Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 43: Bộc bạch nỗi lòng

Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:20:00
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm tĩnh lặng, giọng trong trẻo của thiếu niên vang vọng như gió núi, từng chữ đanh thép, một nồi nước sôi bàn luận chuyện giang sơn thiên hạ.

Nam t.ử bên cạnh nàng, chỉ một tư thế ngoảnh đầu, nhưng từ lúc nào thẳng dậy, trút bỏ vẻ lười nhác trong mắt, bằng sự thâm trầm như biển cả.

"Con sống đời, ai mà chí hướng? Từ thứ dân áo vải đến bậc đế vương, khanh tướng. Giống như mỗi vị Hoàng đế đều mong trở thành minh quân, chỉ mong phụ những gì học cả đời, cầu một đời thiên hạ còn oan khuất”.

Mộ Thanh về phía rừng núi xa xăm. Nàng , mong cầu cả đời của nàng e rằng chỉ là lời suông. Sống trong triều đại phong kiến, phụ nữ quan, cho dù quan, vẫn luôn những quý nhân quyền thế chỉ chực mở miệng là đảo lộn công lý.

Công lý? Khó lắm!

Bên cạnh im lặng hồi lâu, nhưng luôn một ánh mắt thâm trầm, áp đảo nàng chằm chằm mang theo sự tìm tòi, soi xét. Một lúc lâu , đó hỏi:

"Ngươi cảm thấy, Trẫm một ngày cũng thể thành minh quân?".

Mộ Thanh đầu , ánh mắt ngẩn ngơ, giọng điệu chút khó hiểu: "Bệ hạ vốn dĩ là minh quân mà”.

Giống như đêm nay, vốn thể đưa nàng đến phủ Thứ sử nhưng đưa nàng đến nghiệm xác Liễu Phi. Một đặt bề quân vương, là thông minh am hiểu đạo dùng . Cộng thêm những gì nàng thấy đó, khai minh, dùng tài, trong lòng càn khôn — tuy tại tỏ vẻ hôn quân, nhưng vốn là minh quân.

Nam t.ử bỗng sững . Gió núi lay động tay áo gấm, lòng dâng lên một chấn động khó gọi tên.

Trong khoảnh khắc , đáy mắt như trút bỏ hết thảy — còn vẻ thâm trầm, còn sự áp đảo, cũng còn dò xét. Không thấy lười nhác, thấy ý xuân, chỉ thấy như trời tràn ngập trong mắt, dịu dàng đến mức che khuất cả bầu trời.

Nồi mặt sôi sùng sục, Mộ Thanh dậy mở nắp xem, tìm một cành cây đảo qua, đảo , để ý ánh mắt nam t.ử phía rơi . Nàng chỉ ngẩng đầu sắc trời đêm, xem tình hình trong nồi , dự tính sáng sớm sẽ xương để nghiệm.

Nửa đêm, nồi xương đầu tiên nấu xong. Mộ Thanh bảo tắt lửa, nắp vung để sang một bên, đợi nước trong, nồi nguội, xương lạnh. Ánh trăng chiếu nồi, nóng bốc lên ngùn ngụt, ngửi như mùi thịt để thối mùa hạ đem nấu thành một nồi canh, cái mùi khiến nhớ mãi quên.

Mộ Thanh sớm quen, thấy Bộ Tích Hoan vẫn chỗ cũ, cái nồi, chỉ nàng.

Gió núi thổi nóng trong nồi bay về phía nàng, nàng nam t.ử qua làn nước bốc lên, chút rõ gương mặt , chỉ : "Bệ hạ mời sang chỗ khác , lát nữa lấy xương trong nồi, thấy cảnh đa phần về đều uống canh xương hầm nữa. Đầu bếp Ngự Thiện Phòng thiếu một món dâng lên sẽ sợ hãi lắm”.

Lời như nghĩ cho , thực là đang vòng vo mắng khó hầu hạ chứ gì?

Bộ Tích Hoan khẽ, thấy Mộ Thanh định xuống, nóng trong nồi phả nàng, suýt nuốt chửng hình mảnh khảnh . Hắn bất giác cau mày, bỗng vỗ vỗ bên cạnh : "Sang bên ”.

Mộ Thanh ngẩn , Bộ Tích Hoan dậy, nắm tay nàng kéo về phía đầu gió. Mộ Thanh rụt tay theo bản năng, nàng quen khác chạm , nhất là khi đang nghiệm thi.

Nàng đeo găng tay vải thô, khi bỏ xác nồi nàng tháo găng tay , nhưng tay vẫn dính chút dịch thối rữa khi t.h.i t.h.ể phân hủy, mùi đó thường khó chấp nhận, nam t.ử hề cau mày, dường như chỉ một lát quen với mùi xác thối, trong lúc nàng còn đang ngẩn kéo nàng sang đầu gió, hai song song.

Nam t.ử : "Đường đời tuy khó , nhưng đêm nay mặt ngươi chỉ là một cái nồi, khi thể ở đầu gió thì đừng cứ ở cuối gió”.

Mộ Thanh đầu, lời như thâm ý, thấy Bộ Tích Hoan về phía quan tài trong rừng xa xa. Gió núi thổi mạnh, lướt qua ngọn cây, tàn lửa đuốc sáng lên vụt tắt, giọng nam t.ử trầm thấp lạ thường:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-43-boc-bach-noi-long.html.]

"Cảnh tượng trong quan tài nhiều năm thấy qua, lấy xương trong nồi thì thấy, xem thử cũng chẳng ”.

Mộ Thanh hiểu, cảnh tượng trong quan tài nhiều năm thấy qua? Đế vương, cảnh tượng trong quan tài của ai mà để thấy?

Bộ Tích Hoan thêm gì nữa, Mộ Thanh cũng nhiều lời, hai sóng vai, lửa tàn dần, nóng trong nồi tan dần.

Hơi nóng tan hết, Mộ Thanh dậy, cởi áo ngoài trải xuống đất, xắn tay áo, đeo găng tay, đến bên nồi thò tay .

Bộ Tích Hoan dậy, như lời , .

Mộ Thanh bưng một hộp sọ , hộp sọ ánh trăng tỏa ánh sáng lạnh lẽo, nhưng vì nước nguội hẳn nên bốc nóng mỏng manh, hốc mắt còn dính thứ gì đó như thịt thối, Mộ Thanh lắc nhẹ, thứ đó mềm oặt trôi tuột nồi.

Nàng chẳng thèm thêm cái nào, chỉ giơ hộp sọ lên ánh trăng xoay qua xoay xem xét, lúc mới đặt lên chiếc áo trải đất. Hộp sọ đặt ngửa lên xong, nàng mới vớt một khúc xương dài từ trong nồi , độ dài, giống xương đùi . Khúc xương đó nấu khá lâu , bên vẫn còn dính chút mô mềm, nàng đặt khúc xương đó lên áo, cách hộp sọ một khá xa, đó thò tay nồi vớt tiếp.

Trên đất trống, mấy hắc y nhân giơ đuốc, ánh mắt dõi theo xương cốt tay Mộ Thanh . Nam t.ử đất ánh mắt cũng dõi theo nàng , nhưng từ lúc nào dừng cánh tay nàng. Tay áo nàng xắn lên, lộ một đoạn cánh tay, ánh lửa chiếu rọi, da như ngọc lạnh, phủ một lớp ánh sáng ấm áp. Tay nàng bưng xương cốt, nhưng xương cốt chói mắt bằng cánh tay nàng.

Ánh mắt nam t.ử sâu thêm vài phần, chằm chằm cánh tay bao lâu, đến khi ý thức trở , Mộ Thanh vớt hết xương trong nồi , ôm phần xương còn trong quan tài bỏ nồi, đậy nắp, sai nhóm lửa tiếp tục nấu xác, còn thì xổm sang một bên sạch những khúc xương vớt .

Trên xương vẫn còn dính chút mô mềm, Mộ Thanh mang theo bàn chải, đành rừng nhổ ít rễ cỏ, xé một mảnh vải bọc , nhẹ nhàng lau chùi. Tuy thuận tay lắm, nhưng còn hơn .

Cứ thế, tốc độ sạch chậm ít, đến khi sạch hết nồi xương đầu tiên, bao lâu thì nồi thứ hai cũng nấu xong. Đợi nước nguội bớt, Mộ Thanh bắt đầu bận rộn bên nồi.

Bóng trăng xế tà, đuốc dần tàn, khi trời tờ mờ sáng, mặt đất bày một bộ khung xương . Bộ khung xương lặng lẽ trong gió núi, thời khắc đen tối nhất bình minh, trắng ởn.

Thiếu niên bộ xương, cúi đầu lặng lẽ. Phía , nam t.ử lười nhác đất, tay áo đầy gió núi, vạt áo như mây, trải một t.h.ả.m lá phong đỏ.

"Xong ?". Bộ Tích Hoan thấy Mộ Thanh im hồi lâu, lười nhác hỏi một câu.

Mộ Thanh , để ý đến , đến bên nồi với mấy hắc y nhân: "Hai đây, đổ nước trong nồi ”.

Hai hắc y nhân bưng nồi bước tới, theo lời Mộ Thanh, khiêng nồi bìa rừng, từ từ đổ nước ngoài. Nước trong nồi đổ , đáy nồi dần hiện những mảnh thịt thối và xương vụn nhỏ như đá sỏi. Đáy nồi trông như một nồi canh xương hầm cạn đáy, bên còn ít vụn xương và thịt nát.

Thảo nào nàng thấy cảnh về sẽ uống canh xương hầm nữa...

Lúc vớt xương, do nước trong nồi sâu, một xương cổ tay, xương ngón tay và xương ngón chân rơi vãi bên trong lấy , lúc Mộ Thanh mới nhặt , đến bộ khung xương tiếp tục ghép.

Bộ Tích Hoan dậy đến bên cạnh nàng, thấy nàng bưng một đống xương hình thù đồng đều tay. Nếu kỹ, những khúc xương ném rừng, năm tháng lâu ngày, e rằng chẳng khác gì đá sỏi mặt đất là bao. Vậy mà nàng ghép với tốc độ cực nhanh, như thể chuyện , như bày binh bố trận, cầm dứt khoát, đặt gọn gàng, tay thoăn thoắt lên xuống, cổ tay, bàn tay và bàn chân của bộ khung xương ghép xong.

________________________________________

 

Loading...