Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 438: Vẫn còn một xác chết nữa (2)

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:54
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng từng hỏi nhà họ Trịnh, năm xưa bởi vì y quán nhà họ Trịnh khá tiếng tăm ở ngoại thành, nên cái c.h.ế.t của Trịnh lang trung đồn ầm khắp Thịnh Kinh. Thế nhưng từ dạo đó, nhà họ Trịnh tuyệt nhiên từng trong giếng vớt thêm t.h.i t.h.ể nào nữa. Vậy thì, cỗ t.h.i t.h.ể thể vẫn còn đáy giếng.

"Ngươi chắc chứ?". Nguyệt Sát bên miệng giếng lên tiếng hỏi.

Đứng phía là Trịnh Đương Quy, còn Lưu Hắc T.ử chạy tới phủ nha Thịnh Kinh báo tin, sai phái nha dịch tới vớt xác.

Nguyệt Sát ngẩng đầu sắc trời. Lúc họ quyết định về thành, Mộ Thanh nán giữa sườn núi để tự tay gom nhặt từng khúc xương cốt. Nhà họ Trịnh chuẩn sẵn áo quan và áo thọ mới, quan tài cũng sớm khiêng lên núi. Nàng tự tay sắp xếp xương cốt quan tài mới, nhà họ Trịnh đắp áo, đóng đinh, hạ huyệt, đắp phần mộ và rải tiền giấy. Một phen tế tự như còn tốn thời gian hơn cả lúc khai quan. Chờ đến khi họ từ núi Mạch xuống, xe ngựa về thành, vòng vèo đến phương bắc tìm cái giếng vứt xác năm xưa, trời cũng ngả về chiều.

Nguyệt Sát bắt đầu thấy rầu rĩ. Lát nữa của phủ nha Thịnh Kinh tới nơi, vớt xác, nghiệm thi, thì cái đồ nữ nhân đến khi nào mới chịu về phủ Đô đốc để hầu hạ Chủ t.ử nhà đây?

Mộ Thanh dồn bộ tâm trí chằm chằm xuống giếng, để ý tới sắc mặt của Nguyệt Sát, chỉ :

"Ngươi thử nghĩ xem, vì cớ gì trong tay c.h.ế.t nắm một ngón tay út? Lẽ nào là của hung thủ? Thân thủ của kẻ sát nhân rõ ràng cao cường, tuyệt đối chuyện một lang trung trói gà chặt như Trịnh đại phu bẻ gãy một ngón tay . Ngày hôm đó, Trịnh lang trung chỉ mời đến để vá răng cho tên quý tộc Lặc Đan , đường trở về thì diệt khẩu vứt xác. Trong thời gian ngắn ngủi , tay ông thể nắm một ngón tay út của sống? Khả năng lớn nhất chính là: ngày hôm đó, kẻ vứt xuống giếng chỉ một, mà là hai cỗ thi thể!".

"Cái gì?".

Mộ Thanh thốt một câu kinh khiến Nguyệt Sát thực sự chút khó tin.

"Bọn họ cùng lúc ném xuống giếng. Lòng giếng vốn chật hẹp, t.h.i t.h.ể va chạm nên tay móc . Lúc c.h.ế.t vớt lên, t.h.i t.h.ể bước giai đoạn trương phình, da thịt bắt đầu tự phân hủy. Mà cỗ t.h.i t.h.ể thứ hai , mức độ thối rữa cũng tương đương với t.h.i t.h.ể của Trịnh lang trung. Bởi , lúc quan phủ vớt xác, ngón tay út đó mới c.h.ế.t kéo theo mang lên bờ".

Suy luận thực sự quá đỗi táo bạo. Nguyệt Sát nhất thời kịp tiêu hóa, định mở miệng hỏi thêm thì Lưu Hắc T.ử dẫn theo của phủ nha Thịnh Kinh tới nơi.

Phủ doãn Thịnh Kinh - Trịnh Quảng Tề cũng đích đến, phía kéo theo một đám nha dịch bổ khoái. Vốn dĩ lão hề tới. Sáng nay lúc Mộ Thanh sai đến phủ nha đòi công văn khai quan nghiệm thi, đúng lý lão theo khỏi thành lên núi Mạch tra án. Thế nhưng, cảnh tượng m.ổ b.ụ.n.g moi t.i.m trong đại đường Hình Tào nửa tháng vẫn còn sờ sờ mắt. Lão Mộ Thanh khai quan nghiệm thi, thực sự lết tới gần, bèn mượn cớ công vụ bận rộn, quẳng cho tờ công văn chuồn êm.

Nào ngờ binh của nàng đến báo, rằng giếng năm xưa vẫn còn một cái xác, lão xong, da đầu nổ tung. Vụ án rốt cuộc vẫn là do Tướng gia hạ lệnh , lão cứ trốn tránh mãi cũng xong.

Mấy ngày , con gái Thanh Nhiên của lão khiêng Hầu phủ trong đêm, phật ý Hầu gia, lão đang lúc thấp thỏm lo âu, dám bỏ mặc màng đến vụ án Tướng gia tra nữa, thế là đành c.ắ.n răng lết tới.

Nước trong giếng vẫn cạn, chỉ là mười mấy năm ròng qua múc nước, mặt giếng phủ kín cành khô lá úa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-438-van-con-mot-xac-chet-nua-2.html.]

Trịnh Quảng Tề bày dáng vẻ quan uy tới cạnh giếng ngó một cái, vội vàng rụt cổ về, hỏi: "Đô đốc định vớt xác thế nào?".

Lão cũng chẳng thèm hỏi vì Mộ Thanh giếng xác. Dù , thì mười phần chắc chín là . Có hỏi cũng chỉ rước lấy những lời sắc như đao của , thà chẳng hỏi còn hơn.

"Vớt sạch đám lá khô lên , xem tình hình tính ". Mộ Thanh lệnh.

Việc thì dễ. Đám bổ khoái của phủ nha Thịnh Kinh chẳng cần đợi Trịnh Quảng Tề phân phó, tự giác tìm vợt lưới, hì hục vớt lá khô từ giếng lên. Trong sân một cây cổ thụ, cành lá xum xuê vươn đúng về phía miệng giếng. Giếng nước mười mấy năm ai đụng tới, lá rụng tích tụ thành tầng tầng lớp lớp. Bọn bổ khoái vớt một hồi lâu, lá rụng chất thành đống còn cao hơn cả thành giếng, mặt nước lúc mới thoáng đôi chút.

Mộ Thanh ngó xuống, chỉ thấy mặt nước sâu thẳm, tối tăm và tĩnh lặng như đầm nước đọng. Nàng sai một tên bổ khoái lấy cán vợt thọc sâu xuống thử. Lúc rút lên, thấy cán gỗ vẫn ướt hết, ước chừng giếng sâu ba bốn trượng.

Đã dò tới đáy thì dễ . Chẳng cần Mộ Thanh phân phó, đám bổ khoái hì hục sục vợt xuống đáy giếng khuấy đảo một hồi, nhưng chọc ngoáy nửa ngày cũng chẳng vớt thứ gì, là cành khô lá mục vụn vặt.

"Đô... Đô đốc, giếng dường như... xác c.h.ế.t".

Tên bộ đầu phủ nha Thịnh Kinh cầm vợt lưới, thở hồng hộc .

"Đổ hết mấy thứ vớt đất trống ". Mộ Thanh chỉ tay sân rộng.

Tên bộ đầu định quăng luôn mớ lá khô vụn vặt trong lưới , đành theo.

Mộ Thanh xổm xuống đất, lấy tay gạt gạt đám lá, đầu cũng ngẩng lên, : "Tiếp tục vớt".

Tên bộ đầu , đành ngậm bồ hòn ngọt, tiếp tục cắm mặt việc.

Vớt thêm cả chục nữa, lá khô vớt lên chất thành đống nhỏ, nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng xương cốt . Sự kiên nhẫn của Trịnh Quảng Tề mài nhẵn thín, hiềm nỗi đắc tội nổi Mộ Thanh nên lão đành kìm nén cục tức trong lòng. Lão ngước sắc trời, thấy ánh tà dương đỏ rực đang lặn dần, ước chừng hơn một canh giờ nữa là trời sập tối. Lão thầm nghĩ, cứ cố nhịn đến lúc tối mịt, nếu vớt xương cốt, sẽ mượn cớ trời tối để rút êm.

 

Loading...