đan chỉ còn Ô Đồ và Đa Kiệt.

Đa Kiệt là thô hào, tính tình nóng nảy, thích hợp bàn chuyện nghị hòa. Vì thế, hằng ngày Ô Đồ đều mặt đoàn sứ giả qua thương nghị với các quan viên Đại Hưng, còn Đa Kiệt thì giữ dịch quán nghỉ ngơi.

Hôm nay dịch quán tổ chức thi đấu vật, Đa Kiệt mang danh xưng Đệ nhất dũng sĩ Lặc Đan trời sinh thần lực, vốn mang danh Kim Cương, tất nhiên chẳng thèm để mắt tới mấy trò vờn như mèo cào . Hắn tự chui phòng nốc rượu ăn thịt cho sướng miệng. Vừa báo Mộ Thanh tìm đến dịch quán, lật đật chạy , hai tay vò chặt hai cái bánh bao, mồm còn ngậm thêm một cái. Thấy ở vị trí cao quả thực là Mộ Thanh, cuống cuồng nhai trệu trạo nuốt ực cái bánh bao trong miệng xuống, quẹt ngang vệt mỡ nhờn mép, quỳ mọp xuống đất khấu đầu hành lễ.

"Lặc Đan Kim Cương Đa Kiệt, đa tạ ân cứu mạng của sứ thần Tang Trác! Ngày sứ thần việc gì cần sai bảo, Kim Cương của thảo nguyên xin nguyện xông pha khói lửa, dâng hiến cả mạng sống cho sứ thần".

Mộ Thanh cao, lạnh lùng khối thịt gấu khổng lồ đang quỳ phục đất, bình thản đáp:

"Bình . Ta sứ thần Tang Trác gì cả, cứu ngươi chẳng qua cũng là vì đại cục nghị hòa của hai nước, là chức trách của mà thôi".

Hô Diên Hạo bên cạnh hừ lạnh một tiếng cợt: "Đâu cần khiêm tốn như . Trên đời , chỉ nữ thần Tang Trác mới khả năng dắt linh hồn của những đứa con thảo nguyên từ cõi c.h.ế.t về nhân gian. Ngươi bản lĩnh đó, thì ngươi chính là nữ thần Tang Trác!".

Mộ Thanh xoay đầu phóng ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Hô Diên Hạo, hàn quang như đao xé gió ập tới.

 

Loading...