Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 446: Nguyên Tu là chiến hữu

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:12:02
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng khỏi ngoái đầu hỏi: "Hay là để tự cởi nốt y phục? Như cũng tiết kiệm thêm ít sức... lát nữa còn ngắm cho kỹ hơn?".

Tiếng của trầm thấp như gió đêm, khẽ lướt bên tai, khiến lòng nàng ngứa ngáy.

"Không cần!".

"Tự tay cởi y phục cho nương tử... vốn là một thú vui. Vi phu lấy vui".

“…”

Cái bộ mặt dày vô sỉ của nàng thấy bao nhiêu . Mỗi buông lời trêu ghẹo, nàng đều cảm thấy hẳn là một tay lão luyện chốn tình trường. Thế nhưng sáng nay, khi nàng lau cho , ngượng ngùng lúng túng chẳng khác nào một thiếu niên mới yêu. Con thật là... đối lập đến thú vị.

Thiếu nữ mặt nam tử, để mặc chậm rãi tháo từng vòng đai bó ngực. Nàng cúi đầu. Khóe môi khẽ cong thành một nụ nhàn nhạt. Nụ , hề thấy. Mà cũng chỉ thoáng hiện trong chốc lát biến mất.

Đến khi lớp đai bó n.g.ự.c cuối cùng trượt khỏi nàng... nàng căng cứng . Theo phản xạ, nàng vội chộp lấy chiếc trường bào đặt bên cạnh giường, ôm ngực, che kín vùng xuân sắc.

Nam t.ử cũng vội. Từ phía , chậm rãi đỡ nàng xuống, bên mép giường, nhúng chiếc khăn trong chậu đồng, vắt khô.

Việc đầu tiên là tháo chiếc mặt nạ mặt nàng. Chiếc khăn ấm áp khẽ lướt qua hàng mày, khóe mắt, gương mặt nàng, men theo chiếc cổ trắng, bờ vai thơm ngát, chậm rãi xuôi xuống , từng chút từng chút dịu dàng lau sạch.

Mộ Thanh khép mắt .

Giống hệt như lúc nàng lau cho buổi sáng.

"Có dễ chịu ?".

Giọng trầm thấp như gió đêm, mang theo ý nhè nhẹ.

Trước khi gặp nàng, điều mong cầu là giang sơn thiên hạ. Sau khi gặp nàng, điều mong cầu chỉ còn là dạy nàng hiểu thế nào là tình ý nam nữ. Giờ đây, nàng bắt đầu hiểu đôi phần. vẫn mong nàng hiểu nhiều hơn nữa... Hiểu những lúc e thẹn né tránh, những khi mong ngóng mà nhẫn nại... Và cả cảm giác say đắm len lỏi đến tận từng tấc da thịt.

Màn trướng buông hờ. Chiếc khăn ướt ấm nóng như mang theo lửa. Đến khi vùng xuân sắc thấp thoáng hiện , chỉ thấy da trắng tựa tuyết, dáng ngọc như sen, làn da mịn màng như mỡ đông, hương thơm thoang thoảng.

Bộ Tích Hoan khẽ thở dài.

Người xưa : "Hai đỉnh Vu Sơn, đoạn trường nhất". Quả thật chẳng sai.

Trong lúc còn đang cảm thán, nàng mở mắt. Ánh mắt m.ô.n.g lung, hai gò má ửng hồng. Giọng nàng cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng vẫn giấu thở gấp gáp.

"Lau... xong ?".

Hắn chậm rãi bật . Học theo đúng cách nàng từng , khẽ móc lấy dây buộc quần lót của nàng.

"Vẫn ".

Mộ Thanh lập tức giữ lấy tay . Hắn nhất quyết chịu buông, vẫn nắm chặt sợi dây . Hai giằng co qua mấy lượt. Hắn thấy vành tai nàng nhanh chóng chuyển từ hồng nhạt sang đỏ bừng. Cuối cùng nàng yên nữa, vội chộp lấy trường bào khoác lên , gần như chạy trốn xuống khỏi giường.

Bộ Tích Hoan vẫn bên mép giường, đến vô cùng vui vẻ. ... ngăn nàng . Cũng dám ngăn. Trong vòng một trăm ngày, vận nội lực, tâm thần vì thế cũng kém kiềm chế hơn .

Nếu lúc giữ nàng ... đêm nay e rằng sẽ thật sự xảy chuyện. Hắn vội vã chiếm hữu nàng. Hắn đợi đến ngày thiên hạ thái bình. Muốn tự tay đội phượng quan, khoác phượng bào cho nàng. Muốn nàng phượng liễn trăm khiêng, đường đường chính chính qua cửa Vĩnh Định, bước lên bậc Long Phượng.

Hắn cử hành đầy đủ đại lễ: sắc lập Hoàng hậu, nghênh đón nhập cung, hợp cẩn giao bôi, tế cáo thần linh, yết kiến tông miếu, triều kiến bách quan, ban chiếu cáo thiên hạ, mở quốc yến mừng vui.

Hắn để cả thiên hạ chứng. Muốn nàng danh chính ngôn thuận trở thành chính thê của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-446-nguyen-tu-la-chien-huu.html.]

Trong phòng, tiếng nước khẽ vang lên. Thiếu nữ nép tấm bình phong, còn cẩn thận vắt chiếc áo lên khe hở giữa các cánh bình phong để che kín. Nàng nhanh chóng lau sạch .

Đến khi bước , hai gò má và vành tai vẫn còn ửng hồng, nhưng vẻ mặt trở bình tĩnh như thường.

Hắn kéo nàng trở mép giường, buông màn xuống, nhàn nhạt với bên ngoài: "Truyền thiện ".

Giọng lớn nhưng Nguyệt Sát gác vẫn rõ.

Chẳng bao lâu , đưa Dương thị lên gác, mang những món ăn vẫn hâm nóng trong bếp nhỏ phòng.

Đợi Nguyệt Sát lui ngoài, Bộ Tích Hoan mới vén màn trướng lên, để Mộ Thanh xuống giường.

Bữa tối Dương thị chuẩn khá thịnh soạn. Mộ Thanh dặn bà thanh đạm, nhưng ngoài bát cháo trắng, bà còn chuẩn bốn đĩa rau xào, bốn đĩa bánh hấp và một bát canh thanh.

Thân thể Bộ Tích Hoan còn suy nhược, ăn nhiều như . Mộ Thanh bèn gắp hai món rau tính ôn, bưng bát cháo đến bên giường, giống như buổi sáng, tự tay đút dùng bữa.

"Nàng ăn chút gì ?". Hắn hỏi.

"Ta ăn ". Mộ Thanh đáp.

Đến khi đưa thìa cháo đến bên môi , nàng mới nhận ý trong đáy mắt sâu hơn thường ngày. Lúc nàng mới chợt nhớ chuyện tối nay dùng bữa cùng Nguyên Tu, bèn :

"Ta ở đây".

Hắn đang dưỡng thương. Nếu đến, nàng thể cho báo một tiếng để đợi đến tận giờ mới dùng bữa? Thế nhưng dường như vẫn hài lòng với câu trả lời .

"Nếu nàng thì ?".

Nàng đút cho uống hết thìa cháo đáp: "Biết thì sẽ sai báo với một tiếng, bảo đừng đợi ".

Vừa dứt lời... quả nhiên ánh mắt nam t.ử chợt trở nên trầm lắng, như ẩn giấu từng đợt sóng ngầm.

"Ta xem Nguyên Tu là chiến hữu. Cùng chiến hữu dùng một bữa cơm tối, theo là chuyện bình thường".

Mộ Thanh bình thản theo đúng suy nghĩ của .

Bộ Tích Hoan khẽ nhướng mày.

Bình thường ư? E rằng nữ t.ử Đại Hưng chỉ nàng mới cho rằng việc buổi tối dùng cơm với một nam nhân phụ phu quân của là chuyện hết sức bình thường.

"Thanh Thanh".

"Cách nàng nhận con , nhận việc khác hẳn những khuê các nữ tử".

"Lúc khám nghiệm t.ử thi, phá án, nàng còn dùng nhiều từ ngữ từng qua. Ngay cả cách quan sát lời , sắc mặt để suy đoán tâm lý khác cũng học vấn của Đại Hưng".

"Hồi nàng từng , tất cả đều là do theo học giáo sư William của nước Anh. Nước Anh ... là một dị quốc tận cuối Tây Hải ?".

Bộ Tích Hoan Mộ Thanh, ánh mắt đầy vẻ dò hỏi. Câu hỏi , hỏi từ lâu .

 

Loading...