Lúc Mộ Thanh trở về gác, Bộ Tích Hoan vẫn đang cuốn sổ tay . Trong phòng dựng sẵn bình phong. Sau bình phong, chỉ nước tắm chuẩn xong, mà cả y phục, khăn lau, xà phòng thơm và hương cao cũng đều bày biện đầy đủ.
Mộ Thanh liếc thùng tắm, xuống bên noãn tháp, đưa tay cởi dây áo của Bộ Tích Hoan. Bộ Tích Hoan tức đến bật . Hắn đặt cuốn sổ xuống, nắm lấy cổ tay nàng, thuận thế kéo mạnh một cái.
Mộ Thanh bất ngờ ngã nhào lên . Nàng giật , sợ đè lên vết thương của , vội mượn thế xoay lăn sang một bên. Bộ Tích Hoan cũng mặc nàng xoay trở. Đến khi nàng lật xong mới phát hiện... Người phía trong noãn tháp là chính .
Bộ Tích Hoan vòng tay ôm lấy eo nàng, nụ chẳng rõ là giận mang ý trêu ghẹo.
"Sáng nay lau cho ...".
"Giờ còn lau nữa ?".
Mộ Thanh nhất quyết thừa nhận chỉ vì tò mò, tận mắt cảnh "phi yến hóa rồng nơi lòng bàn tay" một nữa. Nàng nghiêm trang :
"Lau sạch sẽ sẽ thấy dễ chịu hơn, ban đêm cũng ngủ ngon hơn".
Bộ Tích Hoan tỏ vẻ hết sức tán thành: "Ừm, lý".
"Nếu ... để vi phu cũng giúp nương t.ử lau một phen, cho đêm nay ngủ ngon giấc, ?".
Miệng thì hỏi, nhưng tay chẳng cho nàng cơ hội từ chối. Chỉ là cởi dây áo của nàng, mà cúi giúp nàng tháo đôi ủng.
Nam t.ử khom lưng, cúi đầu, đầu ngón tay hết sức nhẹ nhàng, chẳng rõ là sợ đau nàng vì thương thế lành, khí lực vẫn còn yếu.
Mộ Thanh khẽ rụt chân , thẳng dậy, : "Để tự ".
Bộ Tích Hoan như hề thấy. Bàn tay đang nắm lấy cổ chân nàng khẽ siết . Mộ Thanh rút chân về, nhưng sợ động đến vết thương của , đành yên, để mặc cởi đôi ủng cho .
Vừa tháo xong ủng, bàn tay đang nắm cổ chân nàng chợt khựng . Đáy mắt dần hiện lên vẻ xót xa. Chỉ thấy đôi tất trắng tinh chân thiếu nữ loang lổ vết máu. Hiển nhiên là đêm qua, vì cầu t.h.u.ố.c cho mà chân nàng phồng rộp. Hôm nay đường núi, những bọng nước cọ xát đến thành bọng máu, giờ đều vỡ cả.
"Ráng nhịn một chút".
Giọng nam t.ử trầm thấp. Miệng tuy , nhưng động tác tay nhẹ đến cực điểm.
Hai bàn chân của Mộ Thanh đều rộp và vỡ. Lúc bóc lớp tất dính vết thương, quả thật đau. so với nỗi đau tự khoét thịt chữa thương khi còn chinh chiến ở Tây Bắc... thì chút đau chẳng đáng là gì.
Nàng chỉ khẽ nhíu mày một cái.
Đôi tất trắng nhẹ nhàng tháo xuống. Nàng tuy vẻ dịu dàng uyển chuyển như những thiếu nữ Giang Nam, nhưng đôi chân ngọc trắng mịn như vầng trăng bạc soi mặt sông. Nằm gọn trong lòng bàn tay , ấm áp như ngọc trắng.
Hắn từng thấy một khi còn ở Tây Bắc. Khi vô cùng yêu thích, nhưng sợ ép nàng quá mức, nên chẳng dám chạm nhiều.
Giờ phút nâng niu trong tay... màu đỏ thẫm nơi lòng bàn chân như từng mũi kim đ.â.m tim , đau xót đến bỏng rát.
Bộ Tích Hoan dậy xuống giường. Mộ Thanh thấy liền vội ngăn .
"Chàng còn đang dưỡng thương...".
"Dưỡng thương chứ thành phế nhân. Đi vài bước thì ngại gì".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-445-de-ta-lau-nguoi-cho-nang.html.]
Giọng nhàn nhạt, nhưng giấu vẻ kiên quyết. Hắn bưng chiếc chậu đồng đến bên thùng tắm, múc một ít nước ấm mang trở cạnh giường.
Khăn nhúng ướt, vắt khô. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân Mộ Thanh, nâng bàn chân của nàng lên, chậm rãi lau sạch, dùng khăn ấm chườm lên những chỗ thương. Đợi đến khi lau sạch hết những bọng m.á.u lòng bàn chân nàng... mới thò tay xuống gối, lấy một lọ t.h.u.ố.c mỡ.
Thuốc mỡ màu vàng nhạt. Vừa thoa lên lòng bàn chân, một luồng mát lạnh liền lan , cơn đau lập tức dịu ít.
Mộ Thanh chăm chú lọ thuốc, định hỏi đó là t.h.u.ố.c gì thì thấy Bộ Tích Hoan bưng chậu nước đổ, mang về một chậu nước ấm khác. Trong chậu cũng một chiếc khăn sạch.
Trong lòng Mộ Thanh khẽ động. Vừa kịp hiểu định gì... bàn tay đặt lên eo nàng. Lần đến lượt nàng căng thẳng. Theo phản xạ, nàng đưa tay giữ lấy tay . Thế nhưng những ngón tay vô cùng linh hoạt. Chỉ khẽ móc một cái, xoay một vòng, vận chút khéo léo... dây đai bên hông nàng lặng lẽ tuột xuống.
"Thuốc bôi , đừng để dính nước nữa. Để lau cho nàng".
Trong mắt Bộ Tích Hoan cuối cùng cũng ánh lên chút ý . Chỉ điều... trong mắt Mộ Thanh, nụ quả thực chẳng ý lành gì.
"Một lát nữa Dương thị sẽ mang cơm lên. Chàng thấy để lau cho ... thích hợp ?".
Mộ Thanh cố gắng lý với .
"Nguyệt Sát đang ngoài cửa. Nàng tưởng c.h.ế.t ?".
Lý lẽ , nàng đành đổi sang lý lẽ khác.
"Hôm nay vất vả đủ , nên nghỉ ngơi . Để tự là ".
Nào ngờ vốn chẳng thích lý. Khóe môi vẫn mang ý , nhưng lời chẳng hề chỗ để thương lượng.
"Ừm. Đã vất vả ngần ...".
"Thì cũng chẳng ngại vất vả thêm một nữa".
Mộ Thanh: "..."
Trong lúc nàng còn cạn lời, đầu ngón tay khẽ móc một cái, ngay cả lớp trung y nàng cũng cởi .
Bên trong trung y, nàng vẫn mặc thần giáp, lớp thần giáp còn quấn đai bó ngực. Hắn mới chỉ cởi hai lớp áo, nàng vẫn kín đáo vô cùng, nên cũng chẳng sợ thấy gì. Vì thế, nàng chống tay dậy, định xuống khỏi giường.
Không ngờ Bộ Tích Hoan mặc nàng , ngăn cản. Đợi đến khi nàng dịch mép giường, định đặt chân xuống đất, mới từ phía ôm lấy nàng. Giơ tay khẽ kéo... ngoại bào và trung y nàng cùng lúc tuột xuống.
Mộ Thanh đầu, định lên tiếng thì Bộ Tích Hoan cướp lời .
"Thanh Thanh...".
"Để bớt tốn sức một chút, ?".
Giọng vô cùng mệt mỏi. Trong lúc dịu dàng, kiên nhẫn giúp nàng tháo từng khuy thần giáp, nàng ở phía vẫn tức đến bật cãi: "Chàng mà nhất quyết đòi lau cho thì tiết kiệm khối sức lực ".
"Vi phu chỉ tiết kiệm chút sức để khỏi đuổi theo nương tử... giữ mà ngắm nương t.ử cho thật kỹ".
Lời tình tứ thẳng thắn của khiến đầu óc Mộ Thanh trống rỗng trong thoáng chốc. Đến khi hồn, nàng chỉ còn đai bó n.g.ự.c và quần lót.