Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 433: Trẫm muốn đổi chỗ nghỉ ngơi

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:48
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng khăng khăng đòi tự tay lau cho , vốn dĩ là vì ba ngày ròng rã chữa thương, hề tắm gội, y phục. Thân thể nhễ nhại mồ hôi, lau sạch sẽ ngủ yên giấc . lúc nãy thấy cứ một mực từ chối, nàng đ.â.m trêu cợt một phen. Nhớ đêm hôm lẻn phủ Đô đốc, trốn trong màn trướng của nàng, chẳng cũng ngang nhiên trộm nàng tắm ? Hôm nay coi như là dịp "đáp lễ", cho công bằng .

Suy nghĩ qua vẻ trẻ con, ấu trĩ. Nàng cũng chẳng hiểu cái tính ham chơi tính đến thế. Xác c.h.ế.t nam nhân nàng khám nghiệm bao nhiêu mà kể, diện mạo nào mà từng thấy qua?

Thế nhưng...

Mộ Thanh ngắm những giọt nước lấp lánh như chim yến hóa rồng trong lòng bàn tay, hàng lông mày khẽ giật giật. Ánh sáng từ ngoài cửa sổ hắt rọi thẳng đến bên mép giường. Thiếu nữ khẽ cúi đầu, dái tai ửng hồng.

Tại thể khác biệt đến chứ?

Tâm trí Mộ Thanh như chim yến bay lượn, chớp mắt bay tít tắp đến nơi nào chẳng . Dù tâm tư trôi dạt phương nào, tay nàng vẫn thoăn thoắt việc, cẩn thận lau chùi từng tấc da thịt. Xong xuôi, nàng nhẹ nhàng đắp chiếc chăn gấm lên Bộ Tích Hoan, bưng chậu nước bẩn ngoài đổ. Khi , nàng tận tay lau lưng, mặc y phục cho , mới buông màn xuống.

Màn buông, Mộ Thanh xoay việc khác. Hương tùng mộc giường sưởi cháy rụi, nàng bèn gọi Nguyệt Ảnh châm thêm. Chuyện đốt hương nàng chẳng rành rọt.

Khi Nguyệt Ảnh bước , thấy Mộ Thanh đang bưng chậu đồng , bên trong là bộ y phục đẫm mồ hôi của chủ tử, liền đoán ngay nàng định mang giặt.

Y phục của chủ t.ử nay hễ mặc một là vứt, bao giờ chuyện giặt .

Nguyệt Ảnh định nhắc nhở, nhưng nhớ đến châm ngôn "ba " của , đành ngậm miệng thinh, mặc cho Mộ Thanh giặt.

Mùi hương tùng thanh tao tỏa khắp noãn các. Nam t.ử trong màn vẫn trằn trọc ngủ. Nụ dịu dàng nở môi chợt nhạt đôi chút khi tiếng Nguyệt Ảnh xin phép lui .

Hắn cất tiếng hỏi: "Thuốc đó là Vu Cẩn đưa cho nàng ?".

Khi Mộ Thanh giặt và phơi y phục xong xuôi , nàng cứ ngỡ Bộ Tích Hoan chìm giấc ngủ. Nào ngờ, màn trướng vẫn vén lên một nửa, Bộ Tích Hoan tựa chiếc gối êm, ánh mắt sâu thẳm đang dõi theo nàng từ đằng xa.

"Sao vẫn chợp mắt?".

"Nếu gặng hỏi, liệu nàng định giấu nhẹm chuyện cả đời ?".

Nghe Bộ Tích Hoan , Mộ Thanh khẽ nhíu mày.

Hắn xót xa thốt lên: "Chân đau ? Lại đây xem nào”.

Lúc Mộ Thanh mới vỡ lẽ, hẳn là Bộ Tích Hoan chuyện nàng lặn lội xin t.h.u.ố.c tối qua.

Nàng vội vàng phân bua: "Không đau . Ngày , mỗi khi tháp tùng cha khám nghiệm t.h.i t.h.ể ở các thôn làng, thường xuyên băng rừng vượt suối. Vào những ngày mưa dầm dề ở Giang Nam, đường quan đạo lầy lội, xe ngựa chẳng thể nào di chuyển, cha con đành cuốc bộ. Chuyện bộ cả ngày trời với là như cơm bữa, quen ”.

"Đưa xem”. Hắn kiên quyết.

Từ phủ Đô đốc lặn lội xin thuốc, chạy đôn chạy đáo khắp nội thành, ngoại thành ba vòng trong một đêm, cuốc bộ ròng rã suốt mười tiếng đồng hồ chỉ vì một phương t.h.u.ố.c giảm đau cho ... Những chuyện tày trời , nếu Nguyệt Ảnh bẩm báo, với cái tính bướng bỉnh của nàng, e là sẽ vĩnh viễn che mắt.

Nay gặng hỏi, nàng vẫn cứ tỏ vẻ thản nhiên, như chuyện gì. Ngay cả những tên lính tinh nhuệ của quân Tây Bắc, nếu cuốc bộ ròng rã mười tiếng đồng hồ, gót chân cũng khó tránh khỏi phồng rộp. Hắn tin nàng cảm thấy đau đớn. Hắn chỉ hận chính bản , lúc tỉnh dậy thấy nàng túc trực bên cạnh, niềm vui sướng mờ mắt, khiến vô tâm chẳng nhận chân nàng gì bất thường.

"Đi Tây Bắc một chuyến, chuyện khác học , cái nết c.ắ.n răng chịu đau hé nửa lời thì học đến mức xuất sắc”.

Bộ Tích Hoan buông lời trách móc, nhưng thực chất là đang dằn vặt chính .

"Kẻ tám lạng nửa cân, Bệ hạ mang trọng thương trong , vi thần cũng ”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-433-tram-muon-doi-cho-nghi-ngoi.html.]

Mộ Thanh lạnh nhạt đáp trả, một câu chặn đối phương.

Bộ Tích Hoan quả thực nàng cho á khẩu.

Căn phòng chìm tĩnh mịch một lúc. Bỗng tiếng Nguyệt Ảnh gõ cửa vọng .

Bộ Tích Hoan hờ hững liếc . Nguyệt Ảnh hiểu quy củ, nếu chuyện hệ trọng, tuyệt đối phiền.

"Bẩm báo Chủ thượng, Nguyệt Sát đưa tin khẩn, đang ráo riết tìm Đô đốc”.

Nguyệt Ảnh bước phòng liền quỳ gối ngay cửa bẩm báo.

"Kẻ nào?". Bộ Tích Hoan kịp mở lời, Mộ Thanh vội vã hỏi dồn.

"Người đó mang theo một món đồ”.

Nguyệt Ảnh rút từ trong một vật, giơ cao lên. Dưới ánh sáng le lói, vật đó hắt tia sáng sắc lạnh khiến ánh mắt Mộ Thanh lập tức bừng sáng.

Là d.a.o giải phẫu.

Tại buổi hội thơ ở biệt viện Tướng phủ dạo nọ, trong vụ án giấu xác hồ một lang trung họ Trịnh mất mạng. Mộ Thanh từng đích đến một trang viên ngoài thành tìm gia quyến họ Trịnh để thương lượng chuyện khai quật t.ử thi khám nghiệm. Trước lúc về, nàng trao cho họ một con d.a.o giải phẫu, căn dặn rằng: nếu họ đồng ý khai quật t.ử thi, hãy mang con d.a.o đến Vọng Sơn lâu ở ngoại thành, tìm chưởng quỹ.

Từ dạo đó bặt vô âm tín. Mãi đến khi vụ án tham ô bạc tuất của quân Tây Bắc kết thúc, Mộ Thanh vốn định hỏi ý kiến gia quyến họ Trịnh một nữa. Nào ngờ bao chuyện bất trắc liên tiếp xảy : Nguyên Tu tự vẫn, nàng cấp tốc cứu chữa; Bộ Tích Hoan kéo nàng Trường Xuân Viện truy sát An Hạc; hiện tại Bộ Tích Hoan lâm trọng thương. Chớp mắt, thời gian trôi qua hơn nửa tháng.

Nàng ngờ ngay thời khắc dầu sôi lửa bỏng , nhà họ Trịnh mang d.a.o giải phẫu đến.

Mộ Thanh cầm lấy con d.a.o từ tay Nguyệt Ảnh, đầu với Bộ Tích Hoan:

"Chỉ còn đầy hai tháng nữa là đến hạn chót phá hai vụ án , về phủ xem tình hình ”.

Nói xong, nàng lưng định vội. Đi đến cửa, nhớ lời hứa chia sẻ bề với Bộ Tích Hoan, nàng bèn khựng , hạ giọng dịu dàng:

"Chàng ở nghỉ ngơi cho , tối sẽ ”.

"Không đến”.

Tối hôm qua chạy bộ cả đêm, tối nay lo dưỡng sức, còn định bày trò gì nữa.

Khi tiếng Bộ Tích Hoan vọng từ trong phòng, Mộ Thanh khuất dạng từ lâu. Nhận lệnh, Nguyệt Ảnh tất bật chuẩn xe ngựa. Giờ cổng thành mở, xe ngựa thoải mái di chuyển nhanh chóng.

Sau khi thu xếp thỏa và tiễn Mộ Thanh rời , Nguyệt Ảnh về noãn các thì Bộ Tích Hoan lệnh: "Chuẩn thêm một cỗ xe ngựa nữa, Trẫm đổi chỗ nghỉ ngơi”.

"Vâng, Chủ thượng chuyển đến ạ?".

"Phủ Đô đốc”.

 

Loading...