Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 449: Ăn không ngồi rồi

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:12:05
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong mắt nàng, việc ăn cơm tối cùng Nguyên Tu là chuyện bình thường đến thể bình thường hơn, nhưng dường như Bộ Tích Hoan để tâm. Với tính cách của nàng, vốn dĩ sẽ chẳng bận lòng cất công giải thích mấy chuyện cỏn con . Thế nhưng chẳng hiểu , nàng để ý, giải thích, chỉ là vì sinh thêm hiểu lầm giữa hai .

Bộ Tích Hoan nhẩn nha nhai miếng bánh ngọt trong miệng. Đôi mắt sáng rực, như chứa cả ngàn , ánh lưu quang lấp lánh khiến mê say.

Ừm, miếng bánh chà là , mà ngọt thế !

"Ta , nàng chỉ cởi áo cho , chỉ đút cơm cho thôi".

Bộ Tích Hoan ôm Mộ Thanh lòng, kéo nàng xuống sập, tiện miệng hỏi: "Vậy đêm nay nàng bồi ngủ ?".

Nghe thấy lời , Mộ Thanh lập tức nhỏm dậy: "Không , dặn hạ nhân trong phủ rằng vi hành xuất cung, đêm nay sẽ tá túc tại đây. Nếu sáng mai Dương thị đến sương phòng phía đông gọi cửa, thấy , bà sẽ sinh nghi".

"Mấy chuyện vặt vãnh Nguyệt Sát tự khắc cách xử lý, nàng cần nhọc lòng".

Bộ Tích Hoan vòng tay siết chặt nàng hơn, nhắm mắt thong dong , đoạn :

"Hửm? Đêm nay nàng thắt dải băng n.g.ự.c ?".

Toàn Mộ Thanh cứng đờ. Chẳng đợi nàng lên tiếng, Bộ Tích Hoan mỉm cọ đầu n.g.ự.c nàng. Tiếng trầm thấp, thở nóng rực phả thẳng n.g.ự.c khiến nàng giật thót hít một ngụm khí, xuýt chút nữa theo bản năng giơ tay tát bay ngoài.

"Thanh Thanh, mệt ".

Hắn dường như lường phản ứng của nàng bèn kịp thời lên tiếng. Vài chữ ngắn ngủi chẳng khác nào ma chú, quả nhiên nàng vùng vẫy nữa.

Trên môi nam t.ử phảng phất một nụ , gương mặt vùi sâu n.g.ự.c nàng. Giữa đôi chân mày bủa vây sự mệt mỏi rã rời, lời dứt bao lâu, thở dần trở nên đều đặn trầm , thế mà ngủ thật.

Mộ Thanh đờ , hồi lâu động đậy. Nửa ngày , nàng đành thở dài một tĩnh lặng, khẽ kéo chăn gấm đắp cho cả hai, bất đắc dĩ nhắm mắt .

Thôi , sáng mai dậy sớm một chút.

Vì trong lòng mang đầy tâm sự nên Mộ Thanh tỉnh giấc từ sớm. Đêm qua rèm trướng thả rủ, tia sáng ban mai nhàn nhạt hắt , hương hoa mai thoang thoảng khắp phòng. Bộ Tích Hoan vẫn ngủ say sưa. Mộ Thanh mang máng ngửi thấy trong hương mai bay từ bậu cửa sổ còn thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c bắc.

Ngay cửa sổ chính là lối gác xép, chắc hẳn Nguyệt Sát hoặc Lưu Hắc T.ử đang sắc t.h.u.ố.c ở đó.

Mộ Thanh khẽ trở , rón rén dịch đến cuối giường nhẹ nhàng đặt chân xuống đất. Bộ Tích Hoan vẫn tỉnh. Nàng ngoái đầu . Hắn ngủ yên. Đầu gối chiếc gối thêu hoa lê trắng, mái tóc đen như mực xõa nhẹ bên gối, càng tôn lên dung nhan thanh tuyệt. Thế nhưng, sắc hoa lê cũng sánh nổi với gương mặt của nam t.ử đang say ngủ. Nàng lặng lẽ ngắm đôi hàng mi khép yên bình . Chỉ trong khoảnh khắc, lòng bỗng sinh một cảm giác hoảng hốt, ngỡ như ngoài song cửa trời vẫn hửng sáng, đêm xuân vẫn còn lưu luyến, trăng thanh gió mát vẫn chịu tan .

Hắn thực sự mệt mỏi đến cùng kiệt . Ba ngày ròng rã dùng cổ trùng trị thương chắc hẳn rút cạn sinh lực. Đáng lẽ hôm qua dưỡng sức, đợi nàng suốt một ngày. Tối đến đích bôi thuốc, lau cho nàng, bồi nàng vãn chuyện một lúc lâu. Cái con quả thật quá giỏi ngụy trang, quá giỏi nhẫn nhịn. Nếu đêm qua ngả đầu xuống gối là ngủ ngay lập tức, thì ai thể thấu mỏi mệt nhường nào?

Mộ Thanh nhẹ tay nhẹ chân mặc y phục, thả kín màn trướng rón rén xuống lầu.

Dưới lầu, Nguyệt Sát đang lui cui sắc thuốc. Thuốc sắc là thang t.h.u.ố.c giảm đau do Vu Cẩn kê. Mộ Thanh hỏi trời tờ mờ sáng, Lưu Hắc T.ử khỏi phủ bốc t.h.u.ố.c về cho nàng, bằng Nguyệt Sát lý do gì sắc t.h.u.ố.c ngay cửa gác xép.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-449-an-khong-ngoi-roi.html.]

Mộ Thanh vội vã về phía sương phòng phía đông. Nguyệt Sát xổm đất quạt lò thuốc, thèm ngẩng đầu lên : "Không cần qua đó , thu xếp thỏa cả ".

Tối qua, dặn dò Dương thị rằng Hoàng thượng vi hành xuất cung, đêm nay tá túc phủ Đô đốc, bề sinh hoạt phép chậm trễ. Mấy ngày tới, bà chỉ cần chú tâm lo liệu thiện thực cho Hoàng thượng, còn việc sinh hoạt của Đô đốc sẽ do gánh vác. Nếu giao cho , thì đương nhiên cái đồ nữ nhân chẳng cần ló mặt đến sương phòng phía đông gì, cứ ở lỳ bên cạnh chủ t.ử nhà .

Mộ Thanh xong lập tức trở gác xép, khi còn quẳng một câu: "Hiệu suất việc của ngươi quả thực hơn hẳn Nguyệt Ảnh".

Nguyệt Sát thèm hé răng, chỉ cầm cái quạt sức phe phẩy, phả khói bếp hôi mù mịt lên mái hiên. Một bóng đen lố nhố mái ngói suýt nữa thì ho sặc sụa rơi rầm xuống đất.

Mộ Thanh mới mấy bước lộn trở , đoạt lấy cây quạt trong tay Nguyệt Sát, : "Để , ngươi xách nước ".

"Vì ?".

"Hầu hạ sinh hoạt của , nãy chính miệng ngươi ".

Nghe xong, khuôn mặt lạnh như băng của Nguyệt Sát tựa như khói bếp hun cho đen sì. Hắn xổm đất một hồi, cuối cùng vẫn lạnh lùng dậy xách nước.

Mộ Thanh khi rửa mặt súc miệng trong sân, đích trông lửa sắc t.h.u.ố.c cho Bộ Tích Hoan, đoạn bưng bát t.h.u.ố.c bước lên lầu.

Ngay khi bóng nàng khuất dạng, mái hiên bỗng vang lên tiếng hừ lạnh mỉa mai:

"Mấy chuyện vặt vãnh quả nhiên vẫn là ngươi giỏi nhất, thà lo đại sự cho chủ t.ử còn hơn".

"Lo đại sự là cái kiểu chầu chực meo meo mái hiên hả?".

"Ngươi!".

"Loại của ngươi gọi là ăn ".

"..."

Mộ Thanh bưng t.h.u.ố.c lên lầu, đặt bát t.h.u.ố.c xuống thấy Bộ Tích Hoan mềm oặt vô lực vén màn trướng lên. Nét mệt mỏi hằn sâu giữa hàng lông mày .

"Đánh thức ?". Mộ Thanh bước tới, thu vén màn trướng hỏi.

Bộ Tích Hoan chỉ mỉm đáp, kéo tay nàng hỏi nhỏ: "Chân bớt đau ?".

Mộ Thanh lắc đầu nhẹ. Nàng định bưng chậu nước cho Bộ Tích Hoan lau mặt, nhưng tỏng sẽ cản, nên dứt khoát gì, lẳng lặng đợi. Một lát , Nguyệt Sát và Nguyệt Ảnh cùng bước lên gác, tay nâng chậu đồng, khăn lụa, lá bạc hà, thanh muối... Hai gã hộ vệ khom lưng cúi đầu, khí thế đấu võ mồm ngoài hiên lúc nãy đè bẹp. Cho đến tận lúc lui , họ vẫn cúi rạp dám ngẩng lên, đến thở cũng chẳng dám thở mạnh.

 

Loading...