Mộ Thanh đem mớ xương trải sân trống, đưa cái bọc vải kết từ áo cho Lưu Hắc Tử. Lưu Hắc T.ử buông tay khỏi thành giếng, đ.á.n.h rầm một tiếng lặn xuống nước.
Giếng sâu ba bốn trượng, bám trụ nước mò mẫm xương cốt của một cỗ thi thể, chuyện đòi hỏi sự can đảm thường nào cũng . Không một ai trong phủ nha Thịnh Kinh thể ngờ Lưu Hắc T.ử to gan lớn mật đến thế. Ban đầu thấy thọt chân, bọn chúng còn phần khinh thường, nghĩ bụng loại tàn tật thế sai vặt bưng bê trong mấy nhà quyền quý ở Thịnh Kinh còn chê, ai dè gan ngút trời. Giọng điệu của vẻ đặc sệt vùng Giang Nam, thời tiết Thịnh Kinh đông rét cắt da cắt thịt, lạnh buốt thấu xương mà dám nhảy ùm xuống nước, thể lực thế ăn đứt cả phủ nha Thịnh Kinh lẫn đội tuần tra của Ngũ Thành Binh Mã Ty.
Lưu Hắc T.ử còn trẻ, giọng quê kịp đổi, từng ở doanh trại Tây Bắc một dạo, lẽo đẽo theo Thạch Đại Hải lâu ngày, thỉnh thoảng chuyện đệm mấy từ âm điệu Giang Bắc loạn cả lên. Thế nhưng, đúng là thể trông mặt mà bắt hình dong. Hắn lặn lội lên xuống giếng đến bốn, năm bận. Lần cuối cùng ngoi lên, trong bọc vải là bùn cát đáy, lác đác lẫn vài mảnh xương ngón tay, xương lớn đều vớt sạch sành sanh.
Hắn còn định lặn xuống tiếp, Mộ Thanh bèn : "Được , lên đây ".
"Dưới đáy thể vẫn còn...".
"Trời sắp tối , lên ". Mộ Thanh ngắt lời Lưu Hắc Tử.
Chút xương cốt vụn vặt còn sót , để mai vớt tiếp cũng . Các khớp xương lớn đều vớt lên, hung thủ chắc chắn rảnh rỗi đến mức nửa đêm nửa hôm phái nhảy xuống giếng chỉ để vớt vài lóng xương ngón tay ngón chân.
Nghe , Lưu Hắc T.ử mới ngoan ngoãn bò lên. Mộ Thanh cởi ngay áo choàng chắn gió đưa cho . Chiếc áo là áo choàng lông chồn tía mà Bộ Tích Hoan tặng nàng – chiếc áo đêm hôm nọ nàng rơi ở Trường Xuân Viện, Bộ Tích Hoan cất , vẫn trả . Hôm nay xuất phủ, nàng mặc áo choàng võ tướng do quân doanh phát. Thế nhưng, hành động vẫn khiến ánh mắt Nguyệt Sát nảy lên một nhịp. Lưu Hắc T.ử thì thụ sủng nhược kinh, trán còn dính một mảnh lá khô, trông ngốc nghếch đến lạ.
Mộ Thanh chẳng buồn bận tâm tới tâm tư của đám nam nhân , nhét thẳng áo choàng tay Lưu Hắc Tử, gọn lỏn:
"Người trong phủ ít, ngươi mà nhiễm phong hàn thì lấy việc".
Nói xong, nàng sang khám nghiệm xương cốt.
Lúc Lưu Hắc T.ử mặc xong y phục, trời sụp tối, nhưng Mộ Thanh vẫn xổm mặt đất, ôm lấy chiếc xương chậu vuốt ve, vân vê. Động tác chậm rãi, dịu dàng khiến Phủ doãn Thịnh Kinh Trịnh Quảng Tề dám thẳng, khẽ hắng giọng, ngập ngừng:
"Đô đốc, sắc trời tối, việc nghiệm thi ...".
"Đem bộ xương cốt về phủ Đô đốc!".
Mộ Thanh dậy, ôm luôn khúc xương chậu, vuốt ve.
Lưu Hắc T.ử phụ trách bê mớ xương cốt lên xe ngựa, liền hỏi: "Đô đốc, cổng thành đóng , để thuộc hạ tìm khách điếm cho tên Trịnh Đương Quy trọ tạm nhé?".
Lúc Mộ Thanh mới sực nhớ Trịnh Đương Quy vẫn , liền đáp: "Đưa về phủ Đô đốc, bố trí ở phòng khách, đêm đến canh chừng cẩn thận, đừng để chạy lung tung".
Bây giờ đang là thời điểm mấu chốt phá án, để nhà họ Trịnh ở khách điếm, nàng thực yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-440-quan-tam-thuoc-ha.html.]
Xếp đặt thỏa, Mộ Thanh cúi đầu mân mê đống xương cốt. Xe ngựa từ từ lăn bánh, ánh đèn lồng từ các con ngõ lướt qua rèm xe như đèn kéo quân, hắt lên gương mặt thiếu nữ đang yên tĩnh ôm một đống xương sườn, ánh sáng lúc tỏ lúc mờ.
Trong thành Thịnh Kinh vẫn đang giới nghiêm cấm , nhưng vì là xe ngựa của phủ Đô đốc đang phụng mệnh Tướng gia tra án, nên cứ thế nghênh ngang gọi mở cổng nội thành. Lúc qua cổng, tên tiểu tướng gác thành khăng khăng đòi kiểm tra xe ngựa. Mộ Thanh tiếng, thầm lặng đặt miếng xương chậu xuống, nhặt cái hộp sọ ôm tay. Tên tiểu tướng vén rèm, cầm đèn lồng soi , lập tức hét ré lên "Má ơi!", quẳng luôn cả đèn lồng, vội vàng xua tay cho qua.
Nguyệt Sát càng xe liếc qua lớp rèm rủ, chẳng hiểu cái tính ác liệt thích trêu cợt khác của Mộ Thanh sinh từ bao giờ.
Xe ngựa lóc cóc lăn bánh qua cổng nội thành, Mộ Thanh liếc mắt chỗ cổng gác. Hôm nay nàng thành khai quan nghiệm thi, chuyện e là cả thành Thịnh Kinh đều . Đã , đêm nay ngoại thành thăm Bộ Tích Hoan, nàng cũng chẳng cần lội bộ qua mật đạo nữa, cứ xe ngựa quang minh chính đại mà thành. Tên tiểu tướng gác cổng nàng dọa cho một trận mất mật, đêm nay thấy nàng xuất thành nữa, thề trời cũng chẳng dám hé răng hỏi thêm một câu.
Về đến phủ Đô đốc, Nguyệt Sát nhảy xuống xe ngựa Mộ Thanh : "Các ngươi phủ , qua Hầu phủ một chuyến".
Nguyệt Sát phắt , ánh mắt hằn học như xuyên thủng tấm rèm xe.
lúc , cổng phủ Đô đốc từ bên trong mở , Thạch Đại Hải vồn vã: "Đô đốc về ? Đại tướng quân đợi ngài lâu lắm đấy!".
Nguyên Tu?
Nguyên Tu đến từ xế chiều, hiện đang nghỉ ngơi ở sương phòng phía đông của phủ Đô đốc.
Lúc Mộ Thanh bước sân, cửa phòng đang mở, Nguyên Tu sẵn ở cửa. Đèn lồng thắp sáng, đêm tĩnh lặng thâm trầm, ánh sáng hắt bóng m.ô.n.g lung. Gió đêm mơn man lướt qua hành lang, vạt áo nam t.ử đen tuyền như mực, ánh mắt cũng sâu thẳm như màu của y phục, đăm đăm theo bóng hình mấy ngày gặp, tựa hồ khắc sâu ảnh tận đáy lòng.
Nguyên Tu vẻ gầy một chút, mi tâm cũng tăng thêm vài phần trầm mặc. Mộ Thanh tiến gần, nhàn nhạt :
"Ta còn tưởng ngài rảnh rỗi sang dạo, đợi ở sảnh hoa cơ. Hóa cũng tìm chỗ ấm áp mà trốn".
Nguyên Tu bật , vẻ trầm mặc nơi mi tâm lập tức tan biến, đó là nét phong trần, khoáng đạt:
"Ta nào dám? Chờ ở sảnh hoa, lỡ nàng cho bước qua cửa nữa thì ".
Mộ Thanh thấy còn đùa, nét mặt cũng giãn đôi chút, bước trong phòng:
"Ngài thế là ".