Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 428: Chăm sóc tỉ mỉ (1)

Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:43
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyệt Ảnh Mộ Thanh với ánh mắt quái dị hệt như đang một sinh vật ngoài hành tinh. Hắn cuối cùng cũng nghiệm tại Nguyệt Sát, nửa năm kề cận nàng, tính nết ngày càng nóng nảy, bộp chộp - nàng thực sự năng khiếu chọc điên khác. Câu hỏi của , vốn dĩ xuất phát từ sự tế nhị, lo ngại nàng phận nữ nhi xuất giá sẽ ngượng ngùng khi thấy thứ nhạy cảm của nam nhân. Ấy mà nàng xuyên tạc thế .

Nguyệt Ảnh lấm lét đưa mắt liếc Bộ Tích Hoan. Thấy vẫn dựa gối mềm, cúi đầu say sưa ngủ, mới lén lút thở phào nhẹ nhõm. May mà chủ t.ử tỉnh, bằng lọt tai mấy lời , e là chịu thêm một vố nội thương nữa.

"Chờ một chút”.

Nguyệt Ảnh dứt lời, lập tức lưng bước khỏi phòng. Quả thật, cái tố chất việc của Nguyệt Sát. Ngày , nhất định tuân thủ nghiêm ngặt phương châm hành sự đây: chuyện của chủ t.ử và chuyện của nàng, tuyệt đối can dự , sai bảo gì nấy, quyết mở miệng lỡ lời thêm một nào nữa.

Nguyệt Ảnh rời , noãn các lập tức chìm gian yên ắng. Mộ Thanh cẩn thận điều chỉnh tư thế cho Bộ Tích Hoan. Tuy nhiên, khi chạm tay , động tác của nàng bỗng khựng .

Nàng nhướng mắt Bộ Tích Hoan một cái. Nam t.ử đầu cúi gục, nhịp thở đều đặn, chìm sâu giấc mộng. Mộ Thanh chăm chú một lúc lâu, lặng lẽ bưng bát t.h.u.ố.c lên.

Chiếc bát ngọc thanh khiết, nước t.h.u.ố.c đắng nghét. Thiếu nữ cầm chiếc thìa nhẹ nhàng khuấy đều. Tiếng thìa va lách cách thành bát vang lên đều đều, chậm rãi, khiến lòng bất giác dấy lên cảm giác bâng khuâng, mơ hồ, như thể thời gian ngược về đêm hôm nào ở Tây Bắc. Lúc , nàng khỏi cơn bạo bệnh, chính cũng cầm chiếc thìa, ân cần mớm t.h.u.ố.c cho nàng. Vậy mà giờ đây, bầu trời Tây Bắc lùi xa, giường bệnh cũng đổi chỗ...

Nước t.h.u.ố.c mang đến vốn ấm áp, Mộ Thanh vẫn cẩn thận khuấy thêm một lúc, múc một thìa kề sát môi thử độ nóng, đó mới đưa đến miệng .

"Uống t.h.u.ố.c nào, há miệng ”.

Dường như trong giấc mộng sâu thẳm, vẫn lời nàng . Hắn ngoan ngoãn hé miệng, nuốt trọn từng hớp thuốc, rớt một giọt nào.

Mộ Thanh Bộ Tích Hoan thật sâu, vạch trần. Nàng cúi đầu tiếp tục múc thuốc. Rõ ràng nãy thử độ nóng, nàng như thể chớp mắt quên, cẩn thận thử thêm nữa mới đưa đến sát môi .

"Há miệng”.

Nàng bảo há miệng là há miệng, bảo uống là uống. Một bát t.h.u.ố.c đắng nghét cứ thế mớm hết sạch sành sanh hai mươi ba mươi thìa, lãng phí một giọt nào.

Mộ Thanh đỡ Bộ Tích Hoan xuống, dậy bước khỏi phòng.

Sau hậu viện một gian bếp nhỏ, thông với hai noãn các. Trên bếp, một nồi nước đang sôi sùng sục, nồi còn thì nước lạnh ngắt. Mộ Thanh châm thêm nước nồi lạnh, nhóm lửa bên . Nàng múc một bát gạo từ lu đổ nồi, để lửa liu riu cho cháo chín nhừ, đó trở phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-428-cham-soc-ti-mi-1.html.]

Nàng bước , Nguyệt Ảnh cũng lách theo, tay ôm một bộ y phục sạch sẽ. Y phục tuy là đồ mặc lót bên trong nhưng đường kim mũi chỉ vô cùng tinh xảo. Mộ Thanh lật xem, phát hiện y phục hai lớp: lớp lót bằng vải bông mềm mịn, lớp ngoài là gấm mây. Đưa lên soi ánh sáng mặt trời, họa tiết rồng bạc uốn lượn như nước chảy, toát lên vẻ sang quý, lộng lẫy đến khó tả. Thậm chí đến chiếc quần lót cũng toát lên vẻ uy nghi, quyền quý.

Mộ Thanh nhíu mày ưng ý, lệnh: "Đổi . Đổi hết sang vải bông trơn ”.

Vải bông trơn?

Nguyệt Ảnh âm thầm nhướng mày. Tuy cho rằng y phục bằng vải bông trơn là thứ dân đen ở kinh thành Thịnh Kinh mặc, xứng với phận tôn quý của chủ tử, nhưng nhớ lời răn đe " ám vệ thì cho trót", c.ắ.n răng hó hé nửa lời, đỡ lấy bộ y phục lưng bước .

"Sau , trung y của chủ t.ử ngươi chuẩn bằng vải bông trơn. Quần áo mặc sát da, thoải mái mới là ưu tiên hàng đầu. Vải bông trơn thấm hút mồ hôi, thoáng khí . Lót thêm lớp gấm bên ngoài, chẳng khác nào nhốt mồ hôi trong . Nhất là bây giờ chủ t.ử ngươi đang ốm, mồ hôi thoát , sớm muộn gì cũng sinh bệnh. Loại y phục lộng lẫy chỉ cái mã ngoài, dùng bằng quần áo thô sơ của bách tính”.

Thấy cái nhướng mày của Nguyệt Ảnh, Mộ Thanh thừa đồng tình. Nàng vốn ít , ghét nhất là tốn nước bọt giải thích dài dòng. Nguyệt Ảnh là thị vệ cận của Bộ Tích Hoan, suy nghĩ của cũng phản ánh thói quen ăn mặc hằng ngày của chủ tử. Vậy nên, nàng đành kiên nhẫn giải thích cặn kẽ.

Nguyệt Ảnh , cúi đầu bộ y phục lộng lẫy trong tay. Hắn ngờ một bộ y phục lắm quy tắc đến . Sinh trong cảnh nghèo khó, hiểu hơn ai hết khát khao của dân nghèo là khoác lên bộ y phục lụa là gấm vóc. Nào ngờ, vải bông trơn là loại vải như . Chủ t.ử từ nhỏ sống trong cung cấm, cung cấp loại y phục nào thì mặc loại đó. Vương phi mất sớm, bên cạnh nữ nhân hầu hạ, lấy ai mà quan tâm nhắc nhở mấy chuyện vụn vặt ?

Nguyệt Ảnh lẳng lặng rời , khi còn ném cho Mộ Thanh một cái đầy ẩn ý - Nàng chu đáo, tỉ mỉ lên thì cũng tinh tế lắm chứ.

"Chút nữa hẵng y phục, chuẩn nước nóng ”.

Nguyệt Ảnh khỏi cửa, tiếng Mộ Thanh vọng . Hắn bèn đặt bộ y phục xuống, lẳng lặng múc nước.

Một lát , xách một thùng nước nóng, một thùng nước lạnh, bưng theo chiếc thau đồng bước , đó liền lui ngoài.

Mộ Thanh tự tay pha nước, cởi áo, lau cho Bộ Tích Hoan.

 

 

Loading...