Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 443: Cởi áo (2)

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:59
Lượt xem: 88

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương thị đẩy cửa bước , xách theo một hộp thức ăn. Vừa bày biện chén đũa, liếc thấy Nguyên Tu đang cởi trần bàn, hắc bào và ngọc đái vứt ngổn ngang đất, băng gạc thì đặt bàn. Vừa họ đang khám thương. Dương thị đồn chuyện Mộ Thanh từng mổ n.g.ự.c rút d.a.o cứu mạng Nguyên Tu, trong lòng cũng vô cùng tò mò. bà vốn giữ đúng phận của hạ nhân, dám dòm ngó lung tung. Khổ nỗi, lúc bày biện bát đũa, khóe mắt vô tình liếc thấy Nguyên Tu đang cúi gằm mặt, từ mặt đến cổ đỏ lựng một mảng còn hình .

"Ơ kìa!".

Dương thị kinh ngạc ngẩng đầu hỏi: "Hầu gia nhiễm phong hàn ?".

"Khụ!".

Nguyên Tu ho khan một tiếng cho hợp cảnh, đáp gọn lỏn , lật đật dậy mặc quần áo nhanh thoăn thoắt. Cái dáng vẻ lanh lẹ còn nhanh hơn cả lúc điểm binh mặc giáp trong quân doanh.

"Vất vả cho bà , lui xuống ". Mộ Thanh .

Dương thị lui , lúc vẫn quên liếc xéo Nguyên Tu một cái với ánh mắt đầy quái dị.

Cửa đóng , Nguyên Tu cũng vặn mặc xong y phục. Mộ Thanh liếc mớ băng gạc cuộn đất, nhắc nhở: "Băng gạc vẫn quấn kìa".

Nguyên Tu đáp thật nhanh: "Không cần , đằng nào về phủ chả ".

Mộ Thanh lẳng lặng Nguyên Tu một chốc. Tâm tư của nàng tường tận từ lâu, những gì cần cũng rõ ràng. Hắn là nam nhi xuất chúng nhất thế gian , tôn nghiêm và kiêu hãnh của riêng , nàng thêm điều gì khiến khó xử nữa.

Thời gian dưỡng thương của Nguyên Tu khá ngắn, nhưng sợi bạch thát ty bắt đầu tan và dung hợp với m.á.u thịt. Xem , sợi chỉ quả đúng như lời Vu Cẩn , thật sự là chí bảo nhân gian.

Lai lịch của sợi chỉ rốt cuộc là từ ?

Mộ Thanh mải nghĩ ngợi về chuyện sợi bạch thát ty, ăn uống để tâm. Nguyên Tu cứ vấn vương chuyện , cũng nuốt cơm vô. Hắn như vẫn còn cảm nhận đôi bàn tay của nàng luồn cánh tay , từng vòng từng vòng gỡ bỏ dải băng gạc, cảm nhận thở nhẹ như lông vũ của nàng phả lên n.g.ự.c trái…

Cái cảm giác đau ngứa đó trỗi dậy mãnh liệt. Đêm cuối đông đầu xuân rét buốt là thế, cảm thấy nóng ran.

Nguyên Tu đột ngột phắt dậy, sải bước dài thẳng cửa. Mộ Thanh ngoái đầu theo, chỉ để một câu:

"Đã tới giờ dùng t.h.u.ố.c , về phủ , ngày mai sẽ qua".

Nói dứt lời, vội vã rời .

Mộ Thanh chẳng mảy may để tâm, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-443-coi-ao-2.html.]

Dùng xong bữa tối, nàng thong dong về gác xép ở hậu viện. Nguyệt Sát uy nghi như môn thần canh cửa, ánh mắt hằn học như đục thủng nàng một lỗ, nhưng c.ắ.n răng nín thinh, cạy miệng cũng hé nửa lời.

Mộ Thanh thấy liền nhướng mày – biểu hiện giống tác phong thường ngày của Nguyệt Sát.

Hắn vốn dĩ cực kỳ gai mắt việc nàng và Nguyên Tu thiết gần gũi. Đêm nay nàng dùng bữa cùng Nguyên Tu, Nguyệt Sát mà chuyện, lý nào bỏ lỡ cơ hội móc mỉa nàng vài câu cơ chứ? Vậy mà ngậm hột thị chẳng năng gì, chỉ dùng ánh mắt rực lửa hận để bộc lộ sự phẫn nộ, rốt cuộc là vì cớ gì?

Nàng nghĩ những sự suy diễn âu cũng xuất phát từ căn bệnh nghề nghiệp. Dù chỉ là một chút sai khác nhỏ nhặt trong sinh hoạt đời thường, nàng cũng thói quen suy xét, tìm hiểu căn nguyên cho kỳ . Suy tư chỉ thoáng xẹt qua trong đầu, Mộ Thanh bước đến hiên nhà.

Vừa định nhấc chân bước lên hành lang, bước chân của nàng bỗng khựng , dường như nhớ điều gì đó, ngẩng phắt đầu lên cửa sổ tầng hai. Ngay đó, nàng rảo bước nhanh như chạy lên lầu.

Trên lầu thắp nến sáng rực, bên bậu cửa sổ điểm xuyết vài nhánh mai sáu cánh kiêu hãnh nở trong giá rét. Trong màn trướng, tay cầm cuốn sách, tựa gối nhàn nhã lật xem.

Nghe thấy tiếng bước chân huỳnh huỵch lên lầu của nàng, nam t.ử sập lười nhác ngước mắt , giọng điệu mang theo vài phần quở trách: "Chạy mà vội thế, sợ đau chân ? Đằng ma đuổi ?".

Tiếng bước chân đột nhiên im bặt, ngưng đọng một hồi lâu. Đến khi vang lên nữa, âm thanh nhẹ nhàng rón rén hơn hẳn. Ấy thế mà, khi Mộ Thanh bước lên tới nơi, sắc mặt nàng vẫn bình thản chút gợn sóng.

Đứng từ đằng xa, nàng cất tiếng hỏi: "Vị lang trung nào thể của thể thế hả?".

Bộ Tích Hoan cụp mắt xem sách, buông giọng hờ hững: "Cái chân của nàng cũng khỏe khoắn gì mà đòi khỏi thành? Đã thế còn chạy rông bên ngoài nguyên cả ngày hôm nay".

"Kẻ chạy cả ngày là con ngựa, còn trong xe ngựa".

"Vậy con ngựa cõng nàng lên núi luôn ?".

"..."

Mộ Thanh tắt điện. Không là nàng cãi , chỉ là nàng cảm thấy đôi co mấy chuyện vớ vẩn ấu trĩ vô cùng. Vừa mở miệng cãi một câu thấy chẳng hợp với IQ của tẹo nào, cãi thêm câu nữa khéo sáng mai đầu óc mụ mẫm đến mức chẳng phân biệt nổi xương cốt mất.

Nàng tới bên sập trúc xuống, tiên đưa mắt lướt qua trán nam tử, thấy đổ mồ hôi mới lẳng lặng thở phào nhẹ nhõm. Tầm mắt khẽ xoay chuyển, nàng liền chú ý đến cuốn sách đang cầm tay. Nhìn từ xa, nàng cứ ngỡ đó là sách, đến gần mới phát hiện , những dòng chữ cuốn "sách" đó chính là nét bút của – đó là cuốn bút ký của nàng.

Nàng thói quen sách ghi chép , phần lớn là những tâm đắc, hoặc những linh cảm liên quan tới việc nghiệm thi, phá án. Hồi còn ở nhà tại huyện Cổ Thủy, nàng từng cặm cụi kín cả một giá sách những lý luận pháp y, chỉ những điểm sai sót trong phương pháp nghiệm thi cổ xưa của ngỗ tác, đồng thời đề xuất những biện pháp khả thi. Nàng nuôi hy vọng, nếu một ngày nào đó những ghi chép đời tới, thế gian sẽ bớt những vụ án oan sai. Năm xưa rời nhà, nàng đem theo đống bút ký đó. Mấy hôm rảnh rỗi y thư, sực nhớ vẫn còn nhiều thứ kịp ghi chép, nàng bèn kiếm một cuốn sổ tiếp tục múa bút.

Vậy mà thứ Bộ Tích Hoan đang cầm tay, chính là cuốn bút ký mới phân nửa của nàng.

 

Loading...