Nhất Phẩm Ngỗ Tác - Chương 417: Ta là con gái của Mộ Hoài Sơn
Cập nhật lúc: 2026-08-07 14:11:32
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thiếu niên từ từ cất giọng: "Ngươi còn nhớ cái c.h.ế.t của ngỗ tác trong phủ Thứ sử Biện Châu tháng Năm năm ngoái ?".
Ngỗ tác?
Đám dân đen thấp hèn , c.h.ế.t thì cứ c.h.ế.t, từ đến nay lão mà ghi nhớ.
Trên gương mặt lão lộ rõ vẻ khinh miệt. Nào ngờ, từ kẽ tay thiếu niên bỗng lóe lên một tia sáng lạnh buốt. Nàng ném mạnh xuống đất, một lưỡi d.a.o giải phẫu chuẩn xác cắm phập mu bàn tay lão. Bàn tay vốn những cánh hoa bay cắt nát nhừ, m.á.u thịt lẫn lộn nhầy nhụa, nay lưỡi d.a.o xuyên thẳng gân tay, nỗi đau buốt dâng lên đến tận óc. Lão đau đớn ngửa cổ lên, trong đáy mắt hằn lên sự thâm độc, tàn nhẫn và hận thù tột độ, nhưng cổ họng chẳng thể bật nổi một âm thanh.
Sự tàn nhẫn, lạnh lùng trong đôi mắt thiếu niên còn vượt xa lão gấp bội. Nàng thụp xuống, thẳng mắt lão, từng chữ từng chữ như những nhát d.a.o găm sâu tim lão:
"Để nhắc cho ngươi nhớ, tháng Năm năm ngoái, Biện Châu, Liễu phi, ý chỉ, diệt khẩu”.
An Hạc bỗng hít mạnh một khí lạnh, chẳng rõ là vì đau đớn vì quá đỗi kinh ngạc. Lão dành cả cuộc đời chôn chân nơi chốn thâm cung, năm ngoái là đầu tiên lão xuất cung xuôi nam đến vùng Giang Nam. Lão tự nhiên nhớ rõ mồn một chuyến . Điều duy nhất lão nhớ chính là đám thủ tiêu năm đó.
Phàm là những kẻ dính líu đến sự việc , kẻ đ.á.n.h đến c.h.ế.t, kẻ ban t.h.u.ố.c độc, c.h.ế.t đếm xuể, là lũ thị vệ, cung nhân và đám dân đen chẳng phận gì, lão thể nhớ cho hết từng gương mặt?
lão nhớ trong đám c.h.ế.t năm đó một tên ngỗ tác, nhưng là ai, diện mạo thì lão nhớ. Điều khiến lão kinh hãi tột độ chính là tại thằng nhãi thể bí mật tày trời về ý chỉ diệt khẩu.
Năm ngoái, khi Hoàng thượng tuần du đến hành cung Biện Hà dắt theo Liễu phi cùng. Chuyện bá tánh Giang Nam ai nấy đều rõ. Vị Anh Duệ Đô đốc xuất từ Giang Nam, chuyện cũng chẳng gì lạ. Thế nhưng, việc Thái Hoàng Thái hậu hạ ý chỉ trừng phạt đám thị vệ long thuyền và những kẻ tham gia phá án vốn là cơ mật chốn thâm cung, đếm đầu ngón tay, cớ tên nhãi ?
An Hạc đăm đăm Mộ Thanh, ánh mắt bỗng chốc đảo nhanh như chớp, cố gắng hướng ánh về phía hành lang đằng . Lưng lão gãy nát, điểm huyệt, tự nhiên chẳng thể nào thấy kẻ hiên. nghĩ kỹ , vụ việc năm ngoái, ngay cả đám cung nhân lão mang theo xuống Giang Nam cũng thủ tiêu bằng t.h.u.ố.c độc. Những nắm rõ sự thật chỉ đếm đầu ngón tay: Thái Hoàng Thái hậu, Hoàng thượng, Thứ sử Biện Châu Trần Hữu Lương và chính lão. Vậy thì, rốt cuộc là kẻ nào tiết lộ bí mật động trời cho tên nhãi ?
Lẽ nào là... Hoàng thượng?
Thái Hoàng Thái hậu và Tướng gia vẫn luôn ôm mối hoài nghi thiếu niên là tay sai của Hoàng thượng. Chẳng lẽ chuyện đó là thật ?
Kẻ hiên đêm nay là ai? Tại tay tương trợ thằng nhãi ? Thằng nhãi rốt cuộc lai lịch thế nào?
"Ngỗ tác ngươi sát hại tên là Mộ Hoài Sơn, ông chính là cha ”. Mộ Thanh đột ngột lên tiếng.
An Hạc liền bừng tỉnh, nhưng sững sờ.
Cha của nàng ? Mộ Hoài Sơn mang họ Mộ, cớ nàng họ Chu? Cái tên quê mùa "Chu Nhị Đản" vang danh khắp chốn quan trường, chẳng ...
Đang miên man suy nghĩ, lão bỗng thấy thiếu niên từ từ đưa tay lên. Một lớp mặt nạ da lột bỏ, khuôn mặt vàng vọt, lông mày thô kệch, mắt hí của thiếu niên tan biến, đó là một gương mặt thiếu nữ thanh tú, kiều diễm. Vẻ khiến liên tưởng đến bông tuyết lạnh giá ngọn Thiên Sơn, cơn gió mát lành thổi qua rừng trúc biếc. Tuy rực rỡ, yêu kiều như những loài hoa đua sắc, nhưng mang nét thanh tao, thoát tục, vượt trội muôn hoa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/nhat-pham-ngo-tac/chuong-417-ta-la-con-gai-cua-mo-hoai-son.html.]
Nàng cất lời: "Ta là con gái của Mộ Hoài Sơn, Mộ Thanh”.
An Hạc trợn tròn đôi mắt, lồng n.g.ự.c như tiếng trống đ.á.n.h liên hồi, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ đang cuồn cuộn trào dâng, sắp sửa hóa thành cơn điên loạn.
Con gái??
Thiếu niên tòng quân ở Tây Bắc, phá vô kỳ án, phá giải trận tiễn pháp, cứu tân binh, bảo vệ dân làng, huyết chiến với mã phỉ... là nữ nhi ?
Thiếu niên đơn thương độc mã xông sào huyệt của quân địch, giải cứu chủ soái địa cung, khoác chiến bào khải hồi triều, phong tước Kim Điện... là nữ nhi ?
Kẻ đang chễm chệ chiếc ghế Đô đốc Thủy sư Giang Bắc, cư quan tam phẩm, ngày ngày thiết triều cùng bá quan văn võ... là một nữ nhi ?
An Hạc đờ đẫn như một khúc gỗ c.h.ế.t, trong đầu chỉ còn duy nhất một dự cảm: đêm nay, lão e khó bảo mạng sống.
Kể từ khi Đại Hưng khai quốc, suốt sáu trăm năm nay, quy củ định rõ: con cháu thế gia vọng tộc khi đến tuổi nhược quán (hai mươi) mới phép xuất sĩ quan; quan nhị phẩm trở lên tuyệt đối chỗ cho kẻ xuất bần hàn; kẻ thuộc tầng lớp hèn kém phép đặt chân triều đình. Đây đều là những luật lệ bất di bất dịch từ thời tổ tông để . Nay tất thảy những cấm kỵ một nàng phá vỡ, đủ khiến thiên hạ kinh hồn bạt vía. Ai mà ngờ còn chuyện tày trời, động địa hơn thế nữa?
Nữ t.ử giả nam tòng quân g.i.ế.c giặc, trộn triều quan. Chuyện một khi bại lộ, khoan bàn đến chuyện bách tính thiên hạ sẽ bàn tán , nội cái tội danh "vi loạn cương thường" do triều đình gán cho cũng đủ để tru di cửu tộc, tịch thu gia sản.
Ngay khi tận mắt thấy dung mạo thật sự của Mộ Thanh, An Hạc mường tượng kết cục đêm nay: nàng chắc chắn sẽ g.i.ế.c lão để diệt khẩu.
"Ngươi g.i.ế.c cha , là do ngươi tự ý hành động, là tuân theo mật lệnh?".
Mộ Thanh thụp xuống, đăm đăm An Hạc, cất tiếng hỏi.
An Hạc nở một nụ nham hiểm, thâm độc. Thù g.i.ế.c cha đội trời chung. Lão hạ sát cha nàng, nay nắm thóp phận thật sự của nàng, đêm nay nàng ắt hẳn sẽ tay kết liễu mạng lão. Thay vì khai sự thật, chi bằng lão cứ mang bí mật xuống tận Âm Tào Địa Phủ, để nàng nếm trải cảm giác ôm hận tìm kiếm cả đời. Trả thù như , chẳng sảng khoái hơn ?
Lão thái giám nhếch mép, nặn một nụ sảng khoái đến rợn . Lớp phấn dày cộp mặt lão hiện lên trắng bệch ánh trăng lạnh lẽo, vệt phấn hồng nơi khóe mắt càng tôn lên vẻ ma mị như một oan hồn.